TAND TP HCM vừa tống đạt bản án phúc thẩm lần hai trong vụ tranh chấp hợp đồng đặt cọc mua bán nhà đất giữa ông Đức (47 tuổi) và vợ chồng bà Tú, khép lại quá trình tố tụng kéo dài nhiều năm với kết quả bất lợi cho nguyên đơn.

Hội đồng xét xử phúc thẩm đã bác toàn bộ kháng cáo của ông Đức, giữ nguyên bản án sơ thẩm lần hai của TAND Khu vực 3 – TP HCM. Theo đó, tòa tuyên vợ chồng bà Tú không phải hoàn trả số tiền 4,5 tỷ đồng mà ông Đức cho rằng đã đặt cọc thêm, cũng như không phải chịu khoản phạt cọc 5,5 tỷ đồng như yêu cầu khởi kiện. Phán quyết này có hiệu lực pháp luật và đảo ngược hoàn toàn kết quả xét xử ở các bản án sơ thẩm và phúc thẩm trước đó.

Theo nội dung bản án, ông Đức khởi kiện với lập luận rằng sau khi ký hợp đồng đặt cọc mới ngày 6/1/2018 để mua toàn bộ căn nhà đất tại quận 6 với giá 12,6 tỷ đồng, ông đã giao tổng cộng 5,5 tỷ đồng tiền đặt cọc cho vợ chồng bà Tú. Trong đó, một tỷ đồng được giao theo hợp đồng, còn 4,5 tỷ đồng tiền mặt được ông bỏ trong túi nylon đen, cất trong cốp xe SH Mode và mang đến giao vào tối cùng ngày. Hai bên không lập biên bản giao nhận số tiền này.

Để chứng minh yêu cầu, nguyên đơn cung cấp nhiều tài liệu, gồm bản sao đoạn clip ghi lại cuộc nói chuyện tại quán cà phê được cho là thể hiện việc bị đơn thừa nhận đã nhận tiền; một văn bản viết tay không ghi ngày tháng do bà Tú lập, cam kết hoàn trả tiền cọc; cùng vi bằng do Văn phòng Thừa phát lại quận 8 lập ngày 15/12/2025 về việc kiểm tra khả năng cốp xe SH Mode có thể chứa 4,5 tỷ đồng tiền mặt.

09-1770646045-nguoi-doi-45-ty-dong-trong-cop-xe-sh-thua-kien.webp
Thừa phát lại thực nghiệm việc bỏ 4,5 tỷ đồng (90 cọc 100 tờ mệnh giá 500.000 đồng) vào cốp xe SH. Ảnh: Văn phòng Thừa phát lại Bến Thành

Tuy nhiên, HĐXX cho rằng các chứng cứ này không đủ giá trị chứng minh. Đoạn clip được quay lén, nội dung rời rạc, không thể hiện đầy đủ diễn biến cuộc trao đổi cũng như không phản ánh sự tự nguyện phát ngôn của bị đơn, nên không đủ căn cứ xác định sự thật khách quan. Đối với văn bản viết tay, tòa nhận định tài liệu này không thể hiện việc bị đơn đã nhận đủ tiền đặt cọc như trình bày của nguyên đơn, mà chủ yếu đề cập đến các vấn đề thủ tục như đo vẽ, làm sổ và thời điểm công chứng, thậm chí còn chứa những thỏa thuận bị đánh giá là không hợp lý.

Ở chiều ngược lại, vợ chồng bà Tú phủ nhận việc đã nhận thêm 4,5 tỷ đồng tiền mặt và xuất trình vi bằng lập ngày 1/8/2025 về việc thực nghiệm cho số tiền này vào cốp hai loại xe SH. Kết quả cho thấy, dù thử nhiều cách khác nhau, số tiền mệnh giá 500.000 đồng vẫn không thể chứa vừa trong cốp xe. Như vậy, các vi bằng do các bên cung cấp cho tòa có kết quả trái ngược nhau.

HĐXX nhận định, nguyên đơn không đưa ra được chứng cứ trực tiếp chứng minh việc đã giao số tiền 4,5 tỷ đồng cho bị đơn vào ngày 6/1/2018. Ngay cả trong giả thiết số tiền này có thể đặt trong cốp xe, vẫn không có cơ sở chứng minh rằng vào thời điểm nêu trên, ông Đức có sẵn số tiền, đã mang đến nhà và giao cho vợ chồng bà Tú. Do đó, các vi bằng trong vụ án chỉ được xem là nguồn chứng cứ, nhưng không đủ căn cứ để xác lập việc giao nhận tiền trên thực tế.

Hồ sơ vụ án thể hiện, ngày 15/11/2017, hai bên ký hợp đồng đặt cọc một tỷ đồng để mua 2/4 nhà đất tại quận 6. Đến ngày 6/1/2018, hợp đồng này bị hủy và thay bằng hợp đồng đặt cọc mới với giá trị lớn hơn. Ông Đức cho rằng bên bán vi phạm cam kết ký hợp đồng mua bán, trong khi bị đơn khẳng định chỉ nhận một tỷ đồng tiền cọc và cho rằng việc ký hợp đồng mới là theo đề nghị của ông Đức nhằm thuận lợi vay ngân hàng.

Sau nhiều lần yêu cầu không được đáp ứng, ông Đức khởi kiện, đòi lại 4,5 tỷ đồng tiền cọc còn thiếu cùng tiền phạt, tổng cộng 10 tỷ đồng. Tuy nhiên, sau khi trải qua nhiều vòng xét xử, kháng nghị và giám đốc thẩm, yêu cầu của nguyên đơn cuối cùng đã bị tòa án bác bỏ do không đủ căn cứ chứng minh.

Biên Thùy (SHTT)