-
Thói quen uống nước điện giải thay nước lọc có thể gây hại tim mạch -
Chủ tịch nước truy tặng Huân chương dũng cảm đối với Trung tá Trần Văn Tùng -
Có tiền nhưng nhà ở xã hội vẫn nghẽn: Vướng cả dự án lẫn người mua -
Khoảnh khắc gió mạnh cuốn bay nhà phao, xô đổ trụ điện, "quật" người đi đường ở Đà Nẵng -
Lớp học ở Hà Nội gây choáng: 39/42 học sinh đạt SAT từ 1.500, 34 em có IELTS 8.0 trở lên -
Nên ăn sữa chua Hy Lạp bao nhiêu là vừa đủ và tốt cho sức khoẻ? -
Vũ Thúy Quỳnh lên tiếng sau khi Diệp Lâm Anh bức xúc vì con gái xuất hiện tại sự kiện -
Bộ trưởng Bộ Quốc phòng quyết định truy thăng quân hàm đối với Thiếu tá Trần Văn Tùng -
Giá dầu vượt 100 USD sau khi Saudi Arabia đóng đường ống dầu quan trọng -
Tom Holland vượt hàng loạt sao lớn, lập kỷ lục chưa từng có ở tuổi 30
Gia đình
31/10/2025 08:35Lấy anh thợ xây để hợp thức hóa cái thai, khi con 3 tuổi, tôi bủn rủn thấy thứ này trong ví chồng, không ngờ anh lại là người như thế...
Tôi không đủ dũng khí để làm điều gì tổn thương đến đứa trẻ, cũng không thể trở về quê trong hoàn cảnh ấy. Đúng lúc tôi tuyệt vọng nhất, Dũng xuất hiện.
Dũng làm thợ xây công trình gần khu trọ tôi thuê. Anh hiền lành, thật thà, lâu nay vẫn âm thầm quan tâm tôi. Nghe tôi tâm sự, anh chỉ im lặng hồi lâu rồi nói:
Nếu em không ngại, anh sẵn sàng làm chồng em, làm cha đứa bé. Anh biết nó không phải con anh, nhưng anh hứa sẽ thương yêu nó như ruột thịt.
Tôi gật đầu đồng ý. Không đám cưới linh đình, chỉ có bữa cơm nhỏ với mấy người bạn thợ của Dũng. Mẹ tôi gọi điện khóc suốt, nhưng rồi cũng đành chấp nhận.

Ba năm qua, Dũng vẫn vậy – sớm đi, tối về, có hôm mệt quá anh nằm vật ra sàn ngủ. Con trai tôi gọi anh là bố, anh bế bổng nó lên, cười rạng rỡ dù gương mặt sạm nắng. Có lần tôi hỏi:
- Anh có hối hận không? Anh chỉ lắc đầu, xoa tóc tôi rồi nói: - Anh hạnh phúc mà.
Sáng hôm ấy, tôi dậy sớm chuẩn bị cơm hộp cho anh mang đi làm. Khi giặt chiếc quần cũ, tôi thấy ví anh rơi ra. Định lấy ra lau thì một tấm ảnh nhỏ rơi xuống. Đó là ảnh siêu âm con trai tôi năm xưa. Tôi run rẩy, mở ví anh ra thêm thì thấy kẹp bên trong mảnh giấy nhỏ, với dòng chữ nguệch ngoạc: “Con là món quà lớn nhất cuộc đời bố.”
Tôi bật khóc. Thì ra, anh vẫn luôn xem con như ruột thịt, chưa từng phân biệt. Anh không chỉ “hợp thức hóa cái bụng bầu” của tôi, mà còn dùng cả cuộc đời để chở che mẹ con tôi khỏi những điều tiếng, thiệt thòi.
Chiều hôm ấy, khi anh trở về, tôi chạy ra ôm anh thật chặt. Anh ngạc nhiên hỏi:
- Gì vậy em? Tôi sụt sùi: - Cảm ơn anh… vì đã đến bên mẹ con em. Anh cười, xoa đầu tôi: - Ngốc, anh mới là người phải cảm ơn em chứ.
Gió chiều hôm ấy thổi mát rượi. Trong lòng tôi nhẹ bẫng. Tôi biết, tuy không phải bắt đầu bằng sự ngọt ngào, nhưng với một người đàn ông như anh, cả đời này tôi cũng chẳng cần mơ ước gì hơn nữa.
- Thói quen uống nước điện giải thay nước lọc có thể gây hại tim mạch (17:07)
- Lộ diện nhà đầu tư khu đô thị 72.000 tỷ đồng tại sân bay Gia Bình (17:07)
- Chủ tịch nước truy tặng Huân chương dũng cảm đối với Trung tá Trần Văn Tùng (1 giờ trước)
- Mất tích 26 năm, người phụ nữ Bắc Kinh bất ngờ được tìm thấy nhờ xét nghiệm ADN (1 giờ trước)
- Về già, nên giao lương hưu cho con trai hay con dâu? (1 giờ trước)
- Có tiền nhưng nhà ở xã hội vẫn nghẽn: Vướng cả dự án lẫn người mua (1 giờ trước)
- HLV Polking và Đình Bắc quyết có điểm trên sân của Gamba Osaka (1 giờ trước)
- Khoảnh khắc gió mạnh cuốn bay nhà phao, xô đổ trụ điện, "quật" người đi đường ở Đà Nẵng (2 giờ trước)
- Đặc phái viên Mỹ nêu điểm nghẽn lớn nhất trong đàm phán Nga - Ukraine (2 giờ trước)
- Tesla thành lập pháp nhân tại Việt Nam: Cơ hội mở ra cho người tiêu dùng nội địa sở hữu xe điện của Elon Musk chính hãng (2 giờ trước)