-
Khởi tố ca sĩ Phương Diễm Huyền và giám đốc Công ty Unicorn Việt Nam -
Xót xa vụ bé trai 3 tuổi tử vong sau gần 1 tháng cấp cứu: "Mất con là nỗi đau quá lớn" -
Cựu tổng giám đốc SJC Lê Thị Thúy Hằng được giảm 4 năm tù -
Đề xuất hoán đổi ngày làm việc, kỳ nghỉ lễ Văn hóa Việt Nam 2026 có thể kéo dài 4 ngày -
Bí thư Đoàn xã Hoằng Hóa hé lộ sự thật vụ thi nghi thức Đội kiểu "cà thọt", khẳng định cuộc thi vẫn nghiêm túc -
Nam sinh 14 tuổi đuối nước thương tâm trong bể nước của gia đình -
Vụ tiêu cực thi tốt nghiệp ở Quảng Trị: 5 thí sinh bị hủy kết quả được thi lại khi nào? -
Động thái ở phía sân bay Nội Bài khi bị đánh giá 1 sao trên Google vì để khách đi bộ hàng trăm mét -
Màn thi nghi thức Đội kiểu "cà thọt" ở Thanh Hóa gây tranh luận -
Hai phương án nghỉ Tết Đinh Mùi: Có thể nghỉ 7 hoặc 10 ngày liên tục
Gia đình
16/07/2026 14:21Chịu đựng 2 năm làm dâu trong im lặng, tôi quyết định ly hôn sau một cái tát của chồng
Tôi kết hôn và về làm dâu đã hơn hai năm. Từng ấy thời gian, tôi luôn có cảm giác mọi việc mình làm đều không thể vừa ý bố chồng.
Nếu dậy sớm chuẩn bị bữa sáng, ông vẫn tìm được lý do để chê trách. Những hôm phải tăng ca về muộn, ông cho rằng tôi chỉ biết lao vào công việc mà quên chăm lo gia đình. Đến cuối tuần, chỉ cần nghỉ ngơi thêm một lúc cũng bị đánh giá là lười biếng, thiếu trách nhiệm với việc nhà. Ngay cả khi vừa lau dọn xong, ông vẫn cho rằng tôi làm việc qua loa, nhà cửa chưa sạch sẽ.
Ban đầu, tôi nghĩ khoảng cách thế hệ khiến cách nhìn nhận khác nhau nên luôn cố gắng nhẫn nhịn. Tôi tin rằng chỉ cần sống tử tế và làm tròn bổn phận, rồi sẽ có ngày bố chồng thay đổi suy nghĩ về mình.
Thế nhưng thời gian trôi qua, những lời nhận xét tiêu cực không những không giảm mà còn trở nên nặng nề hơn. Trước mặt người thân hay hàng xóm, ông thường kể rằng con dâu vụng về, hậu đậu và chẳng giúp ích được gì cho gia đình.
Điều khiến tôi đau lòng nhất không phải những lời chê bai ấy mà là sự im lặng của chồng. Mỗi lần tôi chia sẻ cảm xúc, anh đều khuyên nên bỏ ngoài tai vì bố đã lớn tuổi, cho rằng tranh cãi chỉ khiến mọi chuyện thêm rắc rối. Chưa một lần anh đứng ra bảo vệ tôi.

Mọi chuyện lên đến đỉnh điểm vào một ngày chủ nhật cách đây hai tuần. Sau khi hoàn thành việc dọn dẹp, tôi ngồi nghỉ vài phút thì bố chồng đi ngang qua và tiếp tục buông lời mỉa mai rằng tôi chỉ giỏi ngồi, việc nhà thì lười biếng, cưới về cũng chẳng được việc gì.
Lần đầu tiên sau hơn hai năm, tôi không còn đủ sức im lặng. Tôi nói với bố rằng nếu nghĩ tôi lười, hãy hỏi chính con trai ông xem mỗi ngày tôi làm việc bao nhiêu giờ, tối về vẫn lo cơm nước, giặt giũ và dọn dẹp. Tôi không phải người hoàn hảo, nhưng chưa từng trốn tránh trách nhiệm hay sống dựa dẫm vào ai.
Đúng lúc đó, chồng tôi bước vào. Không tìm hiểu chuyện gì đã xảy ra, anh lập tức tát tôi rồi quát mắng vì cho rằng tôi hỗn với bố.
Cái tát ấy không khiến tôi đau về thể xác, nhưng đủ để tôi nhận ra mình không có chỗ đứng trong ngôi nhà ấy. Tôi lặng lẽ trở về phòng, thu xếp vài bộ quần áo rồi bắt xe về nhà mẹ đẻ, hy vọng sẽ tìm được sự cảm thông.
Thế nhưng, điều tôi nhận lại chỉ là lời khuyên nên nhẫn nhịn. Mẹ cho rằng gia đình nào cũng có lúc mâu thuẫn, bố chồng nói vài câu cũng là điều bình thường và tôi không nên làm mọi chuyện trở nên nghiêm trọng. Bà còn khuyên tôi quay về xin lỗi nhà chồng.
Tôi chợt nhận ra nơi mình nghĩ sẽ là chỗ dựa cũng không thể mang lại sự an ủi như mong đợi.
Ngay tối hôm đó, tôi thuê một căn phòng nhỏ để sống một mình. Căn phòng đơn sơ chỉ có những vật dụng tối thiểu, nhưng tôi lại cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Ít nhất ở đó, tôi không còn bị đánh giá chỉ vì nghỉ ngơi vài phút sau một ngày làm việc mệt mỏi, cũng không phải chịu cảnh bị đánh khi lên tiếng bảo vệ lòng tự trọng của bản thân.
Vài ngày sau, tôi hoàn tất thủ tục nộp đơn ly hôn đơn phương và gửi về nhà chồng. Chồng liên tục gọi điện, nhắn tin mong tôi bình tĩnh, cho rằng mọi chuyện chưa đến mức phải kết thúc hôn nhân. Mẹ tôi cũng tiếp tục khuyên suy nghĩ lại, vì theo bà, chỉ một cái tát không đáng để đánh đổi cả cuộc sống vợ chồng.
Nhưng với tôi, quyết định ly hôn chưa bao giờ chỉ bắt nguồn từ cái tát ấy. Nó là kết quả của hàng trăm lần bị xem thường, của vô số lần cố gắng chịu đựng trong im lặng và của sự thờ ơ từ chính người đáng lẽ phải ở bên bảo vệ mình. Cái tát chỉ là giọt nước cuối cùng khiến chiếc cốc đã đầy suốt hai năm chính thức tràn ra.
- Messi quyên góp tiền giúp Madrid khắc phục thảm họa cháy rừng (35 phút trước)
- Hà Nội: Xôn xao clip nhóm nữ sinh phả khói thuốc giữa phố (42 phút trước)
- Sốt rình rịch khoảnh khắc thân mật giữa Hoàng Yến Chibi và tài tử đẹp trai trên báo Hàn (47 phút trước)
- Nắng nóng kỷ lục, Triều Tiên khuyên người dân ăn thịt chó để bồi bổ sức khỏe (1 giờ trước)
- Thứ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo: Không cần thiết lắp camera trong đợt thi lại tại Tuyên Quang (1 giờ trước)
- Khởi tố ca sĩ Phương Diễm Huyền và giám đốc Công ty Unicorn Việt Nam (1 giờ trước)
- Hoàng Hên khẩu chiến sao nhập tịch Indonesia gây chú ý (1 giờ trước)
- "Huyền thoại côn tay" 162cc mới của Suzuki sắp ra mắt: Dấu ấn vàng son, khác biệt hẳn Honda Winner R (1 giờ trước)
- Samsung có thể sắp xóa điểm yếu cố hữu trên điện thoại gập nhờ công nghệ kính mới (2 giờ trước)
- Công ty Nhật xin lỗi vì yêu cầu nhân viên cất tiền giữa động đất khiến 2 người chết (2 giờ trước)