-
Thông qua Nghị quyết công bố kết quả bầu cử và danh sách những người trúng cử đại biểu Quốc hội khóa XVI -
Danh sách xe máy bị gọi tên, cơ quan chức năng yêu cầu nộp phạt nguội, người vi phạm cần kiểm tra ngay -
Công an thông tin về vụ nữ sinh ở Thanh Hóa bị đánh hội đồng đến ngất xỉu khiến dư luận bức xúc -
Chấn động vụ bé gái 13 tuổi tại TPHCM sinh con: Hai bị can bị truy tố không phải là cha đứa trẻ -
Giá vàng, bạc lao dốc mạnh: Nhà đầu tư lo ngại "cơn ác mộng" hơn 10 năm trước quay trở lại -
Bi kịch "nhà giàu" thành phố: Chồng thu nhập trăm triệu nhưng để mặc bố mẹ quê sống trong cảnh nghèo khó -
Nam thanh niên bị phạt 62,5 triệu đồng vì trốn nhập ngũ -
Việt Nam dự kiến chi gần 15.000 tỷ đồng "số hóa" giao thông toàn quốc -
Việt Nam nhập hơn 40.000 tấn khí dầu mỏ hóa lỏng giữa gián đoạn Trung Đông, nguồn cung được điều chỉnh -
Tài xế bán tải đỗ xe chắn đường còn thách thức "tự tìm cách mà đi", công an vào cuộc
Sao 360°
03/12/2020 15:47Trước khi nổi tiếng, Phi Nhung sống cuộc đời cực khổ ra sao?
Phi Nhung được biết đến là một ca sĩ Bolero nổi tiếng, sở hữu mức cát xê cao và nhiều tài sản, nhà hàng riêng. Tuy nhiên, để có được ngày hôm nay, Phi Nhung đã phải trải qua nhiều khó khăn thời thơ ấu cũng như lúc mới đặt chân đến lúc Mỹ.
Tại chương trình Ngôi sao đương thời tuần này, Phi Nhung đã chia sẻ về thời gian mưu sinh kiếm sống bằng nhiều nghề của mình.
Từ khi mới biết nói tôi đã biết hát rồi. Tôi có năng khiếu ca hát từ khi còn rất nhỏ vì mọi người trong gia đình tôi đều hát hay. Dì tôi là ca sĩ, má tôi cũng vậy. Tôi nghe mọi người hát rồi hát theo.
Dì tôi có hai người con gái hát cũng rất hay. Các dì thích nghe hai người đó hát chứ không bao giờ thích nghe tôi hát. Mỗi lần tôi hát đều bị các dì mắng: "Im mồm đi, hát gì dở thế". Ngược lại, bây giờ tôi lại thành các sĩ. Các dì rất thích nghe tôi hát.
Hồi nhỏ, tôi chỉ ở với má được hai năm thì má mất. Năm đó tôi mới học lớp 6, phải về ở lại với bà ngoại ở Gia Lai. Bà ngoại tôi quan niệm con gái phải có nghề, phải biết may vá nên bắt tôi nghỉ học để đi học may. Từ đó, tôi không được đi học nữa dù rất thích đi học.
Ông ngoại tôi làm thợ hồ, không có tiền mà con cháu lại đông nên quyết cho tôi đi học may còn kiếm tiền. Tôi học may suốt 2 năm trời.
Hồi đó, tôi có 3 mơ ước là trở thành một thợ may giỏi, được bà ngoại thương, trở thành ca sĩ và trở thành ni cô thông minh. Tôi còn cúi mặt vào thùng phi hét lên ba điều ước của mình mà không ai biết.

Sau đó, ước mơ làm thợ may của tôi thành hiện thực, tôi ra nghề và may đồ cho khách kiếm tiền. Tôi tự tay vẽ, đo và may hết các loại đồ, chỉ có áo dài là chưa may.
Tôi may rất nhiều, kiếm tiền đem về cho mấy đứa em ở Cam Ranh. Tôi có đến 5 người em lận nhưng khi má chết chị em tan nát hết, mỗi người một nơi. Vì thế nên tôi tự thấy mình có trách nhiệm phải nuôi các em. Sang tới Mỹ, cô vẫn đi làm thợ may.
Phải đi làm thảm, lợp tôn, cọ rửa nhà hàng tới nát hết tay
Ban đầu sang Mỹ, tôi phải đi may thảm cho một hãng thảm. Được 6 tháng, tôi muốn kiếm thêm tiền gửi về cho các em nên đi làm lợp tôn. Tôi làm lợp tôn 2 tháng thì tay chân nát hết, đành phải nghỉ.
May quá, đúng lúc đó thì tôi xin được vào làm ở một hãng may. Lúc mới vào, lương của tôi chỉ được 4 đô la một giờ. Tôi làm chăm chỉ quá nên sau vài tháng được lên tới 12 đô một giờ, tôi may nhanh lắm. Máy 2 kim, 5 kim, 10 kim tôi đều làm được hết. Không có máy nào tôi chừa.

Xưởng may chỉ làm các ngày trong tuần nên tới thứ 6, thứ 7 và chủ nhật, tôi tiếp tục đi làm nhà hàng, tranh thủ học thêm tiếng Anh.
Ban đầu, tôi phải đi lau dọn, cọ rửa mọi thứ cho nhà hàng. Được một thời gian, tôi lên chức khác là đứng gói, chiên chả giò.
Tới tháng thứ ba, tôi nắm được trong menu có những gì nên chuyển sang làm pha chế, kiêm luôn cả việc nhận thực đơn từ khách rồi làm món. Trong thời gian đó, tôi đi học thêm tiếng Anh rồi thực hành tại nhà hàng nên nói được chút ít.
Một ngày nọ, người phụ vụ nhà hàng nghỉ nên tôi được đưa lên thay thế để làm nữ phục vụ, tiếp xúc trực tiếp với khách hàng. Tôi run lắm vì tiếng Anh mới bập bẹ, nói không được nhiều, nhưng cũng cố gắng làm.

Tới một hôm, có cặp vợ chồng già người Mỹ tới ăn, tôi thấy họ dễ thương nên sau khi đưa thực đơn liền chạy tới quầy tính tiền lấy một bông hồng kẹp vào hóa đơn đưa cho họ. Họ thích quá nên típ cho tôi hẳn 20 đô. Đó là lần đầu tiên trong cuộc đời tôi được cho một khoản tiền lớn đến thế.
Chủ thấy tôi có duyên nên cho tôi làm phục vụ bàn luôn từ đó. Công việc của tôi cứ tiếp diễn như vậy cho đến khi sinh con gái rồi chuyển sang đi hát.
Theo Tùng Ninh (Pháp luật & Bạn đọc)
- Thực hư bộ tài liệu ôn thi 350.000 đồng cho kỳ thi tuyển 416 giáo viên tại Quảng Trị (17:31)
- Tổng Bí thư Tô Lâm và các lãnh đạo cấp cao trúng cử đại biểu Quốc hội khóa XVI (17:16)
- Sàn tiền số ONUS bất ngờ bị sập, hàng triệu nhà đầu tư Việt không thể truy cập tài sản (17:06)
- Tổng thống Putin khẳng định "Moscow vẫn là người bạn trung thành và đối tác đáng tin cậy của Tehran” (1 giờ trước)
- Thông qua Nghị quyết công bố kết quả bầu cử và danh sách những người trúng cử đại biểu Quốc hội khóa XVI (1 giờ trước)
- 3 con giáp càng về già càng phát tài, dù không giỏi kiếm tiền vẫn sống đủ đầy (1 giờ trước)
- Nữ ca sĩ Hàn Quốc qua đời ở tuổi 32 (1 giờ trước)
- Giá iPhone 17 Pro Max chính hãng VN/A mới nhất 21/3: Giảm cả triệu phủ đầu Galaxy S26 Ultra (1 giờ trước)
- Danh sách xe máy bị gọi tên, cơ quan chức năng yêu cầu nộp phạt nguội, người vi phạm cần kiểm tra ngay (1 giờ trước)
- Công an thông tin về vụ nữ sinh ở Thanh Hóa bị đánh hội đồng đến ngất xỉu khiến dư luận bức xúc (1 giờ trước)