Từng được kỳ vọng là cuộc cách mạng lớn nhất trong lịch sử bóng đá cấp câu lạc bộ, Super League đã chính thức khép lại trong sự hoài nghi và thất bại.

Dự án này được xây dựng với niềm tin rằng tiềm lực tài chính khổng lồ và sức ảnh hưởng chính trị có thể thách thức quyền lực tuyệt đối của UEFA. Tuy nhiên, kết cục của nó đã để lại một bài học đắt giá: bóng đá không thể bị tái cấu trúc chỉ bằng quyền lực và tiền bạc nếu đi ngược lại những giá trị truyền thống cốt lõi.

12-1770904236-super-league-va-su-sup-do-cua-mot-de-che-tham-vong-khi-tien-bac-khong-the-mua-duoc-long-dan.jpg
Dự án Super League đầy tham vọng nhưng cuối cùng đã phải dừng lại.

Chiến thắng pháp lý nhưng thất bại trước sức ép xã hội

Bước ngoặt lớn nhất của Super League đến từ Tòa án Công lý châu Âu tại Luxembourg, khi phán quyết tuyên bố UEFA không được phép duy trì thế độc quyền tổ chức các giải đấu. Về mặt lý thuyết, đây là một chiến thắng vang dội, cho phép các CLB tự do thành lập giải đấu riêng mà không sợ bị trừng phạt. Phán quyết này đã làm lung lay nền tảng quyền lực tồn tại suốt nhiều thập kỷ của UEFA.

Thế nhưng, thực tế cho thấy luật pháp là chưa đủ. Dự án đã vấp phải một làn sóng phản đối dữ dội chưa từng có từ người hâm mộ, các giải đấu quốc nội và cả chính phủ các nước. Trong một môn thể thao mà yếu tố cảm xúc và cộng đồng luôn được đặt lên hàng đầu, Super League đã hoàn toàn "thua" trong việc tìm kiếm sự đồng thuận xã hội. Sự rạn nứt nội bộ cũng nhanh chóng xuất hiện khi các CLB Anh và Italy lần lượt rút lui, để lại Florentino Perez và Joan Laporta đơn độc trong cuộc chiến, khiến dự án trở nên mong manh hơn bao giờ hết.

Florentino Perez và Joan Laporta quá "đơn độc" trong dự án Super League.

Sai lầm từ mô hình "giải đấu khép kín"

Gót chân Achilles của Super League chính là mô hình thi đấu khép kín. Ý tưởng ban đầu dành cho 15 CLB sáng lập một suất đá cố định mỗi mùa bị coi là sự xúc phạm đối với nguyên tắc thăng hạng - xuống hạng và tính cạnh tranh dựa trên thành tích — vốn là linh hồn của bóng đá châu Âu. 

Dù sau đó ban tổ chức đã nỗ lực sửa sai bằng cách đề xuất mô hình ba hạng đấu (Star, Gold và Blue League) với thể thức tương tự hệ thống của UEFA, nhưng điều này lại vô tình xóa bỏ tính đột phá của dự án. Người ta bắt đầu tự hỏi: Nếu mô hình không còn khác biệt, thì Super League tồn tại để làm gì ngoài mục đích tài chính?

Tham vọng tư nhân đối đầu giá trị cộng đồng

Về tiềm lực, Super League không hề thiếu nguồn lực khi nhận được cam kết hỗ trợ 3,5 tỷ USD từ ngân hàng JP Morgan. Họ thậm chí còn đưa ra ý tưởng phát sóng miễn phí qua nền tảng streaming Unify để thu hút người xem. Tuy nhiên, chính sự thương mại hóa quá đà này đã khiến dự án bị nhìn nhận như một biểu tượng của tham vọng tư nhân muốn lấn át các giá trị cộng đồng lâu đời.

Trong khi đó, UEFA — dù cũng vận hành theo logic thị trường — vẫn giữ được hình ảnh là người bảo hộ cho cấu trúc mở của bóng đá. Super League thất bại không phải vì thiếu tiền hay cơ sở pháp lý, mà vì nó đã đi quá xa so với nền tảng truyền thống mà bóng đá châu Âu dày công xây dựng. Dự án có thể đã gục ngã, nhưng những câu hỏi mà nó đặt ra về quyền lực, dòng tiền và tương lai của bóng đá đỉnh cao vẫn sẽ là chủ đề nóng hổi trong những năm tới.

PTH (SHTT)