Gia đình
12/02/2026 14:44Thuê người yêu giá 5 triệu để “qua mặt” họ hàng ngày Tết, cô gái 29 tuổi lặng người khi nhận tin từ bệnh viện
Ok, mình hiểu rồi. Dạng “box” đó chủ yếu để tiện copy khi dùng làm email hay bài đăng mạng xã hội, còn bài báo thì đọc khá vướng. Mình gửi lại bản text thường để bạn dùng dễ hơn nhé.
Thuê người yêu giá 5 triệu để “qua mặt” họ hàng ngày Tết, cô gái 29 tuổi lặng người khi nhận tin từ bệnh viện
Áp lực kết hôn khiến Khánh Linh quyết định thuê người yêu về ra mắt dịp Tết cho yên chuyện gia đình, nhưng biến cố bất ngờ của mẹ đã khiến cô thay đổi hoàn toàn suy nghĩ.
Những ngày cận Tết, Khánh Linh, 29 tuổi, nhân viên văn phòng tại Hà Nội, lại chuẩn bị đối diện với câu hỏi quen thuộc suốt nhiều năm qua, bao giờ lấy chồng.
Với Linh, mỗi lần về quê ăn Tết dần trở thành nỗi áp lực hơn là niềm mong chờ đoàn viên. Từ họ hàng, làng xóm đến bạn bè cũ, ai cũng quan tâm đến chuyện lập gia đình của cô hơn là công việc hay cuộc sống hiện tại. Ban đầu Linh chỉ cười trừ cho qua, nhưng sau nhiều mùa xuân lặp lại, cảm giác mệt mỏi ngày càng rõ rệt.
Linh cho biết cô không hề kén chọn, chỉ là chưa gặp được người phù hợp. Thế nhưng ở quê, lời giải thích ấy không quan trọng. Điều mọi người muốn thấy là một đám cưới, không phải là lý do.
Trong một buổi gặp bạn cuối năm, cô bạn thân gợi ý Linh thử thuê người yêu về ra mắt vài ngày để tránh những câu hỏi dồn dập. Ban đầu Linh thấy vô lý, nhưng càng nghĩ lại càng xem đó như một cách “chữa cháy” tạm thời.
Qua người quen giới thiệu, Linh liên hệ với một người đàn ông tên Minh, nhận đóng vai bạn trai dịp Tết. Người này đưa ra mức giá 3 triệu đồng nếu chỉ gặp trong ngày, 5 triệu đồng nếu phải về quê xa và ở lại qua đêm. Quê Linh cách Hà Nội gần 200 km nên cô chọn gói hai ngày một đêm với chi phí 5 triệu đồng, chưa tính tiền xe cộ.
Hai bên trao đổi thỏa thuận đơn giản qua tin nhắn, chủ yếu cam kết giữ kín thông tin và không làm phiền nhau sau khi kết thúc. Minh yêu cầu đặt cọc trước một nửa để giữ lịch.

Sáng hôm đó, Linh chuyển khoản 2 triệu đồng, trong lòng vừa hồi hộp vừa lo lắng. Cô còn tưởng tượng cảnh đưa “bạn trai” về nhà, mẹ sẽ bớt sốt ruột, họ hàng thôi hỏi han chuyện chồng con.
Thế nhưng đến chiều cùng ngày, Linh nhận cuộc gọi gấp từ em trai báo tin mẹ bị đột quỵ, đang cấp cứu tại bệnh viện huyện và có thể phải chuyển tuyến trên.
Mọi kế hoạch Tết lập tức tan biến.
Linh vội vã bắt xe về quê ngay trong đêm. Những bộ quần áo chuẩn bị cho buổi ra mắt, những câu trả lời đã nghĩ sẵn để đối đáp họ hàng bỗng trở nên vô nghĩa khi cô ngồi lặng trước phòng cấp cứu, chỉ mong mẹ qua cơn nguy hiểm.
Bác sĩ cho biết mẹ Linh đã qua cơn nguy kịch nhưng cần tiếp tục theo dõi, có thể sẽ phải ăn Tết trong bệnh viện. Nhìn mẹ nằm trên giường bệnh với gương mặt nhợt nhạt, tay cắm đầy dây truyền dịch, Linh nghẹn lại. Bao năm nay, điều bà mong mỏi nhất chỉ là con gái có cuộc sống ổn định, còn cô lại mải chạy theo những áp lực vô hình từ bên ngoài.
Giữa lúc rối bời, Linh nhớ đến khoản tiền đã đặt cọc và nhắn tin xin hủy lịch. Người nhận đóng vai bạn trai trả lời ngắn gọn rằng lịch đã giữ, nếu hủy sẽ mất tiền cọc theo thỏa thuận.
Linh không còn tâm trí để tranh cãi. Hai triệu đồng coi như mất.
Điều khiến cô bất ngờ là bản thân không còn thấy tiếc số tiền ấy như trước. Ngồi trong bệnh viện, nghe tiếng máy theo dõi nhịp tim của mẹ, Linh nhận ra nỗi sợ lớn nhất không phải là ánh mắt giục giã của họ hàng, mà là cảm giác có thể mất đi người thân khi chưa kịp làm điều gì ý nghĩa.
Tết năm đó, Linh dành phần lớn thời gian trong phòng bệnh thay vì ở nhà tiếp khách. Những câu hỏi về chuyện chồng con có thể vẫn còn, nhưng với cô, chúng không còn nặng nề như trước.
Sau biến cố, Linh tự hỏi vì sao mình từng phải tìm đến một “bản hợp đồng tình cảm” chỉ để chứng minh bản thân đang ổn, trong khi điều quan trọng nhất lại là gia đình và những khoảnh khắc không thể chờ đợi. Cô tự nhủ sẽ sống chậm lại, bớt chạy theo kỳ vọng của người khác và học cách bình thản trước những câu hỏi quen thuộc mỗi dịp xuân về.