-
Hà Nội thay đổi cách tổ chức bữa ăn bán trú: Trường học không còn tự chọn đơn vị cung cấp -
Chuỗi quyết định sai lầm trên buồng lái dẫn tới thảm kịch "Titanic của Italy" -
Từ lần suýt bị loại khỏi đội tuyển đến Huy chương Vàng Olympic Toán quốc tế, nam sinh chọn theo ngành Sư phạm -
Vụ bảo vệ bệnh viện bị tố ứng xử phản cảm: Bệnh viện Nguyễn Tri Phương ra quyết định xử lý ngay -
Xác định chủ sở hữu khu lăng mộ cực khủng xây trên đất công ở Nghệ An, chính quyền địa phương xử lý ‘rắn’ -
Nhiều thủ tục hành chính được miễn, giảm lệ phí cho công dân sử dụng VNeID từ 15/8 -
Chuyến đưa hai con đi khám bệnh khép lại trong thảm kịch cháy xe khách -
Cháy nhà nghiêm trọng ở Quảng Trị: Chồng đi chăm mẹ ốm, người phụ bị thần kinh nặng tử vong thương tâm -
Các nạn nhân sống sót vụ cháy xe giường nằm kể lại giây phút sinh tử: Bà ôm cháu thoát thân, bỏ lại toàn bộ tài sản -
Ly hôn gần 2 năm, tôi vẫn đưa con về thăm ông bà nhưng không được bước vào nhà
Gia đình
06/01/2017 17:25Rơi nước mắt với món quà của mẹ chồng ngày cuối năm
Các cụ xưa bảo “thánh nhân đãi kẻ khù khờ” quả thật chẳng sai chút nào. Đặc biệt là với đứa con gái “vụng thối vụng nát” như tôi.
Tôi nhan sắc bình thường, học hành bình thường, mọi thứ đều bình thường. Rồi tôi đỗ vào một trường Đại học thuộc hàng… bình thường ở ngay Đà Nẵng. Cuộc sống cứ vậy đều đặn trôi qua. Ai bảo nó tẻ nhạt cũng đúng, mà mỹ miều cho rằng nó an nhiên, tự tại cũng chẳng sai. Nhưng quan trọng là tôi cảm thấy hạnh phúc với cuộc sống bình thường mà ông trời ban cho mình. Có bố mẹ để yêu thương, để nũng nịu, có cô em gái "hột gà hột vịt" để cùng nhau làm nhiều điều ngớ ngẩn của lũ con gái, có bạn bè để tụ tập… Và rồi có anh – người đàn ông sẽ đi bên cạnh tôi suốt cuộc đời – cũng là một người bình thường chẳng có gì nổi bật.
Anh sinh ra và lớn lên ở Hà Nội. Bố mẹ cũng là công chức nhà nước. Cũng vì học hành… bình thường và muốn thử sức với cuộc sống tự lập nên anh vào Đà Nẵng học đại học. Chúng tôi quen nhau, yêu nhau rồi kết hôn cũng nhẹ nhàng như vậy. Trước khi cưới, tôi chuyển ra Hà Nội công tác. Cưới xong, chúng tôi ở cùng với bố mẹ chồng vì anh là con út, các anh chị đều đã lập gia đình và ở riêng. Thú thực là tôi cũng có chút run bởi đọc báo rồi nghe mọi người nói chuyện, tôi hơi sợ cảnh làm dâu Bắc. Đặc biệt, mẹ chồng tôi lại là con gái Hà Nội gốc, nữ công gia chánh phải nói là hàng đỉnh. Nhưng cuộc sống gia đình của tôi lại rất nhẹ nhàng, chẳng có chút gì căng thẳng.
Ngày đầu tiên về làm dâu, trước mặt cả gia đình và cả đoàn nhà gái, mẹ chồng tôi chỉ nói với tôi một điều: “Mẹ không ghê gớm, không cực đoan và cũng chẳng phải hiền lắm đâu. Nhưng làm dâu mẹ dễ lắm. Mẹ chỉ cần con dâu mẹ hai chữ thôi, đấy là BIẾT ĐIỀU".
![]() |
| Năm đầu làm dâu trôi qua nhẹ nhàng vậy. Chúng tôi chưa có ý định có em bé, mẹ cũng chẳng nói gì. (Ảnh minh họa) |
Quả như lời mẹ nói, bà không xét nét con cái, không bắt tôi phải thế này thế kia nhưng cũng không dễ dãi. Bà vẫn nấu món ăn Bắc, tôi dần dần cũng quen với khẩu vị của cả nhà. Những hôm cuối tuần, bà bảo tôi đổi vị nấu món Đà Nẵng cho cả nhà thưởng thức. Hay có những buổi, theo thói quen, nấu món gì đó tôi lại dùng mắm nêm, lạc vị, bà chẳng quát mắng, chỉ cười bảo: "Thôi ăn thử, không hợp thì thôi.” Bà dẫn tôi đến chơi khắp lượt họ hàng, bạn bè thân thiết để giới thiệu, để “ra đường nhỡ đụng xe đừng có mà cãi nhau”.
Năm đầu làm dâu trôi qua nhẹ nhàng vậy. Chúng tôi chưa có ý định có em bé, mẹ cũng chẳng nói gì. Cái Tết đầu tiên ở nhà chồng, tôi tủi thân, nhớ nhà, nhớ mẹ, nhớ những ngày Tết hai chị em tíu tít làm đủ món bánh vớ vẩn. Tôi gọi điện về chúc Tết bố mẹ rồi chẳng hiểu sao cứ thế khóc tu tu như một đứa trẻ. Mẹ chồng tôi đi qua, vô tình nhìn thấy, bà lặng lẽ đứng cạnh tôi, nói: "Ngày xưa lúc mới lấy bố con, chỉ cách nhà ông bà ngoại có mấy cây số thôi mà Tết đến mẹ cũng buồn lắm, cũng khóc như mưa. Rồi phải quen thôi con à, biết làm sao được. Mình thân đàn bà thiệt thòi lắm". Tôi như được an ủi phần nào. Rồi thì Tết cũng qua.
Lại một cái Tết nữa gần đến. Tôi lần lữa không biết có nên xin bố mẹ chồng về Đà Nẵng ăn Tết không. Tết dương lịch, mẹ chồng tôi làm bữa cơm tất niên, tụ họp đầy đủ con cháu. Tôi lại có chút chạnh lòng nhớ bố mẹ. Em gái tôi cũng mới lấy chồng, vậy là giờ chỉ có hai ông bà lủi thủi. Rồi ít nữa đến Tết nguyên đán, lại hai thân gia ăn Tết với nhau.
Ăn cơm xong, mẹ tôi gọi cả nhà vào bàn uống nước. Mẹ cầm một bao lì xì to, lại gần tôi và bảo: “Năm nay mẹ lì xì cái út sớm. Con mở ra đi". Vợ chồng tôi chưa hết ngạc nhiên, bóc phong bao mẹ đưa, tôi lặng người, nước mắt cứ thế tuôn ra, tôi ôm chầm lấy mẹ khóc nức nở. Cả nhà không hiểu có chuyện gì thì mẹ bảo: “Con nào cũng là con, cha mẹ nào cũng là cha mẹ. Tết nhất, bố mẹ nào cũng muốn con cái sum vầy. Nhưng thôi, bố mẹ ở đây còn có các anh các chị với các cháu, bố mẹ con năm nay ăn Tết một mình đấy". Thì ra mẹ đã mua vé máy bay cho hai vợ chồng tôi về Đà Nẵng ăn Tết.
“Mẹ mua cho chúng mày vé khứ hồi luôn rồi. Mồng 3 lại về đây với mẹ. Ăn chơi nốt năm nay đi, năm sau thì cho tôi đứa cháu!”.
Hình dung ra cảnh bố mẹ ngỡ ngàng đón vợ chồng tôi trước giao thừa mà tôi thấy lòng mình rộn ràng. Không kiềm chế được mình, tôi ôm mẹ rồi khóc nức nở.
Theo Thúy (HN) (Dân Việt)
- Honda Vario 125 ra mắt bản ghi đông trần độc đáo, nâng cấp chuẩn khí thải mới (10:13)
- AirPods Pro 3 nâng cấp Spatial Audio: Có đáng mua vì trải nghiệm rạp phim thu nhỏ? (10:11)
- Hay quên, giảm tập trung: Uống nước lá đinh lăng có thực sự hiệu quả? (10:03)
- Nhà đất TP.HCM giảm cả tỷ đồng vẫn mỏi mắt chờ người mua (19 phút trước)
- Pickleball chuyên nghiệp bước vào kỷ nguyên mới: Những "luật bất thành văn" dần bị phá bỏ (20 phút trước)
- Vợ NSND Công Lý lên tiếng xin lỗi sau khi vướng tranh cãi về phát ngôn với dân mạng (22 phút trước)
- Bộ trưởng Chiến tranh Mỹ công bố ước tính chi phí chiến dịch quân sự nhằm vào Iran (25 phút trước)
- Hà Nội thay đổi cách tổ chức bữa ăn bán trú: Trường học không còn tự chọn đơn vị cung cấp (27 phút trước)
- Uống thuốc theo cách này suốt nhiều ngày, cô gái 26 tuổi bị loét thực quản (28 phút trước)
- Đột nhập nhà dân giữa đêm, gã thanh niên dùng dao khống chế 3 mẹ con để cướp tài sản (37 phút trước)
