-
Khởi tố diễn viên Kiều Thanh và 81 đối tượng trong đường dây ma túy "khủng" tại Hà Nội -
Nam sinh mồ côi ở Đà Nẵng được xóa khoản nợ 1,7 tỷ đồng, xin dừng nhận hỗ trợ -
Kịp thời giải cứu người mẹ trẻ ôm con nhỏ định nhảy cầu Văn Lang sau mâu thuẫn gia đình -
Thái Bình Dương xuất hiện cùng lúc 4 cơn bão, chuyên gia lý giải nguyên nhân -
Siêu dự án hơn 40.000 tỷ đồng của Vingroup tại Bắc Ninh chính thức nhận đất, bước sang cột mốc mới -
Hà Nội: Nước sông dâng cao, gần 1.500 người dân bị cô lập, nhiều khu vực ngập sâu -
Chìm sà lan chở 1.700 tấn sắt, 4 thuyền viên rơi xuống biển -
Hà Nội: Tài xế công nghệ bàng hoàng kể lại phút bị bảo vệ hành hung tại Khu đô thị Louis Hoàng Mai -
Thanh Hóa phân cấp mua sách giáo khoa, chuẩn bị triển khai chính sách miễn phí cho học sinh -
Thanh Hóa cảnh báo 5 xã nguy cơ rất cao lũ quét, sạt lở và sụt lún đất
Tâm sự
24/03/2017 16:20Chồng nghèo, đi ở nhờ bị vợ cấm thờ cúng bố mẹ
Vài năm sau ngày mẹ mất, tôi cũng dần nguôi ngoai nỗi nhớ bà. Tình cảm vợ chồng tôi cũng tốt dần lên. Tôi bàn với vợ lập ban thờ bố mẹ tại căn hộ chung cư của chúng tôi. Tuy nhiên vợ tôi không đồng ý...
Công việc của chúng tôi không đem lại thu nhập cao nhưng ổn định và cũng có đồng ra đồng vào. Chúng tôi cũng đã có nhà ở. Đó là một căn hộ thuộc hàng cao cấp ở Hà Nội…
Tôi giới thiệu sơ sơ như vậy để mọi người hiểu rằng, tôi đang có một cuộc sống đáng mơ ước của nhiều người. Tuy nhiên thực tế vợ chồng tôi lại đang đứng trước khả năng ly hôn, gia đình tan đàn xẻ nghé.
![]() |
| Ảnh minh họa |
Chuyện là, căn nhà chúng tôi đang ở là tài sản của bố mẹ vợ tôi. Ông bà mua tặng khi chúng tôi sinh con đầu lòng. Tính tôi vô tư nên từ khi nhận nhà, tôi yên tâm sống và coi đó là tài sản của hai vợ chồng.
Không chỉ nhà cửa, ông bà còn cho chúng tôi vay tiền để mua ô tô và sắm sửa nhiều thứ trong nhà. Mang tiếng cho mượn nhưng tôi thừa hiểu ông bà cho luôn vợ chồng tôi vì nhà chỉ có mỗi 2 cô con gái.
Cuộc sống cứ bình lặng trôi cho đến năm 2011. Tôi về quê (ở một tỉnh miền Trung) và nhận ra mẹ tôi đang có dấu hiệu tuổi già.
Bà sống một mình vì bố tôi mất sớm, các anh chị em đều lập nghiệp ở tỉnh xa. Lần đó tôi được nghỉ phép nên về nhà với mẹ. Một tuần ở nhà, tôi thấy bà liên tục quên những chuyện đơn giản như khóa van nước, nấu cơm không đổ nước, đêm ngủ quên khóa cửa… và đặc biệt có lần, bà nấu cơm nhưng lại đổ thóc giống vào nồi.
Tôi hoảng hốt, đòi đưa mẹ lên viện khám nhưng bà không đồng ý. Mọi người ở quê cũng can ngăn vì bà khỏe mạnh. Họ nói rằng, bệnh nhầm lẫn, quên quên, nhớ nhớ chỉ là bệnh tuổi già.
Tôi chiều lòng mẹ nhưng thấy không yên tâm. Tôi bàn với vợ đưa mẹ lên Hà Nội sống cùng. Trong nhà, tôi không phải con trưởng nhưng là con trai ở gần mẹ nhất, các anh chị của tôi toàn vào Nam lập nghiệp.
Không ngờ vợ tôi không đồng ý. Cô ấy nói, đó là nhà của bố mẹ cô ấy. Họ cho chúng tôi ở nhờ (sổ đỏ vẫn đứng tên bố mẹ vợ) nên tôi không có quyền đưa ai đến ở cùng.
Tôi thuyết phục vợ không được nên vợ chồng mặt nặng mày nhẹ suốt ngày. Buồn hơn, cuối năm đó mẹ tôi bị cảm và qua đời trong căn nhà lạnh lẽo.
Tôi về chịu tang mẹ, nghĩ thương mẹ bao nhiêu tôi lại giận mình, giận vợ bấy nhiêu. Trong đầu tôi liên tục xuất hiện những từ “giá như”. Tôi nghĩ giá như tôi mẹ tôi sống cùng tôi có lẽ bà sẽ không ra đi trong cô đơn thế này?...
Lo liệu công việc cho mẹ xong, tôi trở về Hà Nội, tình cảm với vợ cũng đã phai nhạt dần. Tôi bắt đầu có cảm giác của một người ăn nhờ, ở đậu. Tôi ít khi chăm chút cho căn nhà mà chỉ coi nó như một chỗ trú chân sau một ngày vất vả.
Vợ tôi không hề ân hận về việc cấm mẹ tôi lên ở cùng. Cô ấy cũng không mấy khi về quê chồng kể từ khi mẹ tôi mất. Căn nhà của bố mẹ tôi ở quê lạnh hẽo hơn bao giờ hết…
Tuy nhiên, vài năm sau ngày mẹ mất, tôi cũng dần nguôi ngoai nỗi nhớ. Tình cảm vợ chồng tôi cũng tốt dần lên. Tôi lại bàn với vợ lập ban thờ bố mẹ tại căn hộ chung cư của chúng tôi.
Tôi nghĩ là con trai, tôi phải có trách nhiệm nhang khói thường xuyên cho bố mẹ chứ ban thờ bố mẹ ở quê, đôi tháng tôi mới về một lần.
Tuy nhiên, lại một lần nữa, vợ tôi từ chối. Cô ấy vẫn đưa ra lý do như ngày tôi muốn đưa mẹ lên Hà Nội sống cùng. Căn nhà là của bố mẹ cô ấy, tôi không được phép…
Tôi cảm thấy mình bất tài, vô dụng vô cùng. Là con trai mà tôi không được quyền đón mẹ đến nuôi, giờ mẹ mất tôi cũng không được quyền lập bàn thờ bố mẹ. Lý do chỉ vì tôi đang nhờ trong căn nhà của bố mẹ vợ…
Trong khi đó, từ trước đến giờ, công to việc lớn nhà vợ, có cái nào không đến tay tôi. Tiền bạc tôi làm bao nhiêu năm nếu nhà vợ cần có bao giờ tôi tiếc. Thế mà…
Tôi quyết định bước chân ra khỏi căn hộ cao cấp này và tìm một nơi ở mới. Tôi cũng không thể chấp nhận một người vợ không muốn coi gia đình chồng là gia đình của mình. Chúng tôi sẽ ly hôn dù tôi rất thương các con.
Theo Nguyễn Nghĩa (VietNamNet)
- Xác minh danh tính nam bảo vệ Khu đô thị Louis City Hoàng Mai hành hung tài xế công nghệ (3 phút trước)
- Chủ tịch Hà Nội yêu cầu xác minh và xử lý nghiêm vụ bảo vệ khu đô thị hành hung tài xế công nghệ (17 phút trước)
- Cựu Phó Chánh tòa và Phó Viện trưởng VKSND TP Huế lãnh án tù vì nhận hối lộ 890 triệu đồng (29 phút trước)
- Khởi tố diễn viên Kiều Thanh và 81 đối tượng trong đường dây ma túy "khủng" tại Hà Nội (43 phút trước)
- Hà Nội FC chính thức chiêu mộ tiền đạo Việt kiều từ giải Hạng nhì Pháp (48 phút trước)
- Tưởng cất tủ lạnh là an toàn tuyệt đối: 4 nhóm đồ ăn thừa cần đặc biệt lưu ý (1 giờ trước)
- Nam sinh mồ côi ở Đà Nẵng được xóa khoản nợ 1,7 tỷ đồng, xin dừng nhận hỗ trợ (1 giờ trước)
- Người phụ nữ 37 tuổi giả làm bé gái 12 tuổi suốt 14 tháng, sống cùng gia đình nhận nuôi (1 giờ trước)
- “Ông trùm phản diện” Mã Trung qua đời ở tuổi 74 (1 giờ trước)
- Kịp thời giải cứu người mẹ trẻ ôm con nhỏ định nhảy cầu Văn Lang sau mâu thuẫn gia đình (1 giờ trước)
