-
Công an Lào Cai bác bỏ tin đồn xe công vụ gặp nạn khi làm nhiệm vụ -
Hà Nội đề xuất tăng hỗ trợ bữa ăn bán trú lên 40.000 đồng/ngày cho học sinh tiểu học -
Hà Nội lý giải việc chọn Phúc Thịnh và Thư Lâm thí điểm mô hình xã, phường xã hội chủ nghĩa -
Uống nước tăng lực vào mỗi buổi sáng có thể ảnh hưởng đến thận ra sao? -
Loạt bãi giữ xe trước cổng bệnh viện Hà Nội bị "réo tên", thu 10.000 đồng/lượt dù không niêm yết giá -
Cháy dữ dội tại căn nhà 2 tầng kết hợp xưởng gỗ ở Hà Nội -
Ca sĩ Phạm Khánh Hưng lên tiếng xin lỗi, gỡ loạt video bình luận gây tranh cãi về "Anh trai vượt ngàn chông gai" -
Thành phố duy nhất của Việt Nam lọt Top 5 nơi tốt nhất thế giới, không phải Hà Nội hay TP HCM -
Vụ cháy quán bar ở Bangkok: Nhân chứng bàng hoàng kể lại khoảnh khắc "tử thần" vây hãm -
Phát hiện cán bộ tử vong trong tư thế lạ ở trụ sở Sở Nông nghiệp và Môi trường Lào Cai
Gia đình
31/10/2025 08:35Lấy anh thợ xây để hợp thức hóa cái thai, khi con 3 tuổi, tôi bủn rủn thấy thứ này trong ví chồng, không ngờ anh lại là người như thế...
Tôi không đủ dũng khí để làm điều gì tổn thương đến đứa trẻ, cũng không thể trở về quê trong hoàn cảnh ấy. Đúng lúc tôi tuyệt vọng nhất, Dũng xuất hiện.
Dũng làm thợ xây công trình gần khu trọ tôi thuê. Anh hiền lành, thật thà, lâu nay vẫn âm thầm quan tâm tôi. Nghe tôi tâm sự, anh chỉ im lặng hồi lâu rồi nói:
Nếu em không ngại, anh sẵn sàng làm chồng em, làm cha đứa bé. Anh biết nó không phải con anh, nhưng anh hứa sẽ thương yêu nó như ruột thịt.
Tôi gật đầu đồng ý. Không đám cưới linh đình, chỉ có bữa cơm nhỏ với mấy người bạn thợ của Dũng. Mẹ tôi gọi điện khóc suốt, nhưng rồi cũng đành chấp nhận.

Ba năm qua, Dũng vẫn vậy – sớm đi, tối về, có hôm mệt quá anh nằm vật ra sàn ngủ. Con trai tôi gọi anh là bố, anh bế bổng nó lên, cười rạng rỡ dù gương mặt sạm nắng. Có lần tôi hỏi:
- Anh có hối hận không? Anh chỉ lắc đầu, xoa tóc tôi rồi nói: - Anh hạnh phúc mà.
Sáng hôm ấy, tôi dậy sớm chuẩn bị cơm hộp cho anh mang đi làm. Khi giặt chiếc quần cũ, tôi thấy ví anh rơi ra. Định lấy ra lau thì một tấm ảnh nhỏ rơi xuống. Đó là ảnh siêu âm con trai tôi năm xưa. Tôi run rẩy, mở ví anh ra thêm thì thấy kẹp bên trong mảnh giấy nhỏ, với dòng chữ nguệch ngoạc: “Con là món quà lớn nhất cuộc đời bố.”
Tôi bật khóc. Thì ra, anh vẫn luôn xem con như ruột thịt, chưa từng phân biệt. Anh không chỉ “hợp thức hóa cái bụng bầu” của tôi, mà còn dùng cả cuộc đời để chở che mẹ con tôi khỏi những điều tiếng, thiệt thòi.
Chiều hôm ấy, khi anh trở về, tôi chạy ra ôm anh thật chặt. Anh ngạc nhiên hỏi:
- Gì vậy em? Tôi sụt sùi: - Cảm ơn anh… vì đã đến bên mẹ con em. Anh cười, xoa đầu tôi: - Ngốc, anh mới là người phải cảm ơn em chứ.
Gió chiều hôm ấy thổi mát rượi. Trong lòng tôi nhẹ bẫng. Tôi biết, tuy không phải bắt đầu bằng sự ngọt ngào, nhưng với một người đàn ông như anh, cả đời này tôi cũng chẳng cần mơ ước gì hơn nữa.
- Ông Trump: Iran từng đồng ý "thỏa thuận hoàn hảo" trước khi phóng UAV tấn công tàu (8 phút trước)
- Công an Lào Cai bác bỏ tin đồn xe công vụ gặp nạn khi làm nhiệm vụ (16 phút trước)
- Hà Nội đề xuất tăng hỗ trợ bữa ăn bán trú lên 40.000 đồng/ngày cho học sinh tiểu học (24 phút trước)
- Triệt phá đường dây lừa đảo đặt phòng Phú Quốc, "rửa tiền" 800 tỷ đồng (27 phút trước)
- Khoảnh khắc xe bán tải bị dòng lũ dữ cuốn phăng khi cố vượt suối ở Sơn La (33 phút trước)
- Hà Nội lý giải việc chọn Phúc Thịnh và Thư Lâm thí điểm mô hình xã, phường xã hội chủ nghĩa (46 phút trước)
- Sự hồi sinh bất ngờ: Loại phụ kiện tưởng đã bị "khai tử" sắp quay trở lại trên điện thoại (47 phút trước)
- Cầu thủ Colombia không dám về nước sau khi bị loại khỏi World Cup, cả gia đình cũng bị dọa giết (55 phút trước)
- Uống nước tăng lực vào mỗi buổi sáng có thể ảnh hưởng đến thận ra sao? (57 phút trước)
- Kinh hoàng với show "Những thành phố mơ màng", khán giả bỏ về giữa chừng (1 giờ trước)