-
Từ 15/8, người dùng VNeID mức 2 được miễn lệ phí trước bạ xe máy, giảm 50% với ôtô -
Công an thông tin nóng vụ nữ tài xế xe bán tải bất chấp vượt rào chắn đường sắt khi đèn đỏ đã bật -
Các trường đại học sẽ làm gì khi có thí sinh đạt điểm 10 Toán ở Tuyên Quang đăng ký xét tuyển? -
Đề xuất tách kỳ thi tốt nghiệp THPT và tuyển sinh đại học sau loạt sai phạm gây tranh luận -
Số nạn nhân thiệt mạng trong động đất kép tại Venezuela lên gần 4.500, chính phủ gấp rút lo nơi ở cho người dân -
Chính thức thu phí 5 đoạn cao tốc Bắc - Nam từ tối 15.7, tài xế cần chuẩn bị trước khi lưu thông -
Nóng: Công an Cà Mau thông tin kết quả xác minh vụ nghi thí sinh gian lận thi tốt nghiệp THPT -
Bộ Công an nói gì về quy định người thân, bạn bè ở qua đêm phải thông báo lưu trú? -
Bão Haishen vừa suy yếu Biển Đông lại xuất hiện áp thấp mới, kịch bản thời tiết tháng 7 gây chú ý! -
Diễn biến mới vụ điểm Toán bất thường tại Tuyên Quang: Có kiến nghị từ cơ quan của Quốc hội
Giới trẻ
18/03/2020 00:12Chàng trai người Anh kể chuyện cách ly ở Hà Nội
5 giờ sáng, tôi đáp xuống sân bay Nội Bài, trong lòng tràn đầy sự háo hức và mong chờ một cuộc hành trình mới tại đất nước xinh đẹp này. Tôi đã luôn ao ước được sống ở Việt Nam và cuối cùng thì ngày này cũng đến. Tuy nhiên, ngay khi vừa đặt chân xuống miền đất mới, tôi đã được chào đón bởi các hàng rào chắn và tờ khai y tế. Tất cả hành khách đều được kiểm tra sức khoẻ bởi những nhân viên mặc đồ bảo hộ. Lúc này tôi mới cảm nhận được thật nhất mọi thứ, không chỉ còn là những điều trên TV, báo đài đang nói nữa.
Lần lượt từng hành khách được lấy mẫu dịch và giao nộp hộ chiếu để kiểm tra. Tôi cũng cảm thấy vui vẻ vì không phải chờ đợi quá lâu, do trước đó đã dành thời gian điền tờ khai online. Nhưng hoá ra sau đó khi đến đây thì còn rất nhiều giấy tờ khác phải điền, cộng với sự hỗn loạn của mọi người xung quanh mình. Tôi cũng kiếm được một chỗ ngồi tại khu vực chỉ định sau khi lấy mẫu dịch từ họng và mũi.
Trong dòng người chậm chạp phía sau tôi, có cả người ngoại quốc và Việt Nam, ai cũng như ai đều đang chờ đợi đến lượt mình. Thời gian cứ thế trôi đi mà không có thông tin gì thêm, tình trạng náo động cũng vì thế mà tăng lên. Tôi thấy một nhóm người lớn tuổi, dường như là đi du lịch nghỉ dưỡng bắt đầu tỏ thái độ thái độ than phiền. Nhưng chắc ai cũng như tôi, nhận ra rằng bây giờ không chỉ hành khách mà các nhân viên ở đây cũng đang bối rối. Chắc hẳn có một cuộc họp ở đâu đó đang diễn ra để bàn xem sẽ dẫn chúng tôi đi đâu.
Sau 4-5 giờ đồng hồ chờ đợi, Wheeldon và các hành khách nước ngoài khác được thông báo có hai lựa chọn. Một là đặt chuyến bay khác rời Việt Nam, hai là muốn vào Việt Nam phải trải qua 14 ngày cách ly tập trung.
Mọi chi phí cách ly sẽ được chính phủ Việt Nam tài trợ, trường hợp dương tính với Covid-19 thì sẽ phải tự chi trả viện phí, Wheeldon được thông báo. Nhìn cảnh cô gái phiên dịch vất vả giải thích cho các du khách nước ngoài, Wheeldon nó rằng anh cảm thấy mọi thứ rất nhẹ nhàng, nhân văn.
“Chúng tôi là những vị khách tới thăm một quốc gia đang vừa cố gắng tự bảo vệ trước dịch Covid-19 vừa đối đãi chúng tôi tử tế”, Wheeldon chia sẻ. Không phải người nước ngoài nào cũng chọn giải pháp cách ly, Wheeldon nói rằng ngoài mình chỉ có 4 người phương Tây khác đồng ý cách ly để vào Việt Nam.
Trên đường đến nơi cách ly, Wheeldon được yêu cầu bỏ hộ chiếu vào một chiếc túi màu vàng, giống như túi đựng chất độc sinh học. Đó là lúc chàng trai người Anh chợt cảm thấy những người như mình có thể mang đến sự nguy hiểm.
“Khung cảnh trên đường dần thay đổi, từ những con đường đông đúc, lên cao tốc đến vùng nông thôn, điểm dừng cuối cùng là một khu quân sự”, Wheelson chia sẻ. Chàng trai người Anh nói rằng mọi người đến đây đều được khử trùng, ở phía xa anh nhìn thấy những người mặc quần áo bảo hộ.
Người nước ngoài được cách ly riêng, nam nữ tách biệt và Wheeldon làm thủ tục đăng ký nhận phòng. “Trên đường đến phòng của mình, tôi nhìn thấy hàng rào, sân tập và cánh đồng ở phía xa có những người nông dân đang làm đồng. Cảnh tượng thực tế tốt hơn cả mong đợi, khác xa so với những gì tôi đã tưởng tượng và lo lắng”, Wheeldon kể lại.
Wheeldon ở phòng cùng lớn với 4 người phương Tây. Căn phòng có 10 giường tầng kiểu quân đội. “Chúng tôi nói chuyện một chút rồi ngủ thiếp đi”, Wheeldon kể lại.
Sáng hôm sau, Wheeldon dùng bữa sáng đầu tiên là bánh mỳ. “Tôi ăn nhanh đến mức mình vẫn hơi tiếc nuối vì chưa cảm nhận được hết hương vị của bánh mỳ thực sự”, Wheeldon chia sẻ. Wheeldon sau đó được một người lính đưa cho thẻ sim điện thoại để sử dụng. Wheelson tỏ ý muốn cảm ơn nhưng người lính từ chối, chỉ lấy đủ tiền mua chiếc SIM.
Phiên dịch viên sau đó xuất hiện, nói với nhóm của Wheeldon rằng đã có kết quả xét nghiệm. Cả 4 người đều âm tính trừ một người đàn ông có tuổi ngồi trên khoang Thương gia. Wheeldon kể rằng lúc đó anh hơi căng thẳng vì không rõ mình có chạm vào thứ gì mà người đàn ông đó chạm vào hay không.
Wheeldon thông báo với gia đình ràng mình khỏe mạnh và sẽ ở lại đây trong 14 ngày. “Ở bên ngoài, cảnh tượng thật yên bình. Những người lính ở đây làm việc không mệt mỏi, nhưng vẫn luôn thân thiện và chu đáo. Điều này khiến tôi cảm thấy mình như đang đi nghỉ dưỡng hơn là cách ly”, Wheeldon chia sẻ.
Cuộc sống ở đây thật yên bình và nhẹ nhàng, bản thân nơi này vốn dĩ đã rất yên tĩnh rồi. Các chàng lính thì ngày nào cũng chăm chỉ đi khử trùng phòng ở, đo nhiệt độ rồi đổ rác giúp tôi. Họ cực kỳ thân thiện, nhiệt tình chứ không hề như những gì mà tôi nghe người ta đồn thổi. Tôi dần thấy chuyến cách ly của mình giống như đi cắm trại, mọi người chia sẻ đồ ăn với nhau.
Tôi thấy có nhiều người Việt Nam còn nhận được tiếp tế từ gia đình, họ nhìn thấy tôi thì đều chào hỏi rất gần gũi. Chúng tôi cùng nói chuyện, tôi không khỏi bất ngờ khi họ phải ở một phòng 16 người trong khi phòng của mình chỉ có 4 người. Tôi cảm thấy như việc được ở ít như là một đặc ân dành cho các du khách nước ngoài vậy bởi tôi hiểu rằng số người cách ly sẽ đang tăng lên.
Tôi cũng vừa nghe được rằng có khoảng 700 người sắp vào đây để cách ly, thế là sáng dậy mình đã có hàng xóm mới và khu đối diện chúng tôi trở nên đông vui hơn. Tôi thấy hơi sợ vì đông người rồi lây bệnh cho nhau thì sao? Thế là thông dịch viên cũng trấn an, giải thích rằng tất cả ở đây đều được cùng cách ly. Tôi tranh thủ đi dạo, chụp hình và thấy có nhiều hành lý đang đặt ngoài sân. Tôi thấy cả một chiếc xe đẩy em bé, chuyện này khiến tôi có chút rùng mình.
Tình hình ở đây vẫn yên bình, nhưng tôi cảm thấy lo lắng rằng sẽ có sự thay đổi sớm. Phần vì lượng người tăng dần lên, đồng nghĩa với nỗi sợ vô hình về việc nhiễm bệnh cũng tịnh tiến. Mọi thứ đến giờ vẫn còn mơ hồi với tôi, nhưng ít nhất tôi thấy ở đây vẫn an toàn. Hơn hết, tôi thấy được Việt Nam đang làm việc cực kỳ tích cực để giữ cho tất cả mọi người được an toàn.
HP (Nguoiduatin.vn)
- Thảm án tại Lộc Ninh: Nghi phạm sát hại mẹ con bạn gái rồi dùng điện tự sát (19:11)
- Đề nghị xử lý fanpage "Thời Tiết Hà Nội" vì tung tin thất thiệt, gây ảnh hưởng du lịch Quảng Ninh (36 phút trước)
- Phát hiện thêm nhiều di vật, nâng tổng số lên 74 bộ hài cốt liệt sĩ tìm thấy tại Công viên Lê Thị Riêng (50 phút trước)
- Bị bạn học dùng kéo đâm xuyên sọ, bé trai 11 tuổi nguy kịch tính mạng (1 giờ trước)
- Tạm giam hai tài xế đập xe, rượt đuổi đánh nhau kinh hoàng giữa ngã tư ở TPHCM (1 giờ trước)
- Phát ngôn mạnh miệng của chủ tiệm vàng Kim Lý trước khi bị khởi tố vì buôn lậu kim cương (1 giờ trước)
- Bác bỏ thông tin bịa đặt về việc một CSGT ở Vĩnh Long bị dừa rơi trúng đầu tử vong (1 giờ trước)
- Trung tướng Đinh Văn Nơi giữ chức Phó bí thư Tỉnh ủy An Giang, kiêm Bí thư Đảng ủy đặc khu Phú Quốc (2 giờ trước)
- Bác sĩ cảnh báo căn bệnh đang âm thầm tấn công người trẻ vì 5 thói quen phổ biến (2 giờ trước)
- Sau Shiloh, thêm 2 con của Brad Pitt chính thức làm thủ tục bỏ họ cha, lần đầu tòa án công khai toàn bộ quy trình (2 giờ trước)