-
Vợ muốn lấy 200 triệu tiền tiết kiệm để “thay đổi số phận”, chồng hoảng hốt khi biết kế hoạch -
Chính phủ đề xuất đầu tư 288.000 tỷ đồng xây đường vành đai 5 dài 349km qua 7 tỉnh, thành -
Gia đình nạn nhân kiên trì đòi công lý suốt 16 năm sau khi tử tù được giảm án và trả tự do -
Phát hiện thêm 12 hài cốt liệt sĩ cùng 7 bộ di vật ở công viên Lê Thị Riêng -
Luật sư nói gì về quyết định cho 328 thí sinh Chuyên Tuyên Quang được thi lại khi chưa có kết luận điều tra? -
Nghi thức Đội gây tranh cãi vì kiểu đi "cà thọt", Thanh Hóa lên tiếng chấn chỉnh -
Thân thế bất ngờ của ca sĩ bolero Phương Diễm Huyền vừa bị Công an TP.HCM khởi tố -
Nỗi đau của người vợ trẻ rơi vào cảnh "trả góp" khoản chi phí sinh con cho chồng -
Ăn dưa hấu mỗi ngày: Thận có thể nhận lợi ích gì và khi nào cần cẩn trọng? -
Sạt lở giữa đêm trên Quốc lộ 6, ô tô bị đất đá vùi lấp đến ngang cửa xe
Tâm sự
03/08/2017 20:49Bị bệnh hiểm nghèo rồi tôi lại phát hiện vợ cắm sừng
Tôi chỉ muốn những ngày cuối đời này sống cuộc sống vui vẻ mà khó đến thế sao?
Thu Anh là tên của mối tình đầu tiên, người con gái nết na, thùy mị, giản dị nhưng số kiếp của em thật ngắn ngủi. Chúng tôi có duyên nhưng lại không có phận, ông trời cho gặp nhau rồi lại bắt chúng tôi xa mãi mãi. Tôi và em yêu nhau thấm thoát cũng 6 năm trời có dư. Ngày ngày chúng tôi như chim ca tung tăng khắp phố phường, chẳng gì có thể chia lìa. Bỗng một ngày em biệt tăm, tôi cố liên lạc ngày này qua ngày khác cũng không tài nào tìm ra em. Tôi chán nản, tâm hồn như cây khô gặp trời hạn. Thế giới xung quanh tôi như không chuyển động khi vắng em. Tôi tự hỏi lòng sao em lại bỏ đi không lời từ biệt.
Có lẽ em xa tôi là do không muốn tôi đau khổ, vì không muốn em là gánh nặng của tôi. Em mắc chứng bệnh tim bẩm sinh, sự sống của em đâu phải do em quyết định mà do ông trời. Nhưng dù thế nào đi chăng nữa tôi vẫn yêu và nhớ em vô cùng. Hôm đó tôi nhận được điện thoại của em gái em, trời đất như cuồng quay, tôi không thể nào đứng vững khi nghe em chuẩn bị vào phòng mổ để thay quả tim mà người khác hiến tặng. Tại sao bao nhiêu năm yêu em mà tôi không hề hay biết? Tôi cầu trời khấn phật cho em được bình an, xin mang nửa số dương thọ của mình để cho em được sống, vậy sao ông trời cho tôi một tia hy vọng rồi lại mang màn đêm đen kịt đến bao vây? Ba ngày sau quả tim đó lại không thích nghi với em. Sau sự ra đi của em tôi thu mình trong nỗi ám ảnh và tội lỗi, thấy tự ti với thế giới xung quanh. Hai năm liền tôi không biết ánh sáng mặt trời như thế nào, với tôi chỉ toàn màn đêm tĩnh lặng. Tôi suy nghĩ rất nhiều, nói yêu em nhưng đến nhìn người mình yêu lần cuối tôi còn không làm được, giờ chỉ còn nấm mồ lạnh lẽo.
Nhiều đêm tôi nằm chỉ mong được gặp em trong giấc mơ nhưng có lẽ em cũng chán ghét tôi nên không thèm ghé qua giấc mơ ấy dù chỉ một lần. "Em sống là vì anh, chết không có nghĩa là em không ở bên anh”, đó là câu em đã nhắn nhủ với tôi trước khi sang thế giới bên kia.
Ngày tháng cứ thế qua đi, suy nghĩ của tôi chín chắn hơn, không phải vì thế mà tôi không yêu không nhớ tới em nữa. Gần 6 năm trời tôi nấu ăn ở một khách sạn danh tiếng nhất Hà Nội, không hề để ý tới người con gái nào. Nhiều lúc tôi còn làm họ phải khiếp sợ, tránh xa mình. Chỉ được một thời gian tính khí nam nhi tung hoành bốn phương của tôi lại trỗi dậy. Tôi chạy ra ngoài làm vì thấy như vậy mới thoải mái và tự do. Tôi cởi mở hơn, nhiệt tình với mọi người xung quanh hơn.
Rồi tôi gặp vợ bây giờ. Cô ấy là người tỉnh khác đến làm thuê cho nhà tôi, chuyện qua chuyện lại chúng tôi yêu nhau lúc nào không biết. Gia đình tôi biết, nói chính xác hơn là cậu tôi biết, ông đã dùng mọi thủ đoạn nguyền rủa, chửi bới gia đình nhà cô ấy. Chúng tôi đấu tranh gần một năm trời để mọi người hiểu được tình yêu của chúng tôi. Đám cưới diễn ra, sau đó chúng tôi có một bé trai kháu khỉnh. Tôi thấy hạnh phúc lắm, tôi thấy có thêm động lực để sống. Đến khi con được 10 tháng, vợ muốn gửi con đi nhà trẻ để đi làm, một là cho thoải mái tinh thần, hai là có đồng ra đồng vào. Tôi thấy vợ nói vậy cũng thương, suốt ngày vợ ở nhà với bốn bức tường như tù giam lỏng. Tôi đồng ý.
Đi làm một thời gian tôi thấy vợ thay đổi nhiều, đi làm về lúc nào cũng cắm mặt vào điện thoại, rồi các phần mềm mạng xã hội đặt mật khẩu hết. Tôi hỏi sao phải làm thế, vợ nói làm vậy bọn ở công ty có mượn máy cũng không tọc mạch được. Tôi chẳng hỏi han thêm gì nữa. Chuyện gì đến rồi cũng phải đến, tôi vô tình phát hiện vợ nói chuyện với một người mới quen, cô ấy nói chúng tôi đang rạn nứt, không ly hôn nhưng sẽ ly thân. Tôi điếng người khi đọc những dòng đó, còn kèm theo bức ảnh người đàn ông đó ôm eo vợ tôi.
Tôi không đẹp bằng người ta, không giàu có bằng người ta nhưng có tình cảm, tình yêu chân thành và thiết tha. Tôi sai chỗ nào, hay cái sai của tôi là quá ngu nên phải chịu như vậy? Tôi còn sống được bao lâu nữa đâu, bệnh ung thư của tôi đang dần dần phát triển. Tôi chỉ muốn những ngày cuối đời này sống cuộc sống vui vẻ mà khó đến thế sao? Tôi phải làm sao đây?
Độc giả Nghĩa
Theo VnExpress.net
- Hơn 100 thí sinh Chuyên Tuyên Quang đăng ký vào một trường Đại học top đầu, nguyện vọng vẫn được giữ nguyên sau khi hủy điểm thi (11:29)
- Dấu hiệu cảnh báo 'kẻ sát nhân thầm lặng' đang tấn công hệ tim mạch (11:24)
- Phim Trung Quốc bị chê phi thực tế, nữ chính có IQ vượt Albert Einstein nhưng kịch bản đầy vô lý (11:21)
- Tổng thống Iran nói việc liên lạc với lãnh tụ tối cao Mojtaba Khamenei đang gặp nhiều khó khăn (11:18)
- Băng nhóm 28 đối tượng chuyên dàn cảnh vây ráp, giật phăng dây chuyền vàng của du khách tại Liên Hoa Bảo Tháp (11:17)
- Vợ muốn lấy 200 triệu tiền tiết kiệm để “thay đổi số phận”, chồng hoảng hốt khi biết kế hoạch (11:13)
- Mẫu SUV 7 chỗ đẹp long lanh ra mắt giá 411 triệu đồng: Rẻ lấn át cả Kia Morning và Hyundai Grand i10 (11:11)
- Trung Quốc tung loạt biện pháp đáp trả Mỹ trước thềm hội nghị thượng đỉnh (11:03)
- "Anh xã" của Mai Phương Thúy thuộc giới siêu giàu, đào hoa, 10 năm yêu nhiều lần nàng hậu muốn chia tay (11:02)
- Tỷ phú Phạm Nhật Vượng đón tin vui ngay đúng ngày sinh nhật (45 phút trước)