-
Hé lộ dàn nhân vật trong clip "xào ke" triệu view của Công an Đà Nẵng: Diễn quá nhập vai đến mức ekip phải… cấm cười -
Đình Bắc gây sốt thảm đỏ WeChoice Awards với visual "phát sáng", fan xem 2,7 triệu lượt vẫn chưa hiểu vì sao lại cuốn đến thế -
Hiện trường vụ xe bồn cán tử vong người phụ nữ tại cầu Phú Xuân ở TPHCM, lỗi thuộc về ai? -
Người đàn ông bị ung thư phổi giai đoạn cuối dù sống lành mạnh, 3 thói quen trong phòng ngủ là "thủ phạm" -
Người đàn ông từ Gia Lai ra Nghệ An bán mai "bị lừa" trắng trợn và cái kết ấm lòng cư dân mạng -
Camera AI đồng loạt ghi nhận 216 biển số vi phạm: Chủ xe chậm nộp phạt nguội có thể mất tiền oan theo Nghị định 168 -
Nghẹt thở giải cứu cô dâu, chú rể kẹt trong thang máy ngay sát giờ rước dâu -
Phía sau mức thưởng Tết kỷ lục 1,6 tỷ đồng: Khi sự tận tụy được đền đáp xứng đáng -
Hà Nội: Nhóm phụ nữ mang bạt nhún ra nhảy trong đền Hai Bà Trưng khiến dân tình sửng sốt -
Trường Giang xúc động nói yêu Nhã Phương ‘sâu sắc, lần đầu bộc bạch về cuộc sống hôn nhân hiện tại?
Gia đình
11/10/2018 16:35Tôi xúc phạm vợ vì nghi cô ấy ăn bớt tiền biếu mẹ, đến khi biết sự thật thì xấu hổ không có chỗ chui
Bố tôi mất sớm, mẹ một mình tần tảo nuôi 2 anh em khôn lớn, trưởng thành, dựng vợ gả chồng. Thế nhưng, khi chúng tôi ngỏ ý đưa bà lên thành phố sống, mẹ tôi lại không chịu đi theo đứa nào. Bà bảo, bà ở quê hợp hơn, lại có bà con lối xóm chạy qua chạy lại cũng vui, lên nhà hai vợ chồng tôi ở chung cư, chật chội, bí bách bà không quen.
Không yên tâm để mẹ ở một mình nhưng cũng không thể ép mẹ, hàng tháng, tôi vẫn đều đặn dặn gửi tiền biếu mẹ. Tôi đi công tác liên tục nên việc ấy giao phó hoàn toàn cho bà xã.

Hôm ấy, nhân dịp nghỉ phép, tôi cùng vợ và các con về quê thăm mẹ. Khi vợ tôi lúi húi dưới bếp nấu cơm, tôi có trò chuyện với mẹ, lại nhắc bà về chuyện lên thành phố ở với chúng tôi. Lại một lần nữa khước từ lời đề nghị của con trai, mẹ tôi cười bảo: "Mẹ ở nhà vui hơn, lên đấy anh chị đi làm suốt ngày, mình mẹ ở nhà còn buồn hơn. Anh cũng không phải lo, hàng tháng chị ấy vẫn về chơi, biếu mẹ 2 triệu, mẹ có cả lương hưu nên ăn tiêu thoải mái không phải lo nghĩ gì".
Nghe mẹ nói thế, tôi hơi giật mình bởi mỗi tháng, tôi vẫn dặn vợ gửi về cho mẹ 3 triệu đồng. Tôi hỏi lại mẹ một lần nữa cho chắc chắn: "Vợ con biếu mẹ bao nhiều hả mẹ?", mẹ tôi vẫn trả lời là 2 triệu.
Tôi bực mình vô cùng khi nghe những lời mẹ nói, không ngờ vợ mình lại là con người như vậy, bớt xén cả đồng tiền của mẹ già. Nghĩ vậy rồi tôi đi thẳng xuống bếp hỏi vợ: "Nhung, có đúng mỗi tháng em chỉ biếu mẹ có 2 triệu thôi không. Anh bảo em biếu mẹ 3 triệu cơ mà?".
Khá bất ngờ trước những lời tôi nói nhưng vợ tôi cũng thừa nhận đúng là mỗi tháng chỉ đưa mẹ có 2 triệu. Lúc này, tôi bắt đầu lớn tiếng với vợ: "Em là cái kiểu người gì vậy? Anh có để em thiếu thốn cái gì không mà em ăn bớt ăn xén cả đồng tiền của mẹ già, anh quá thất vọng về em đấy".
Bị tôi nặng lời, Nhung rơm rớm nước mắt: "Anh nghe em nói đã, sao anh lại nói với em những lời như thế".
Thấy vợ khóc tôi cũng thương lắm nhưng không thể chấp nhận cái kiểu rút ruột như thế được nên tôi vẫn không thôi quát vợ: "Em định nói cái gì, lại định giải thích cái gì nữa. Đúng là cứ tưởng em thật thà, ai ngờ em cũng lươn lẹo như vậy. Đấy mới có một khoản, không biết các khoản chi tiêu lớn khác thì em còn như thế nào. Từ mai tiền ai người nấy giữ, anh không tin em nữa".

Động vào lòng tự ái của vợ, Nhung bất ngờ cũng cao giọng hơn với tôi: "Em mới là người phải thất vọng về anh đấy anh Hoàng ạ. Anh chưa rõ đầu đuôi câu chuyện đã vội mắng em, vợ chồng mà như vậy à? Đúng, mỗi tháng em chỉ đưa mẹ có 2 triệu, còn 1 triệu thì em mua thức ăn, tôm, cá, thịt bò, sữa… mang về để tủ lạnh cho mẹ ăn dần. Em hay về nên em biết, bà ăn uống rất dè xẻn, chỉ loanh quanh nay thịt, mai đậu phụ, có biếu bà tiền bà cũng tiết kiệm chẳng dám ăn tiêu nên em mua sẵn như vậy thì bà mới ăn. Không tin thì anh cứ lên hỏi mẹ thì biết", nói rồi Nhung tủi thân bưng mặt khóc.
Tôi đúng là gã đàn ông tệ bạc, vợ hết lòng vì mẹ như vậy mà không thấu hiểu lại còn trách móc. Tôi khẽ ôm vợ vào lòng, nói lời xin lỗi cô ấy vì đã nói ra những điều không phải. Vợ vẫn giận tôi nhưng vì có mẹ nên cô ấy cũng nhẫn nhịn. Vào bữa cơm, mẹ khen vợ tôi không ngớt lời, rằng: "Tháng nào về chị ấy cũng mua bán đủ thứ cả, làm mẹ ở nhà chẳng phải đi chợ đi búa mấy. Có đợt còn mua cho mẹ bao nhiêu thuốc mà chị ấy cũng không lấy tiền…".
Mỗi lời mẹ nói làm tôi lại xấu hổ vô cùng, chỉ ước gì có cái lỗ nẻ mà chui xuống.
Theo Vũ Vũ NF (Helino)
- Trường Giang khuyên Đình Bắc "bớt đi sự kiện, tập trung đá bóng": Đúng hay sai trong bối cảnh thể thao hiện đại? (22:15)
- Tái xuất sau 4 năm, Cựu Chủ tịch Trịnh Văn Quyết bất ngờ tặng quà Tết cho hàng triệu người (51 phút trước)
- Làm rõ thông tin Việt Nam “chữa khỏi ung thư máu” lan truyền mạnh trên mạng xã hội (59 phút trước)
- Đề xuất giới hạn tuổi làm chính trường Mỹ dậy sóng (1 giờ trước)
- Người đòi "4,5 tỷ đồng trong cốp xe SH" thua kiện (1 giờ trước)
- Miền Bắc sắp đón thêm không khí lạnh, thời tiết Tết Nguyên đán 2026 diễn biến thế nào? (1 giờ trước)
- Nga cáo buộc thêm một quốc gia dính líu âm mưu ám sát hụt tướng tình báo (1 giờ trước)
- Thực hư tin "người khoác áo blouse trắng diện trang phục nhạy cảm" là bác sĩ bệnh viện ở Hà Nội (2 giờ trước)
- Người đàn ông mắc ung thư phổi giai đoạn cuối dù không hút thuốc, uống rượu: Nguyên nhân đến từ thói quen ngủ rất thường gặp (2 giờ trước)
- Vụ thảm sát 3 người ở Đồng Nai: Lê Sỹ Tùng bị tuyên án tử hình (3 giờ trước)