Tết năm nay, với gia đình tôi, không chỉ rực rỡ bởi sắc xuân hay những mâm cỗ sum vầy, mà còn trở thành một ký ức đặc biệt nhờ hành động nhỏ bé nhưng đầy yêu thương của cô con gái vừa tròn 6 tuổi.

Bé Bống vốn hiếu động, mê váy áo xinh và những phong bao đỏ thắm mỗi dịp đầu năm. Như bao đứa trẻ khác, con háo hức theo bố mẹ đi chúc Tết ông bà, họ hàng, miệng líu lo những lời chúc khiến ai cũng bật cười vì đáng yêu. Những bao lì xì nhận được, con thường nâng niu như báu vật.

Chiều mùng 2 Tết, khi khách đã về hết, cả nhà quây quần bên ấm trà, Bống ôm một xấp lì xì chạy đến chỗ tôi. Điều lạ là con không xé phong bao để đếm tiền hay nài nỉ mua đồ chơi như mọi khi. Con nhẹ nhàng đặt tất cả vào tay mẹ, ánh mắt nghiêm túc đến bất ngờ.

21-1771661074-be-gai-6-tuoi-trao-het-li-xi-cho-me-cau-noi-hon-nhien-khien-ca-nha-lang-di.jpg

Tôi mỉm cười trêu con rằng mẹ sẽ giữ hộ để mua búp bê. Nhưng Bống lắc đầu, giọng trong veo mà dứt khoát: con không cần búp bê. Con muốn mẹ dùng số tiền đó để mua thuốc bôi lưng, vì tối nào con cũng thấy mẹ nhăn mặt vì đau sau giờ làm. Con chỉ mong mẹ hết đau để còn bế con đi công viên.

Câu nói hồn nhiên ấy khiến căn phòng chợt lặng đi. Tôi cầm những phong bao đỏ mà nghẹn ngào. Hóa ra những cơn mệt mỏi tôi cố giấu sau mỗi ngày dài vẫn không qua được ánh nhìn của con trẻ. Một đứa bé 6 tuổi, lẽ ra chỉ nghĩ đến kẹo bánh và đồ chơi, lại dành toàn bộ “tài sản” đầu năm chỉ để mẹ khỏe hơn.

Khoảnh khắc ấy khiến tôi hiểu rằng sự hiếu thảo và thấu cảm không phải điều gì xa xôi. Tình yêu thương thuần khiết nhất đôi khi đến từ chính những tâm hồn bé nhỏ. Giá trị của những bao lì xì có thể không lớn, nhưng tấm lòng của con thì vô giá.

Tết này, tôi thấy mình giàu có hơn bao giờ hết. Không phải vì tiền bạc, mà vì có một cô con gái biết quan tâm và yêu thương từ những điều giản dị nhất. Và có lẽ, đó mới chính là ý nghĩa ấm áp nhất của ngày đầu năm.

* Tâm sự của độc giả

Bảo Ngọc (SHTT)