Những ngày tưởng chỉ là sum vầy lại thành phép thử khi vợ tôi lần đầu sống trong gia đình ở quê, để chúng tôi nhận ra khác biệt nếp nhà không dễ dung hòa.

Tôi và vợ cưới nhau đã ba năm. Suốt thời gian đó, chúng tôi sống ở thành phố, sáng đi làm, tối về nhà riêng, cuối tuần gặp bạn bè hoặc về thăm hai bên chớp nhoáng rồi lại quay lại guồng sinh hoạt quen thuộc.

Mọi thứ gọn gàng, yên tĩnh và dễ kiểm soát. Chúng tôi từng nghĩ như thế là đủ để một cuộc hôn nhân vận hành êm ả.

Cho đến khi quyết định về quê tôi ăn một cái Tết thật dài.

Ngay từ 28 tháng Chạp, nhà đã đông người. Ngoài sân kê thêm bàn, trong bếp lúc nào cũng đỏ lửa. Người rửa lá dong, người vo nếp, mấy bác lớn tuổi vừa làm vừa kể chuyện năm cũ.

Tôi lớn lên trong không khí ấy nên thấy rất bình thường. Vợ tôi thì khác. Cô vẫn cười, vẫn xắn tay phụ mẹ tôi gói bánh, nhưng tôi nhận ra sự lúng túng khi cô chưa quen việc bếp núc đông người, cũng chưa quen cảnh ai đi ngang cũng hỏi một câu thăm dò.

Ở quê, cửa nhà hầu như không đóng. Hàng xóm ghé chúc Tết, họ hàng qua uống nước, trẻ con chạy vào xin bánh. Có hôm vừa dọn xong mâm cơm đã có khách mới, lại bày thêm bát đũa.

Những điều với tôi là sự thân tình, với vợ lại giống một lịch sinh hoạt dày đặc không có khoảng nghỉ. Cô bắt đầu ít nói hơn.

Trưa mùng Hai là lúc đông nhất. Mâm cơm kéo dài vì hết người này nâng chén lại đến người khác hỏi chuyện. Vợ tôi ngồi cạnh tôi, chỉ cười nhẹ, hầu như không tham gia câu chuyện.

Ăn xong, cô khẽ nói xin phép vào trong nghỉ một chút rồi khép cửa phòng lại. Ngoài sân, tiếng nói cười vẫn rôm rả, còn tôi bỗng thấy mình rơi vào tình huống khó xử mà trước giờ chưa từng nghĩ tới.

Tối hôm đó, lần đầu tiên chúng tôi tranh luận thật sự.

Tôi nói ở quê, những lúc đông người như vậy, con cháu thường ra phụ giúp hoặc ngồi thêm cho phải phép. Vợ tôi lại bảo cô cảm thấy ngột ngạt, như thể mình phải cố làm hài lòng tất cả nhưng không biết bắt đầu từ đâu.

Cô nói mình không quen việc lúc nào cũng có người xung quanh, không có một khoảng riêng để thở. Còn tôi khi ấy chỉ nghĩ cô chưa cố gắng.

Về quê ăn Tết | Báo Gia Lai điện tử

Những ngày sau, không khí giữa hai vợ chồng trở nên nặng nề. Cô vẫn phụ việc, vẫn chào hỏi, nhưng rõ ràng là đang gồng mình. Tôi cũng lúng túng, không biết phải đứng ở vị trí người con hay người chồng nhiều hơn.

Một buổi sáng, tôi dậy sớm, thấy mẹ đang quét sân và buột miệng nói rằng Tết mà ai cũng căng thẳng thì mất vui. Câu nói rất nhẹ nhưng khiến tôi nghĩ rất lâu.

Tôi nhận ra mình đã quen với nếp sống quê nhà đến mức xem đó là điều hiển nhiên. Tôi đưa vợ về, nhưng lại quên mất phải chuẩn bị tâm lý cho cô khi bước vào một môi trường hoàn toàn khác.

Với tôi là trở về, còn với cô ấy lại là bắt đầu từ đầu.

Chiều hôm đó, tôi chủ động rủ vợ ngồi nói chuyện. Không còn đúng sai, chỉ là kể cho nhau nghe cảm giác thật.

Vợ tôi thừa nhận cô luôn sợ bị đánh giá là “dâu thành phố”, nên càng cố gắng lại càng áp lực. Khi mệt quá, cô chỉ muốn tìm một chỗ yên tĩnh để nghỉ, chứ không phải cố tình tránh né gia đình.

Còn tôi cũng thừa nhận mình đã vô tâm khi nghĩ rằng cô sẽ tự hiểu mọi thứ giống như tôi từng hiểu.

Trước khi trở lại thành phố, vợ chủ động xuống bếp phụ mẹ tôi nấu bữa cơm cuối. Không ai nhắc đến mấy ngày căng thẳng trước đó, nhưng sự ngượng ngập đã bớt đi.

Sau lần ấy, chúng tôi thay đổi nhiều điều rất nhỏ. Những dịp về quê sau này, tôi luôn nói trước với vợ về lịch sinh hoạt, chủ động sắp xếp để cô có thời gian nghỉ. Còn cô cũng dần quen với nhịp sống đông vui, không còn cảm thấy mình bị đặt vào một thế giới xa lạ.

Tôi hiểu ra rằng hôn nhân không chỉ là chuyện hai người yêu nhau rồi về sống chung. Đó là hành trình học cách bước vào gia đình của nhau và điều chỉnh để cả hai đều cảm thấy mình thuộc về.

Vì đôi khi, điều khiến người ta mệt mỏi không phải là một cái Tết đông đúc, mà là cảm giác phải thích nghi một mình.

HL (SHTT)