Gia đình
21/12/2025 16:2810 năm mẹ tôi lặng lẽ gồng gánh cả gia đình và cái kết không ai ngờ tới
Có thời điểm, bố tôi từng làm ăn khá thuận lợi, gia đình không giàu nhưng đủ đầy. Rồi mọi thứ sụp đổ chỉ sau vài quyết định sai lầm. Bố trắng tay, rơi vào nợ nần, rượu chè, dần đánh mất niềm tin vào chính mình. Gần 10 năm sau đó, ông sống trong sự trốn tránh và bế tắc.
Mẹ thì không cho phép mình gục ngã. Ban ngày đi làm công nhân, tối lại buôn bán thêm đủ thứ để kiếm tiền. Gần 10 giờ đêm mẹ mới về đến nhà, mệt mỏi nhưng vẫn loay hoay dọn dẹp. Mẹ vừa lo chi tiêu, vừa lặng lẽ dành tiền trả nợ cho bố, như thể chỉ cần mẹ buông tay thì gia đình này sẽ thật sự tan vỡ.
Những năm ấy, tôi thấy mẹ kiên nhẫn đến lạ. Bố say, mẹ không mắng. Bố cáu gắt, mẹ im lặng. Nhưng khi cần quyết định chuyện lớn, mẹ lại là người cứng rắn nhất. Có những đêm tôi giả vờ ngủ, vẫn nghe tiếng mẹ thở dài rất khẽ, mỏng manh như sợ ai phát hiện ra sự yếu đuối của mình.

Chính tuổi thơ ấy khiến tôi mang hình ảnh của mẹ vào cuộc hôn nhân sau này. Khi lấy chồng, tôi không mơ mộng nhiều. Những năm đầu, vợ chồng tôi cũng chật vật, tiền bạc thiếu thốn. Mỗi khi mệt mỏi, tôi lại nghĩ đến mẹ và tự nhủ mình không được phép yếu đuối.
Tôi chọn cách lặng lẽ cùng chồng gánh vác, đi làm, tiết kiệm từng đồng, không trách móc hay than vãn. Rồi mọi thứ dần đổi thay. Chồng tôi tìm được công việc phù hợp, thu nhập ổn định hơn. Bố tôi cũng tỉnh ngộ sau những năm dài lạc lối, bỏ rượu và bắt đầu làm lại từ đầu. Sau này, bố và chồng tôi cùng mở một xưởng gỗ nhỏ, không lớn nhưng đủ để họ tin rằng mình đang làm lại cuộc đời bằng chính đôi tay.
Nhìn lại mẹ, tóc bà đã bạc đi rất nhiều. Nhưng đổi lại, mẹ được sống những ngày nhẹ nhõm hơn. Không còn về nhà khuya, không còn thức đêm tính toán từng đồng. Mẹ cười nhiều hơn, ánh mắt cũng bình yên hơn trước.
Có những buổi chiều, tôi thấy mẹ ngồi trước hiên, nhìn bố và chồng tôi bàn chuyện làm ăn, gương mặt lặng lẽ mà an yên. Tôi hiểu, niềm vui của mẹ không nằm ở tiền bạc, mà ở việc bà đã giữ được gia đình qua những năm tháng tưởng chừng không thể chịu nổi.

Giờ đây, mỗi khi mệt mỏi, tôi lại nghĩ về mẹ để nhắc mình rằng: có những người phụ nữ đi qua giông bão bằng sự dịu dàng và bền bỉ. Và nhờ họ, những mái nhà tưởng chừng đổ nát vẫn có thể đứng vững, lặng lẽ nhưng bền lâu, như cách mẹ tôi đã sống suốt một đời.