Gia đình
22/02/2026 15:44Mâm cơm mùng 5 gây tranh cãi: Khi “thể diện ngày Tết” đối đầu nỗi lo cơm áo
Sáng mùng 5, Thúy dậy sớm ra chợ chuẩn bị cơm đãi khách. Giá thịt cá những ngày này đều cao, cô đứng tần ngần trước quầy thịt rồi quyết định chuyển sang hàng rau. Nghĩ đến việc từ mùng 1 đến mùng 3 ai cũng đã ngán gà luộc, thịt đông, nem rán, giò chả, Thúy muốn đổi vị cho nhẹ nhàng hơn. Một mâm cơm có rau luộc xanh mướt, canh cải thanh mát, đậu phụ sốt cà, nấm xào và thêm con cá chép kho nhỏ, theo cô như vậy là đủ đầy mà không phô trương.
Tiền chợ hôm ấy hết gần 400 nghìn đồng. Thúy tự nhủ con số đó là vừa phải trong hoàn cảnh gia đình không mấy dư dả. Lương cô 9 triệu, chồng là Vương 15 triệu. Mỗi tháng tiền thuê nhà 5 triệu, học phí cho con 3 triệu, chi phí sinh hoạt ít nhất 6 triệu, chưa kể điện nước, xăng xe và các khoản hiếu hỉ. Cả năm chắt chiu mới để dành được hơn 30 triệu phòng khi đau ốm. Dịp Tết, hai vợ chồng đã chi không ít cho quà biếu, mua sắm và mừng tuổi.
Chuyện lì xì cũng là điều khiến Vương không hài lòng. Năm nay, Thúy thống nhất mừng mỗi cháu 10–20 nghìn, tổng cộng hơn 300 nghìn cho 12 đứa cháu nội ngoại. Với cô, quan trọng là lộc đầu năm chứ không nằm ở giá trị phong bao. Nhưng Vương biết các anh chị của mình mừng 50–100 nghìn mỗi cháu, nên khi nhìn phong bao của vợ mỏng hơn, anh đã khó chịu trong lòng.
Đến khi khách ra về, Vương mới nói thẳng mâm cỗ nhìn toàn rau, thiếu những món “ra tấm ra món” như thịt bò hay gà, như thế là mất mặt. Thúy nhẹ nhàng giải thích rằng ai cũng đã ăn nhiều thịt suốt mấy ngày Tết, đổi món cho dễ ăn. Nhưng Vương cho rằng cô vì thấy đắt nên keo kiệt.
Hai chữ “keo kiệt” khiến Thúy lặng đi. Cô không nghĩ mình hà tiện, chỉ đang cố cân đối để không rơi vào cảnh thiếu trước hụt sau. Tết năm ngoái, vì chi tiêu mạnh tay, hai vợ chồng từng phải vay 5 triệu để đóng tiền học đầu kỳ cho con. Cảm giác đi vay ấy vẫn còn nguyên trong ký ức của cô.
Vương lại có suy nghĩ khác. Lớn lên trong gia đình đông anh em, mỗi dịp tụ họp phải rộn ràng, đầy đặn, anh coi Tết là dịp để “đẹp mặt”, để người khác nhìn vào thấy mình làm ăn ổn định. Với anh, chênh lệch vài trăm nghìn không đáng kể so với cảm giác tự hào, bởi một năm cũng chỉ có một lần.
Thúy thì tính đến những khoản đã chi cuối năm: 8 triệu đổi điện thoại mới dù máy cũ vẫn dùng được, 2 triệu sửa xe hồi tháng 11 làm quỹ dự phòng hụt đi đáng kể. Những con số ấy với cô không hề nhỏ. Cô lo cho những tháng sau Tết nhiều hơn là một bữa cơm đủ thịt cá.
Chiều mùng 5 trôi qua trong không khí lặng lẽ. Giữa những bó rau xanh và những phong bao lì xì mỏng, mỗi người đều tin mình đúng, đều muốn điều tốt cho gia đình, nhưng lại khác nhau ở cách nhìn. Với Vương, Tết là thể diện. Với Thúy, Tết là sự an tâm khi những ngày sau đó không phải thấp thỏm vì tiền bạc.