Gia đình
11/02/2026 14:39Đưa chồng 20 triệu sắm Tết, ba ngày sau chỉ còn 1 triệu: Nhìn góc tủ bếp mà tôi tăng xông
Tôi đưa tiền với sự tin tưởng. Dù sao đó cũng là việc chung của gia đình. Tôi còn nhắn cho anh một danh sách ngắn: lo đào hoặc quất trước, rồi chuẩn bị thực phẩm cho mấy ngày đầu năm, những thứ lặt vặt có thể tính sau. Anh gật đầu, bảo tôi cứ tập trung làm việc.
Chủ nhật, hiếm hoi tôi được về sớm hơn thường lệ. Bước vào nhà, việc đầu tiên tôi làm là nhìn quanh phòng khách. Vẫn trống trơn, không một cành đào hay chậu quất nào. Tôi bước vào bếp, hy vọng sẽ thấy tủ lạnh đầy đặn hơn. Nhưng thứ đập vào mắt tôi lại là mấy thùng bia xếp kín một góc, vài gói khô mực, khô bò, hạt hướng dương và snack. Tủ lạnh gần như không có gì đáng kể. Tôi đứng lặng một lúc, tự hỏi có phải mình nhìn nhầm.
Khi tôi hỏi tiền còn bao nhiêu, chồng đáp tỉnh bơ: “Còn đúng 1 triệu”. Nghe xong, tôi cảm giác như có thứ gì đó rơi tõm trong lòng. Chỉ trong ba ngày, 19 triệu đã biến mất, trong khi những thứ thiết yếu cho ngày Tết thì chưa đâu vào đâu.
Anh kể đã đi ăn tất niên với bạn, tiện mua thêm đồ nhắm để tiếp khách, rồi ghé cửa hàng lấy vài thùng bia, vài can rượu “cho có không khí”. Anh nói Tết phải ăn uống vui vẻ, phải đủ đầy. Vừa nói, anh vừa chỉ vào góc tủ bếp – nơi anh cất kỹ những túi thịt bò khô, thịt trâu gác bếp, tai heo ngâm… Tôi nhìn mà thấy huyết áp mình tăng lên từng nhịp.
Tôi không biết nên giận hay nên buồn. Suốt nhiều ngày tôi tăng ca, tính toán từng khoản chi, chỉ mong khi về nhà mọi thứ đã được chuẩn bị đâu ra đó để còn thảnh thơi đón Tết. Tôi đưa tiền để anh thay mình lo liệu, không phải để tiêu cho “không khí”. Nhưng có lẽ trong suy nghĩ của anh, sắm Tết đồng nghĩa với nhậu nhẹt, còn đào quất, mâm cúng hay bữa cơm sum họp có thể tính sau.
Tôi nghĩ tới cảnh 28, 29 Tết chen chúc ngoài chợ, giá cả leo thang từng ngày. Với 1 triệu còn lại, liệu mua nổi gì? Một cành đào nhỏ hay vài cân thịt cho có lệ? Nghĩ đến đó, tôi thấy mệt mỏi nhiều hơn tức giận. Mệt vì lại phải bắt đầu lại từ đầu. Mệt vì dù đã giao việc, cuối cùng tôi vẫn là người đứng ra thu xếp.
Trong khi đó, chồng tôi vẫn khá thản nhiên. Anh bảo nếu thiếu thì vay thêm, qua Tết trả cũng được. Nghe vậy, tôi chỉ thấy lòng nặng trĩu. Tôi không muốn những ngày đầu năm mới của gia đình bắt đầu bằng nợ nần và sự cẩu thả. Cũng không muốn năm nào mình cũng lo toan còn anh thì chỉ nghĩ đến “cho vui”.
Tối hôm đó, tôi ngồi xuống, lặng lẽ viết lại danh sách những thứ còn thiếu. Mỗi dòng chữ là một tiếng thở dài. Tôi tự hỏi liệu mình quá cầu toàn, hay thực ra vợ chồng tôi chưa từng thật sự thống nhất về cách chi tiêu và trách nhiệm trong gia đình. Nếu mọi chuyện cứ lặp lại như thế này, những cái Tết sau, tôi còn đủ dũng cảm để trao tiền cho chồng sắm sửa nữa không, hay rồi mọi việc vẫn sẽ quay về tay tôi như cũ?