-
"Rước họa" vì cho em vợ ở nhờ: Người đàn ông sợ hãi không dám trở về căn nhà của chính mình -
Ung thư dạ dày không chỉ đến từ đồ cay: 4 thói quen âm thầm gây hại nhiều người bỏ qua -
Thông tin đáng chú ý vụ tài xế mở cửa xuống xe rơi vào hố ga tử vong, ai sẽ phải chịu trách nhiệm? -
Phát hiện bộ xương trong khu đô thị ĐHQG TP.HCM: Nghi vấn liên quan đến nam MC mất tích bí ẩn -
Vụ đưa bạn gái đi ăn hải sản hết 16 triệu: Gia đình xác nhận khách có vấn đề tâm lý, chủ quán chấp nhận mất tiền -
Công an Thái Nguyên thông tin nóng vụ hai mẹ con biến mất bí ẩn, sự thật khiến nhiều người bất ngờ -
4 con giáp tăng vọt tài sản trong tháng 7: Cơ hội bứt phá mọi nguồn thu, tiền bạc tiêu xài không đắn đo! -
Bác sĩ làm việc tại Bạch Mai 2, Việt Đức 2 được hỗ trợ tới 15,6 triệu đồng/tháng -
Cháy quán cà phê tại TP.HCM, nữ chủ quán tử vong -
Dốc hết tiền tích cóp nhiều năm xây nhà cho bố mẹ, người đàn ông bàng hoàng khi biết tài sản đã đứng tên anh trai
Tâm sự
06/08/2016 18:036 năm học Y chẳng nhẽ tôi lại phải đi xách vữa
![]() |
6 năm học là cả một chặng đường chông gai, thức bao đêm trực bệnh viện, học bao nhiêu kiến thức cứu người. Không lẽ chữa bệnh thì cần mà phòng bệnh thì không? Tôi đọc báo thấy Việt Nam mình còn thiếu 9.000 bác sĩ y học dự phòng, ấy vậy mà mặc cho chạy đôn chạy đáo bao nơi, chẳng nơi nào họ cần mình. Cảm giác là người vô dụng làm tôi bao phen muốn rơi nước mắt, nhưng nghĩ đến bố mẹ dù vất vả đến mấy vẫn cố gắng động viên mình, tôi không dám khóc để bố mẹ thêm buồn lòng. Vừa ra trường, chưa có kinh nghiệm, chưa có chứng chỉ hành nghề, nhưng không nơi nào nhận thì đào đâu ra kinh nghiệm. Tôi cũng không mong ước cao sang là một bước là trở thành bác sĩ tay nghề cao hay lương lậu này nọ, chỉ không nỡ để 6 năm kiến thức của mình tan thành bọt nước, đổ sông đổ bể hết cả.
Trong lớp y dự phòng có tới 1/3 bạn học vừa ra trường đã được nhận ngay vào bệnh viện này trung tâm khác. Không phải vì họ giỏi hơn hay lành nghề hơn mà vì họ có mối quan hệ; những cái đó tôi - con của bố xe ôm mẹ công nhân nghỉ hưu làm sao mà có được? Ngày tôi trúng tuyển vào đại học 6 năm về trước, nhận giấy báo của cả đại học công nghệ thông tin, bố mẹ đã không tiếc công sức để thuyết phục tôi từ bỏ đại học công nghệ thông tin với mức học phí thấp hơn và thời gian học ngắn hơn, chỉ với ước mong tôi có thể trở thành bác sĩ theo đúng giấc mơ. Tôi bắt đầu đi học với ước vọng có thể trở thành người con mà bố mẹ tự hào, trở thành người có ích. Cả tuổi trẻ nhiệt huyết đều dành hết cho học tập, bạn bè cùng trang lứa đã tốt nghiệp đi làm từ lâu, tôi vẫn miệt mài với những sản, nhi, khoa nội khoa ngoại.
Hiện thực phũ phàng trước mắt đập tan mọi hy vọng, ước mơ và hoài bão của bản thân. Hồ sơ gửi đi nhiều nơi, hoặc là bặt tăm, hoặc là bị trả về thẳng thừng. Không lẽ 6 năm học thành bác sĩ, giờ tôi nên gác bằng đi xách vữa?
Theo Văn (VnExpress.net)
- Nhận định bóng đá New Zealand vs Bỉ: Buộc phải thắng (1 giờ trước)
- "Rước họa" vì cho em vợ ở nhờ: Người đàn ông sợ hãi không dám trở về căn nhà của chính mình (1 giờ trước)
- Nhận định bóng đá Ai Cập vs Iran: Đừng vội gạch tên Iran (1 giờ trước)
- Hòa Paraguay, Australia chính thức giành vé knock-out (2 giờ trước)
- Hàn Quốc xây dựng siêu đội hình 500.000 “chiến binh không người lái” nhằm áp đảo Triều Tiên (2 giờ trước)
- Ung thư dạ dày không chỉ đến từ đồ cay: 4 thói quen âm thầm gây hại nhiều người bỏ qua (2 giờ trước)
- Vũ Thúy Quỳnh lên tiếng về ồn ào "kẹo Kera", khẳng định không nhắc đích danh Hoa hậu Thùy Tiên (2 giờ trước)
- Chính thức áp dụng 21 trường hợp được miễn thuế thu nhập cá nhân từ 1/7, người dân nắm rõ thông tin! (2 giờ trước)
- Thổ Nhĩ Kỳ chia tay World Cup bằng trận thắng chủ nhà Mỹ (2 giờ trước)
- Thông tin đáng chú ý vụ tài xế mở cửa xuống xe rơi vào hố ga tử vong, ai sẽ phải chịu trách nhiệm? (2 giờ trước)
