-
Áp thấp hoạt động mạnh 24h tới: Chi tiết các vùng trên biển và đất liền Việt Nam chịu ảnh hưởng! -
Chiến lược chọn ngành năm 2026: Đừng để tấm bằng đại học trở thành "tờ giấy thông hành" vô giá trị -
Hà Nội: Giá rửa xe bất ngờ tăng mạnh 30 - 40% -
Danh tính thanh niên đánh cụ bà phục vụ trong quán ăn khuya ở Gia Lai, đã có kết quả xác minh -
Hai nữ thủ khoa toàn quốc tốt nghiệp sớm loại Xuất sắc tại Trường ĐH Ngoại thương -
Sự thật vụ sản phụ bị chồng bạo hành ở Bệnh viện II Lâm Đồng, người phụ nữ nhận lỗi, nói rõ lý do -
10 đề xuất then chốt của Iran mở đường cho thỏa thuận chấm dứt xung đột -
Sáng nay, Quốc hội phê chuẩn bổ nhiệm Phó thủ tướng, Bộ trưởng nhiệm kỳ mới -
Nam sinh lớp 7 ở Huế bị chủ quán tạp hóa đánh tới tấp vì không đủ tiền mua kem: Gia đình nạn nhân lên tiếng -
Phớt lờ lùm xùm thanh lý giày "kém vệ sinh", Á hậu Huyền My tiếp tục xả hàng giá chát khiến netizen bức xúc
Tâm sự
20/03/2017 16:23Nhà chồng lạnh lùng, coi thường vì khinh con dâu ít học
Hai mươi tư tuổi tôi lấy chồng. Chồng tôi hơn tôi năm tuổi, có học vấn, khá tâm lý và rất yêu thương tôi. Một đứa sớm mồ côi, sớm rời ghế nhà trường theo bà nội bươn chải ngoài đời như tôi tưởng đã bước qua giai đoạn buồn khó cuộc đời để sang trang mới rạng rỡ hơn. Nhưng có lẽ số tôi không may mắn thế.
![]() |
Tôi tuy không được học cao nhưng không phải là người không biết trên dưới, không biết đúng sai hay đạo lý ở đời. Những va vấp của cuộc sống đã dạy tôi sớm trưởng thành, biết nhìn đời nhìn người. Từ ngày bà nội tôi bệnh nặng phải cấp cứu mà không đủ tiền đóng viện phí và chi phí cho ca mổ, chính anh là bác sĩ đã đứng ra đóng tiền giúp tôi. Dù bà nội tôi không qua khỏi nhưng ơn ấy tôi luôn ghi lòng tạc dạ. Tôi cố gắng kiếm tiền để trả nợ cho anh, anh ba lần bảy lượt cho tôi khất lần “trả sau cũng được”. Chúng tôi quen nhau như thế, rồi dần dần từ sự thông cảm sẻ chia lẫn biết ơn, cảm kích mà yêu nhau. Tôi cũng biết so với anh tôi hoàn toàn lép vế. Nhưng tôi có việc làm, tôi khỏe mạnh và tôi có tình yêu. Tôi tin cái tình sẽ khỏa lấp đi những thiếu sót chênh lệch đó.
Tôi đã không hề hình dung ra gia đình anh đã phản đối gay gắt thế nào, và anh bao phen đình công ở lì trong bệnh viện không về nhà để bảo về tình yêu. Giờ biết chuyện, tôi có chút buồn và tự ti, nhưng cũng chỉ biết tự nhủ phải sống tốt hơn để nhà chồng yêu thương tôn trọng. Thế nhưng mọi nỗ lực của tôi không được ghi nhận. Tôi làm gì cũng không vừa mắt mẹ chồng, nói gì cũng không vừa tai mẹ chồng. Bà luôn nói tôi là “chuột sa chĩnh gạo”, rằng con trai bà bị tôi bỏ bùa mê thuốc lú nên mắt nhắm mắt mở yêu đương.
Tôi có con, bà gần như độc chiếm con tôi. Bà giành bế nó cả ngày, cho ăn ngủ theo cách của bà mà như bà nói là theo khoa học. Bà nói con cái thông minh hay không là do gien của mẹ. Bà không muốn cháu mình có một người mẹ ít học thì sẽ trở nên ngu dốt, vì vậy bà bảo việc dạy dỗ cháu phải để cho bà. Tôi dù nhịn nhục đến mấy đôi khi cũng thấy trái tai mà cãi lại. Tôi vì gia cảnh mà không được học hành đến nơi đến chốn chứ đâu phải là đứa ngu khờ. Tôi cũng biết tự chủ cuộc đời mình chứ nhất định không làm con rối cho người điều khiển. Tôi càng không thể là một người mẹ nhu nhược đến mức con mình cũng không thể bao bọc.
Chồng tôi vì thương vợ cũng thành ra mâu thuẫn với mẹ, có lần anh còn nói nếu mẹ chồng con dâu không thể hòa hợp thì vợ chồng tôi sẽ ra riêng. Mẹ chồng và chị chồng nhân đó bảo tôi không cha không mẹ, không có người dạy dỗ bảo ban nên giờ làm chồng học đòi theo thói mất dạy, nghe lời vợ mà bỏ mẹ bỏ cha. Chồng càng bênh vực tôi chỉ khiến mẹ chồng đối với tôi thêm phần khinh ghét.
Chồng tôi xưa nay như mọi người nói là một người con ưu tú. Từ nhỏ đến lớn ngoan ngoãn giỏi dang chưa bao giờ khiến cha mẹ phiền lòng. Vậy mà từ ngày lấy vợ lại luôn luôn mâu thuẫn với mẹ, tự nhiên biến thành đứa con bất hiếu. Nhiều khi tôi cảm thấy rất khó xử, vì anh khiến mẹ bực bội cũng vì tôi, nhưng lại không có cách nào xoay chuyển tình hình được.
Gần đây chồng tôi nói chúng tôi sẽ ra thuê nhà ở ngoài, khi nào có điều kiện sẽ mua nhà sau. Anh tin là ở riêng sẽ tránh va chạm, mẹ chồng sẽ không có lý do để nhiếc móc tôi. Như vậy sẽ tốt cho cả hai. Chỉ cần tôi hiếu thuận, đừng hỗn láo thì thể nào có ngày mẹ chồng cũng sẽ hiểu ra. Chuyện này dĩ nhiên khiến mẹ chồng tôi rất tức giận.
Tôi tất nhiên rất muốn ra riêng nhưng cũng có chút lăn tăn nghĩ ngợi. Cha mẹ mất sớm, tôi thiếu thốn tình cảm gia đình từ bé, hơn ai hết tôi hiểu gia đình đối với mỗi người quan trọng như thế nào. Nếu chồng tôi dứt khoát ra riêng, nhất định sẽ khiến cha mẹ anh đau lòng, rồi ghét tôi lại càng thêm ghét. Như vậy có khác nào mâu thuẫn không được giải quyết mà càng thêm bất hòa không?
Theo Mi Mi (Dân Trí)
- Arsenal thắng trận, Liverpool và Chelsea hưởng lợi lớn (8 phút trước)
- Phim 18+ Hàn Quốc gây sốc với cảnh nóng của "mỹ nữ đẹp nhất thế giới" (8 phút trước)
- Một quốc gia hạn chế xe theo biển chẵn lẻ, bán xăng dầu bằng mã QR khi nguồn cung nhiên liệu bị gián đoạn (18 phút trước)
- Áp thấp hoạt động mạnh 24h tới: Chi tiết các vùng trên biển và đất liền Việt Nam chịu ảnh hưởng! (24 phút trước)
- Sau lệnh ngừng bắn 2 tuần Mỹ và Iran có buổi đàm phán thứ 2: Tiết lộ 'nhân vật trung gian vàng' (37 phút trước)
- Hé lộ loại vi khuẩn cực nguy hiểm khiến 19 người ngộ độc bánh mì phải nhập viện cấp cứu (37 phút trước)
- Á hậu Chế Nguyễn Quỳnh Châu hạ sinh con trai đầu lòng (45 phút trước)
- Bố đưa giấy nợ 900 triệu đồng cho 3 con trai nhờ trả giúp nhưng ai cũng từ chối, chỉ riêng con út... (1 giờ trước)
- Chiến lược chọn ngành năm 2026: Đừng để tấm bằng đại học trở thành "tờ giấy thông hành" vô giá trị (1 giờ trước)
- Cận cảnh UAV Ukraine tập kích tàu chiến Nga tại cảng Novorossiysk (1 giờ trước)
