Gia đình
14/02/2026 15:5310 cuộc gọi nhỡ chiều 26 Tết và "món quà" không ngờ từ mẹ chồng khiến tôi bật khóc
Vợ chồng tôi đều là dân tỉnh lẻ, quê cách nhau 300km. Sau những năm tháng cùng nhau bám trụ thành phố, chúng tôi vốn có cuộc sống êm ấm và quy tắc "luân phiên ăn Tết" công bằng giữa hai bên nội - ngoại. Thế nhưng, Tết năm nay mọi thứ bỗng trở nên ngột ngạt.
Biến cố ập đến khi mẹ chồng tôi bị ngã xe, đi lại khó khăn. Cùng lúc đó, chúng tôi vừa đặt cọc mua nhà gần quê nội, và tôi cũng vừa hay tin mình mang thai. Giữa những bộn bề ấy, chồng tôi mặc định năm nay phải về nội để lo liệu nhà cửa và chăm sóc mẹ.
Trái tim tôi thắt lại. Một năm qua chúng tôi đã về nội nhiều lần, nếu Tết này không về ngoại, nghĩa là đã 2 năm liền tôi không được đón Giao thừa cùng bố mẹ đẻ. Trong cơn tủi thân của một người phụ nữ mang thai lần đầu, tôi lấy hết can đảm nói: "Em muốn về ngoại".
Đáp lại tôi là cái cau mày và tiếng quát nặng nề đầu tiên từ ngày cưới: "Em đừng nhạy cảm quá được không? Anh về còn vì tương lai của gia đình mình nữa!". Đêm đó, căn nhà chìm trong sự im lặng đến đáng sợ.
Chiều 26 Tết, vừa bước ra khỏi phòng họp cuối năm, tôi bàng hoàng thấy 10 cuộc gọi nhỡ từ mẹ chồng. Tim tôi đập loạn nhịp vì lo lắng cho sức khỏe của bà, tôi vội vã gọi lại ngay.

Thế nhưng, đầu dây bên kia không phải là tin dữ, mà là giọng nói hiền từ khiến tôi vỡ òa: "Mẹ nghe thằng Tuấn kể rồi. Nó không hiểu chuyện, mẹ đã mắng nó. Con đang mang thai, phải vui vẻ mới tốt. Cứ về ngoại ăn Tết đi con, chuyện nhà cửa mẹ đã nhờ người lo giúp."
Từng lời của mẹ chồng như dòng nước mát xoa dịu mọi uất ức trong lòng tôi. Bà không những không đòi hỏi con dâu phải về phục vụ lúc mình ốm đau, mà còn thấu hiểu cho nỗi lòng của một người con xa mẹ, một người phụ nữ đang mang trong mình mầm sống mới.
Tối hôm đó trở về nhà, đập vào mắt tôi là hai tấm vé xe về quê ngoại nằm ngay ngắn trên bàn. Chồng tôi đứng đó, gãi đầu hối lỗi: "Anh xin lỗi, mình về ngoại nhé".
Tôi khóc, nhưng là những giọt nước mắt hạnh phúc và nhẹ nhõm. Tôi nhận ra rằng, trong cuộc sống vợ chồng, thắng thua không quan trọng bằng việc biết cảm thông và lùi lại một bước. Và đôi khi, chính sự bao dung, tinh tế của người lớn trong nhà lại là sợi dây bền chặt nhất để gắn kết tình cảm lứa đôi.