-
Mây đối lưu dồn về Hà Nội, cảnh báo mưa lớn đúng giờ tan tầm -
Từ 16/9, TPHCM điều chỉnh giao thông, cấm xe trên nhiều tuyến đường để thi công metro số 2 -
Vụ phát hiện thi thể bé sơ sinh trên sông Trà Lý, Hưng Yên phát thông báo khẩn truy tìm người liên quan -
Bộ GD&ĐT nhận trách nhiệm về tình trạng thiếu hụt gần 4 triệu bản sách giáo khoa -
Chung cư HH Linh Đàm "bốc hơi" cả tỷ đồng: Chủ nhà ngậm đắng rao bán không ai mua -
Vụ cây đổ đè chết người ở Thanh Hóa: Gia đình nạn nhân xin giảm nhẹ hình phạt cho người liên quan -
Bé trai Anh chảy máu cam không ngừng trên chuyến bay, may mắn có bác sĩ Việt Nam hỗ trợ -
Bộ Y tế kết luận tố cáo Giám đốc Bệnh viện E, chỉ ra nhiều tồn tại -
Sau 34 năm, chợ lâu đời ở Hà Nội bất ngờ đóng cửa -
Cận cảnh nhiều tuyến đường Hà Nội ngập úng sau cơn mưa lớn suốt đêm
Gia đình
25/08/2026 07:52Nhờ mẹ chồng lên thành phố chăm cháu, nàng dâu hứa gửi 6 triệu mỗi tháng nhưng nhận câu trả lời bất ngờ
Vợ chồng tôi có một cậu con trai năm nay 3 tuổi. Cả hai đều đi làm nên chuyện chăm con, dọn dẹp nhà cửa nhiều lúc trở thành áp lực lớn.
Trước đây, tôi vẫn cố gắng tự mình thu xếp mọi thứ. Nhưng thời gian gần đây, công ty cắt giảm nhân sự khiến khối lượng công việc của tôi tăng lên đáng kể. Một mình phải đảm nhận thêm phần việc của đồng nghiệp, ngày nào tôi cũng quay cuồng từ sáng đến tối.
Cuối cùng, tôi không thể tiếp tục xoay xở nên quyết định thuê người giúp việc. Mỗi tháng, tiền lương đã là 9 triệu đồng. Chưa kể các khoản khác như tiền ăn uống, hỗ trợ tiền tàu xe để người giúp việc về quê mỗi tháng một lần, quà cáp, tiền khi ốm đau và cả tháng lương thứ 13.
Tính tổng cộng, mỗi tháng gia đình tôi phải chi hơn 10 triệu đồng cho khoản này.
Số tiền ấy với thu nhập của hai vợ chồng không đến mức không thể gánh nổi, nhưng tôi nghĩ nếu mẹ chồng lên ở cùng thì mọi thứ sẽ nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Bà vừa có thể gần cháu, còn vợ chồng tôi cũng tiết kiệm được một khoản đáng kể.
Nghĩ vậy, tôi gọi điện về quê nói chuyện với mẹ. Tôi đề nghị nếu bà lên thành phố ở cùng, tôi sẽ gửi mẹ 6 triệu đồng mỗi tháng.
Tôi nói rõ mẹ không phải làm những việc quá nặng nhọc. Công việc chủ yếu là đưa đón cháu, bởi trường của con nằm ngay trong khu chung cư, có thể đi bộ và khá an toàn. Mẹ chỉ cần nấu những bữa cơm đơn giản, còn nhà cửa tôi sẽ tranh thủ dọn dẹp vào cuối tuần.
Những lúc tôi đi làm về, mẹ hoàn toàn có thể nghỉ ngơi.
Tôi cứ nghĩ đề nghị này sẽ khiến mẹ vui. Vừa được ở gần cháu, vừa có khoản tiền hàng tháng, lại không phải làm những công việc quá vất vả. Thế nhưng mẹ lại thẳng thừng từ chối.
Bà nói đã quen cuộc sống ở quê. Buổi sáng bà ra vườn chăm rau, chiều lại trở về nhà. Cuộc sống ấy tuy không kiếm được nhiều tiền nhưng bà cảm thấy thoải mái và tự do.
Tôi tiếp tục thuyết phục mẹ. Tôi nói bà chỉ cần lên ở vài năm, đến khi cháu lớn hơn thì muốn về quê lúc nào cũng được.
Nhưng mẹ vẫn giữ nguyên quyết định.

Điều khiến tôi khó hiểu hơn là sau đó tôi biết công việc làm thuê ở vườn rau của mẹ mỗi tháng chỉ mang về khoảng 4 triệu đồng.
Có lúc không kìm được, tôi hỏi mẹ: Nếu lên ở với các con, mẹ không phải làm việc nặng, mỗi tháng lại có 6 triệu đồng để dành, tại sao mẹ vẫn không muốn?
Mẹ chỉ nhẹ nhàng trả lời một câu: "Mẹ không làm việc vì tiền."
Tôi nghe xong mà hụt hẫng.
Tôi từng nghĩ lời đề nghị của mình là một lựa chọn có lợi cho cả hai. Mẹ có thể ở gần cháu, mỗi tháng nhận thêm một khoản tiền ổn định. Còn tôi cũng bớt được áp lực chăm con, không phải bỏ ra hơn 10 triệu đồng thuê người giúp việc và quan trọng nhất là cảm thấy yên tâm hơn khi người chăm con là bà nội.
Nhưng có lẽ tôi đã nhìn mọi chuyện từ góc độ của mình.
Với mẹ chồng, việc rời quê lên thành phố sống cùng con dâu có thể không đơn giản là đổi một công việc lấy mức thu nhập cao hơn. Bà có cuộc sống riêng, những thói quen riêng và cảm giác tự do mà tiền bạc không thể dễ dàng thay thế.
Chồng tôi sau khi biết chuyện cũng khuyên tôi đừng tiếp tục ép mẹ. Anh nói mẹ có quyền lựa chọn cuộc sống mà bà mong muốn. Có thể bà thích ở quê, thích tự mình làm việc, thích sự thoải mái và không muốn phải phụ thuộc vào con cái.
Nghe chồng nói, tôi cũng không biết phải đáp lại thế nào.
Cuối cùng, tôi vẫn tiếp tục thuê người giúp việc và tự tìm cách cân bằng giữa công việc với gia đình. Thỉnh thoảng, nhìn qua camera thấy người giúp việc nằm nghỉ trưa trên sofa, điều hòa bật 24 độ, tôi lại nghĩ đến mẹ.
Ở quê, lúc ấy có lẽ bà vẫn đang cặm cụi ngoài vườn rau, làm công việc chỉ mang lại khoảng 4 triệu đồng mỗi tháng.
Tôi từng nghĩ mẹ từ chối vì không muốn giúp vợ chồng con cái. Nhưng càng suy nghĩ, tôi càng nhận ra có lẽ vấn đề không nằm ở 6 triệu hay 10 triệu đồng.
Đôi khi, với một người đã quen với cuộc sống của mình, được tự quyết định ngày hôm nay làm gì, sống ở đâu và lựa chọn công việc nào có thể còn quan trọng hơn việc kiếm được bao nhiêu tiền.
Có lẽ điều tôi cần làm lúc này không phải là tiếp tục thuyết phục mẹ, mà là học cách tôn trọng lựa chọn của bà. Dù trong lòng vẫn có chút buồn và tiếc, tôi hiểu rằng một lời đề nghị dù xuất phát từ thiện ý cũng không nên trở thành lý do để người khác phải từ bỏ cuộc sống mà họ mong muốn.
- Mây đối lưu dồn về Hà Nội, cảnh báo mưa lớn đúng giờ tan tầm (16:14)
- Xả bồn cầu có thể phát tán khí dung chứa mầm bệnh theo nghiên cứu (16:11)
- Giải cứu nữ sinh ngành công nghệ thông tin bị thao túng "bắt cóc online", dọa bán sang Campuchia (16:10)
- Từ 16/9, TPHCM điều chỉnh giao thông, cấm xe trên nhiều tuyến đường để thi công metro số 2 (29 phút trước)
- Sinh viên Quảng Châu đóng kín cửa ký túc xá sau vụ tấn công bằng dao (31 phút trước)
- Bắt tạm giam người đàn ông phát tán 6 clip nhạy cảm nhằm làm nhục bạn gái (48 phút trước)
- Vụ phát hiện thi thể bé sơ sinh trên sông Trà Lý, Hưng Yên phát thông báo khẩn truy tìm người liên quan (50 phút trước)
- Người chồng chi hơn 5,2 tỷ đồng thực hiện lời hứa với vợ quá cố (54 phút trước)
- Cắt tóc sát đầu vẫn không ngăn được bé trai 12 tuổi nhổ tóc vì áp lực ôn thi (1 giờ trước)
- Gặp lại vợ cũ sau 5 năm, tôi choáng váng vì vị trí cô ấy đang nắm giữ (1 giờ trước)