-
Trải nghiệm có 1-0-2 tại Triển lãm thành tựu đất nước 80 năm
-
2 người phụ nữ liệt toàn thân sau khi làm đẹp bằng botox tại nhà
-
Thủ tướng Thái Lan bị phế truất
-
Bộ Công an xuất quân bảo vệ Lễ kỷ niệm 80 năm Cách mạng Tháng Tám, Quốc khánh 2/9
-
Chủ tịch nước đặc xá cho 13.920 người dịp 80 năm Quốc khánh
-
Áp thấp nhiệt đới mạnh lên thành bão khi gần bờ, đổ bộ đêm 30/8
-
Hàng chục ống kính điện thoại livestream bủa vây, ông Ba Minh sống thế nào?
-
TP HCM cấp kinh phí tặng 100.000 đồng cho người dân dịp Quốc khánh 2 - 9
-
Xôn xao thông tin nam sinh Đắk Lắk viết Facebook trước khi nghi tự tử
-
Tiểu thư Quỳnh Anh lên đồ như công chúa cùng Duy Mạnh đi đu chiến sĩ A80, khoe ảnh "thắng đời 1-0"
-
Ngoài nhận quà 100.000 đồng, tài khoản an sinh xã hội VNeID để làm gì
-
Quang Hải ôm eo, kề má thơm Chu Thanh Huyền cực tình gây sốt cõi mạng
-
Tháng 7 âm 2 con giáp cần tận dụng thời cơ tốt để làm giàu, 1 con giáp lại cần chú ý chuyện tiền nong
-
4 lưu ý khi ăn chè không hại sức khỏe
-
Những ai được ưu tiên vào vị trí 5.000 chỗ ngồi xem tổng duyệt A80 ở Hà Nội?
-
Chi tiết phân luồng giao thông các tuyến đường vào Hà Nội phục vụ tổng duyệt A80
-
Vì sao khó đăng ký nhận 100.000 đồng tiền Quốc khánh trên ứng dụng VNeID?
-
Công an cảnh báo về thủ đoạn lừa đảo liên quan việc tặng 100.000 đồng dịp Quốc khánh
-
Ông Cao Tiến Đoan, “ông bầu” bóng đá xứ Thanh vừa bị công an khám xét là ai?
-
Cảnh ngao ngán tại khu nhà giá trăm triệu/m2 ở Hà Nội, mưa tạnh 3 ngày nước vẫn ngập nửa người
Tâm sự
30/10/2017 09:22Anh nói tôi may mắn khi không cưới anh làm chồng

Người cũ- tôi gặp lại anh vào một buổi chiều thu lãng đãng những sợi nắng vàng óng ả. Chúng tôi ghé vào một quán cà phê lạ lẫm, ngay phía cổng, khiển ai đi qua cũng có thể nhìn thấy. Nghĩa là chúng tôi rất minh bạch, gặp nhau như những người bạn xã giao. Như thường lệ anh hỏi tôi uống gì; ngày xưa khi còn yêu, tôi thích thử những vị sinh tố ngọt ngào, lúc nào cũng là sinh tố, còn anh vẫn vị cà phê đen đá ít đường đắng ngoét. Tôi cũng thử cho mình một cốc nâu đá, tiếng lanh canh của những viên đá va vào nhau làm tan biến không gian im lặng của chúng tôi.
Anh bắt đầu câu chuyện về những đứa con trai kháu khỉnh đáng yêu, về người vợ tần tảo mà anh rất đỗi hài lòng khi cưới cô ấy. Còn tôi, tôi im lặng và đăm chiêu những suy nghĩ mông lung... Tôi tưởng tượng cũng buổi chiều như thế này, giá như được làm vợ của anh, tôi sẽ đi trên vùng đất quê hương đó, ngồi trên ghế đá bên hàng liễu rủ màu xanh, nghe văng vẳng câu hát quan họ xa xăm và thân thuộc. Mảnh đất ấy, đã có những lần tôi đến và mong muốn những năm sau đó tôi sẽ làm dâu ở đây. Vì thế tôi yêu nơi này như chính quê hương mình vậy. Như thế cũng có nghĩa là tôi yêu anh nhiều lắm. Từng viên sỏi, làn gió và những ngóc ngách tôi thấy thân quen như từ kiếp trước. Thật khó mà định hình được thứ thân thuộc đến thế. Vậy mà trớ trêu thay anh bỏ tôi. Biết bao đau khổ dày vò, tôi mất anh và mất mát cả những nơi tôi lấy làm quen thuộc đó. Sau này, khi có dịp trở lại cùng một người bạn, vẫn cảm giác thân thuộc ấy, chỉ có điều, anh thì đã quá xa...
Cốc cà phê nâu đá nguội lạnh, buổi chiều trôi đi thật nhanh. Anh nhìn vào mắt tôi say sưa, tôi cũng bắt gặp cảm xúc của mình những năm về trước. Giá mà được hòa tan vào nhau, giá mà được nâng niu cảm xúc ấy. Thèm khát đến tan chảy, anh ở trước mặt tôi, cảm xúc ở trong tôi. Chúng tôi đọc được yêu thương trong ánh mắt nhau nhưng không thể hòa quện. Chúng tôi đã là những người có gia đình, không thể buông bỏ mà quên đi tất cả. Chiều nghiêng nghiêng trên nắng chiều sắp đổ. Anh nói tôi may mắn khi không lấy anh làm chồng, bởi trong anh có nhiều thứ khó chiều, lấy anh tôi sẽ khổ. Tôi bật cười sau tiếng nấc nghẹn bên cổ. Vậy không lấy anh là tôi may mắn sao? Anh đâu biết rằng khi yêu anh và được anh yêu tôi chẳng hề thấy khổ. Tôi có thể làm tất cả để lo cho gia đình, cũng có thể tần tảo như chính vợ anh bây giờ. Vậy những nỗi đau tôi phải chịu có phải là may mắn không anh? Cảm xúc trách móc một chút ấy cũng nhanh chóng tan biến đi. Một vài cơn gió heo may thoảng qua khiến tôi thấy lạnh. Điều sót lại của buổi chiều thật mong manh.
Chúng tôi đứng dậy chào nhau ra về. Chiếc xe mỗi người một ngả thật nặng nề khi phải dắt nó đi về đúng đường mình phải đến. Chúng tôi chưa động chạm vào nhau sau bao năm xa cách bởi cả hai đều là người cũ. Chỉ có ánh nhìn là khắc khoải bởi biết bao ước muốn trong lòng phải nén lại. Anh hướng Đông còn tôi hướng Tây, phải về nhanh kẻo trời kịp tắt.
Theo Hoài (VnExpress.net)








- Trải nghiệm có 1-0-2 tại Triển lãm thành tựu đất nước 80 năm (17:07)
- Mourinho bị sa thải (57 phút trước)
- Pháp lý việc diễn viên Thiên An không đến tòa trong vụ ca sĩ Jack đòi quyền nuôi con (1 giờ trước)
- 2 người phụ nữ liệt toàn thân sau khi làm đẹp bằng botox tại nhà (1 giờ trước)
- Người đàn ông quay video bắt quả tang vợ ngoại tình với bác sĩ trên ô tô (1 giờ trước)
- Không để ý camera, Hoàng Thuỳ Linh và Đen Vâu có 1 hành động thể hiện rõ tình cảm! (1 giờ trước)
- Thủ tướng Thái Lan bị phế truất (1 giờ trước)
- SUV hybrid tầm xa của Volvo lộ diện (1 giờ trước)
- Hình ảnh 120 quân nhân khối diễu binh Trung Quốc vừa đến Việt Nam (1 giờ trước)
- Bộ Công an xuất quân bảo vệ Lễ kỷ niệm 80 năm Cách mạng Tháng Tám, Quốc khánh 2/9 (1 giờ trước)




