-
Bộ Y tế kết luận tố cáo Giám đốc Bệnh viện E, chỉ ra nhiều tồn tại -
Sau 34 năm, chợ lâu đời ở Hà Nội bất ngờ đóng cửa -
Cận cảnh nhiều tuyến đường Hà Nội ngập úng sau cơn mưa lớn suốt đêm -
Suất ăn 40.000 đồng chỉ có đậu và trứng: Một trường tiểu học ở Hà Nội tạm dừng bán trú để đổi nhà cung cấp -
Mưa lớn bao trùm Hà Nội: Nhiều tuyến đường ngập sâu, trạm bơm Yên Sở chạy hết công suất -
Bữa sáng tưởng lành mạnh nhưng dễ gây tích mỡ bụng: Sai lầm phụ nữ tiền mãn kinh cần tránh ngay -
Hà Nội hứng trận mưa lớn nhất từ đầu mùa, có nơi lên tới gần 300mm -
Chạy bộ có gây hại khớp không? -
Tử vi thứ 3 ngày 15/9/2026 của 12 con giáp: Mão áp lực, Mùi suy nghĩ tiêu cực -
Thói quen uống nước điện giải thay nước lọc có thể gây hại tim mạch
Tâm sự
06/08/2016 18:036 năm học Y chẳng nhẽ tôi lại phải đi xách vữa
![]() |
6 năm học là cả một chặng đường chông gai, thức bao đêm trực bệnh viện, học bao nhiêu kiến thức cứu người. Không lẽ chữa bệnh thì cần mà phòng bệnh thì không? Tôi đọc báo thấy Việt Nam mình còn thiếu 9.000 bác sĩ y học dự phòng, ấy vậy mà mặc cho chạy đôn chạy đáo bao nơi, chẳng nơi nào họ cần mình. Cảm giác là người vô dụng làm tôi bao phen muốn rơi nước mắt, nhưng nghĩ đến bố mẹ dù vất vả đến mấy vẫn cố gắng động viên mình, tôi không dám khóc để bố mẹ thêm buồn lòng. Vừa ra trường, chưa có kinh nghiệm, chưa có chứng chỉ hành nghề, nhưng không nơi nào nhận thì đào đâu ra kinh nghiệm. Tôi cũng không mong ước cao sang là một bước là trở thành bác sĩ tay nghề cao hay lương lậu này nọ, chỉ không nỡ để 6 năm kiến thức của mình tan thành bọt nước, đổ sông đổ bể hết cả.
Trong lớp y dự phòng có tới 1/3 bạn học vừa ra trường đã được nhận ngay vào bệnh viện này trung tâm khác. Không phải vì họ giỏi hơn hay lành nghề hơn mà vì họ có mối quan hệ; những cái đó tôi - con của bố xe ôm mẹ công nhân nghỉ hưu làm sao mà có được? Ngày tôi trúng tuyển vào đại học 6 năm về trước, nhận giấy báo của cả đại học công nghệ thông tin, bố mẹ đã không tiếc công sức để thuyết phục tôi từ bỏ đại học công nghệ thông tin với mức học phí thấp hơn và thời gian học ngắn hơn, chỉ với ước mong tôi có thể trở thành bác sĩ theo đúng giấc mơ. Tôi bắt đầu đi học với ước vọng có thể trở thành người con mà bố mẹ tự hào, trở thành người có ích. Cả tuổi trẻ nhiệt huyết đều dành hết cho học tập, bạn bè cùng trang lứa đã tốt nghiệp đi làm từ lâu, tôi vẫn miệt mài với những sản, nhi, khoa nội khoa ngoại.
Hiện thực phũ phàng trước mắt đập tan mọi hy vọng, ước mơ và hoài bão của bản thân. Hồ sơ gửi đi nhiều nơi, hoặc là bặt tăm, hoặc là bị trả về thẳng thừng. Không lẽ 6 năm học thành bác sĩ, giờ tôi nên gác bằng đi xách vữa?
Theo Văn (VnExpress.net)
- Từ 200 USD, người phụ nữ dựng doanh nghiệp phế liệu doanh thu hơn 18.800 tỷ đồng (11:15)
- Hai nghệ sĩ hiếm hoi công khai động viên khi Trường Giang đăng tâm thư xin lỗi (11:08)
- iOS 27 ra mắt: Chỉ 3 mẫu iPhone được dùng trọn bộ Siri AI (21 phút trước)
- Lộ mánh khóe tinh vi của diễn viên Kiều Thanh trong đường dây buôn bán và tổ chức sử dụng ma túy (25 phút trước)
- Nhà tài phiệt Nga xác nhận tài trợ một phần đám cưới con trai Tổng thống Trump (38 phút trước)
- Bộ Y tế kết luận tố cáo Giám đốc Bệnh viện E, chỉ ra nhiều tồn tại (38 phút trước)
- Quyết không bỏ cuộc sau lần thi trượt, Huỳnh Hiểu Minh chính thức nhập học tiến sĩ ở tuổi U50 (40 phút trước)
- "Vua côn tay" mới nâng cấp đầy đủ cải tiến: Phanh ABS, smart key, phom dáng giống Exciter (48 phút trước)
- HAGL Agrico của ông Trần Bá Dương vẫn chìm trong thua lỗ, nợ ngắn hạn gấp gần 5 lần tài sản (57 phút trước)
- Enzo Fernandez, "chúa tể hắc ám" mà Man City không thể thiếu (1 giờ trước)
