Chi 3 tỷ mỗi tuần để sống lâu, nhiều người lại rơi vào “hội chứng cuồng trường thọ”, mắc kẹt trong ám ảnh, cô độc và kiệt quệ cả thể chất lẫn tinh thần.

Khát vọng sống lâu, sống khỏe vốn rất tự nhiên. Nhưng khi nỗi sợ thời gian hữu hạn lớn dần, nó có thể biến thành một dạng ám ảnh tinh vi, len lỏi vào từng quyết định sống.

Với một số người giàu có, hành trình kéo dài tuổi thọ không còn là chăm sóc bản thân. Nó trở thành cuộc chiến kiểm soát sinh – lão – bệnh – tử, nơi mọi thứ đều phải được đo lường, tối ưu và loại bỏ rủi ro.

Chi phí điều trị lên tới 120.000 USD mỗi tuần, tương đương khoảng 3 tỷ đồng, là con số cho thấy mức độ đầu tư khổng lồ. Nhưng nghịch lý nằm ở chỗ: càng đầu tư, họ càng cảm thấy thiếu an toàn.

Theo Jan Gerber, người sáng lập trung tâm trị liệu Paracelsus Recovery (Thụy Sĩ), hiện tượng này được gọi là “Hội chứng cuồng trường thọ”. Điểm chung của các bệnh nhân là họ có gần như mọi thứ, trừ cảm giác đủ.

Hội chứng
Một số người đang trở nên bị ám ảnh bởi việc sống lâu hơn đến mức họ đã phát triển cái được gọi là "hội chứng cuồng tuổi thọ" và nó đang làm cho cuộc sống của họ trở nên tồi tệ hơn. Ảnh NY Post/Rob Jejenich

Khi “sống khỏe” trở thành một nỗi ám ảnh

Ban đầu, mọi thứ thường bắt đầu rất hợp lý: ăn uống lành mạnh, tập luyện đều đặn, theo dõi sức khỏe. Nhưng ranh giới giữa kỷ luật và cưỡng ép rất mong manh.

Dần dần, việc “sống sạch” bị đẩy lên mức cực đoan. Thực đơn bị siết chặt đến mức mất cân bằng. Các nhóm thực phẩm bị loại bỏ vì những nguy cơ rất nhỏ.

Song song đó là việc sử dụng dày đặc thực phẩm chức năng, liệu pháp truyền dịch, hoặc các phương pháp tối ưu hóa chưa được kiểm chứng. Cơ thể không còn được lắng nghe, mà bị “điều khiển”.

Công nghệ khiến vòng lặp này trở nên khép kín. Nhẫn thông minh, thiết bị đo đường huyết liên tục biến mỗi biến động nhỏ thành một tín hiệu cảnh báo. Người sử dụng không còn sống theo cảm nhận, mà sống theo chỉ số.

Từ đó, những lựa chọn đời thường cũng thay đổi. Một bữa tối với bạn bè có thể bị từ chối. Một sự kiện gia đình có thể bị bỏ lỡ. Tất cả chỉ để bảo toàn một “quy trình sức khỏe” không được phép sai lệch.

Cái giá không chỉ là cô đơn

Theo Jordan Shlain, điều đáng lo nhất là những tổn thương không dừng ở tâm lý.

Nhiều trường hợp ghi nhận suy thận do lạm dụng thực phẩm chức năng. Rối loạn nội tiết và chuyển hóa xuất hiện khi cơ thể bị ép vào chế độ nhịn ăn cực đoan. Nguy cơ tim mạch tăng lên khi sử dụng các hợp chất chưa được kiểm chứng.

Nhưng những tổn thương khó thấy hơn lại nằm ở đời sống tinh thần. Khi mọi niềm vui đều phải cân nhắc rủi ro, cuộc sống trở nên thu hẹp.

Các mối quan hệ dần rạn nứt. Sự kết nối bị thay thế bằng những con số. Và cảm giác cô đơn xuất hiện, ngay cả khi xung quanh vẫn còn nhiều người.

Đáng chú ý, ngành công nghiệp trường thọ trị giá hàng chục tỷ USD đang góp phần nuôi dưỡng nỗi lo này. Những lời hứa về tuổi thọ dài hơn vô tình khiến nỗi sợ già và bệnh tật trở nên lớn hơn.

Hội chứng
Một số bị ám ảnh đến mức nó thực sự ảnh hưởng đến cuộc sống của họ, chẳng hạn như bỏ qua các sự kiện gia đình vì nó làm gián đoạn "giao thức" hoặc tránh ăn tối với bạn bè để thực hiện một buổi trị liệu áp lạnh.

Học cách dừng lại

Tại Paracelsus Recovery, mỗi lần chỉ một bệnh nhân được điều trị, với sự hỗ trợ của khoảng 15 chuyên gia. Nhưng mục tiêu không phải là giúp họ sống lâu hơn bằng mọi giá.

Điều quan trọng hơn là giúp họ buông bỏ nhu cầu kiểm soát tuyệt đối. Học cách chấp nhận những giới hạn tự nhiên của cơ thể và thời gian. Bởi thực tế, sống khỏe không chỉ là kéo dài số năm tồn tại. Nó còn là khả năng tận hưởng những gì đang diễn ra.

Khát vọng trường thọ là điều rất con người. Nhưng khi nó biến thành nỗi ám ảnh, con người có thể đánh mất chính điều mình đang cố bảo vệ.

Nghịch lý của “hội chứng cuồng trường thọ” nằm ở chỗ: càng cố sống lâu, người ta càng sống ít đi — ít niềm vui, ít kết nối, và ít cảm nhận về ý nghĩa của hiện tại.

HL (SHTT)