Thế giới
25/02/2026 11:28Lời tố cáo từ cõi chết: Bi kịch của cậu bé 12 tuổi và cái chỉ tay khiến dư luận rúng động
Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, trong hơi thở yếu ớt tại bệnh viện, Nizam đã dùng chút tàn lực cuối cùng để chỉ tay về phía người mẹ kế và thốt lên hai tiếng "mẹ". Cử chỉ run rẩy ấy không chỉ là lời chào biệt, mà còn được xem là lời tố cáo sau cùng về một tội ác kinh hoàng ẩn khuất sau cánh cửa gia đình.

Sự việc bắt đầu vào ngày 19/2 khi Nizam được đưa vào bệnh viện trong tình trạng nguy kịch với những vết bỏng nặng. Qua thăm khám, các bác sĩ bàng hoàng phát hiện cơ thể em không chỉ có những vết thương mới mà còn chằng chịt các vết sẹo cũ chồng chất lên nhau. Đặc biệt, thực quản của cậu bé bị tổn thương nghiêm trọng do nước sôi – một dấu hiệu cho thấy đây không thể là một tai nạn sinh hoạt đơn thuần. Dù đã được các bác sĩ tận tình cứu chữa, Nizam đã trút hơi thở cuối cùng chỉ vài giờ sau đó, để lại sự bàng hoàng cho đội ngũ y tế và dư luận địa phương.
Nỗi đau càng nhân lên gấp bội khi những góc khuất trong cuộc sống của Nizam được hé lộ. Cha của cậu bé thừa nhận ông từng trình báo cảnh sát về hành vi bạo hành của vợ đối với con trai mình. Tuy nhiên, sau đó sự việc đã được hòa giải dựa trên lời cam kết sẽ thay đổi từ phía người mẹ kế. Đáng tiếc thay, những lời hứa hẹn ấy dường như chỉ là vỏ bọc cho những trận đòn roi âm thầm tiếp diễn. Trong gia đình, mỗi khi xảy ra mâu thuẫn giữa Nizam và các con riêng của mẹ kế, người chịu phạt luôn luôn là em.
Bi kịch lên đến đỉnh điểm vào đêm trước ngày Nizam qua đời, khi người cha đang đi làm xa. Ông vội vã trở về nhà sau khi nhận tin con trai sốt cao, nhưng thay vì một đứa trẻ mệt mỏi vì bệnh tật, ông lại phải đối mặt với cơ thể đầy phồng rộp và bỏng rát của con mình. Lời giải thích từ phía gia đình cho rằng đó là do "cơ địa" khi sốt đã hoàn toàn bị bác bỏ bởi những bằng chứng y khoa đầy bất thường. Hiện tại, cơ quan chức năng đang tiến hành điều tra và khám nghiệm tử thi để đưa sự thật ra ánh sáng.

Vụ việc của Nizam là một lời cảnh tỉnh đau đớn về thực trạng bạo hành trẻ em và sự im lặng đáng sợ của những người xung quanh. Một đứa trẻ 12 tuổi, ở độ tuổi lẽ ra phải được che chở và đến trường, lại phải sống trong nỗi sợ hãi tột cùng ngay tại nơi gọi là "nhà". Những dấu hiệu như vết bầm tím, sự thu mình, hay kết quả học tập sa sút đôi khi đã bị xem nhẹ như là chuyện nội bộ gia đình, vô tình tước đi cơ hội được giải cứu của các em.
Cái chết của Nizam Shafi đặt ra câu hỏi lớn về trách nhiệm của cộng đồng và tính hiệu quả của các cơ chế giám sát sau hòa giải. Khi một đơn trình báo bạo hành từng tồn tại, sự giám sát chặt chẽ từ xã hội và các cơ quan chức năng là mắt xích sống còn để ngăn chặn bi kịch lặp lại. Đừng để sự im lặng hay tâm lý ngại can thiệp biến người lớn thành những kẻ tiếp tay cho tội ác. Mỗi tín hiệu bất thường từ trẻ nhỏ đều xứng đáng được lắng nghe và hành động kịp thời, để không còn đứa trẻ nào phải dùng đến hơi thở cuối cùng để cầu cứu thế giới này.