-
4 sai lầm khi dùng bình giữ nhiệt có thể biến vật dụng quen thuộc thành mối lo cho sức khỏe -
Lén gửi 10 triệu cho bố ruột chữa bệnh, tôi sững người trước phản ứng và quyết định từ mẹ chồng lẫn thái độ của chồng -
Triệu Vy sau 5 năm bị phong sát: Từ đỉnh cao danh vọng đến cuộc sống chật vật vì nợ nần -
Bi kịch từ mâu thuẫn gia đình dai dẳng: Con dâu dùng hai con dao đoạt mạng mẹ chồng lúc rạng sáng -
Tô Ngọc Viên Minh: Điểm tựa tri thức và cuộc sống kín tiếng phía sau sân cỏ của Công Phượng -
5 xe tông liên hoàn trên cao tốc vì không giữ khoảng cách an toàn -
6 loại đồ uống không nên dùng khi cơ thể bị mất nước, thiếu nước -
Xe khách 20 chỗ chở hơn gấp đôi số người quy định, tài xế và hợp tác xã bị phạt 174 triệu đồng -
Bộ Y tế cảnh báo nguy cơ ngộ độc sau mưa lũ, yêu cầu kiểm soát chặt thực phẩm -
Mẹ chồng từng ngán ngẩm vì con dâu lười, đến khi đổ bệnh mới bật khóc vì một câu nói
Tâm sự
24/04/2019 18:03Cặm cụi kiếm tiền cho chồng đi học Thạc sĩ, ai ngờ tôi bị anh 'dội một gáo nước lạnh' vào ngày nhận bằng
Vừa tốt nghiệp đại học xong thì tôi đã lấy chồng. Mới ngoài 20 tuổi, tôi cũng tiếc nuối nhiều thứ lắm nhưng gia đình 2 bên giục giã, hơn nữa chồng lại hơn tôi tận 7 tuổi nên đành chấp nhận kết hôn.
Vốn định kế hoạch khoảng 2 năm để xin việc và đi làm nhưng ai ngờ cưới xong được 2 tháng thì tôi có bầu. Vì chuyện này mà tôi phải thay đổi dự định tương lai, quyết định ở nhà chứ không đi làm nữa. Nhà chồng tôi không lấy gì làm giàu có nhưng may mắn là gia đình tôi lại có truyền thống kinh doanh, buôn bán phát đạt nên tôi về bên ngoại để làm cùng.
Nhờ vốn đầu tư từ bên ngoại, lại thừa hưởng máu kinh doanh từ bố mẹ nên chuyện làm ăn của tôi khá thuận lợi. Ban đầu tôi chỉ làm ké cùng bố mẹ nhưng chỉ chưa đầy 1 năm sau tôi đã tự mở cửa hàng của riêng mình.
Nói không phải tự hào nhưng từ ngày tôi về làm dâu, cuộc sống của gia đình chồng tôi thay đổi hẳn. Không chỉ bỏ hơn 1 nửa tiền để làm nhà mới, tôi còn sắm sửa trang thiết bị, chuyện chi tiêu hàng ngày cũng thoải mái hơn rất nhiều.
Thỉnh thoảng dọn nhà, nhìn tấm bằng đại học của mình, tôi cũng có chút tiếc nuối. Nhưng tôi lại tặc lưỡi nghĩ: "Thôi thì nghề nào cũng được, miễn bản thân sống tốt và kinh tế ổn định và lo cho con cái là được!" nên thôi.
Trong khi đó chồng tôi, nhờ có vợ quán xuyến nhà cửa và kinh tế nên anh chỉ cần đi làm bình thường là đủ. Tuy nhiên, khi chúng tôi kết hôn được 3 năm thì anh bảo muốn đi học Thạc sĩ để dễ bề phát triển. Nghĩ đi nghĩ lại thấy cũng hợp lý nên tôi quyết định sẽ hỗ trợ chồng nhiều nhất có thể, trở thành hậu phương vững chắc cho anh đi học.
2 năm trời đằng đẵng sau đó, anh đi học nên tôi không nhận được 1 đồng lương nào từ chồng mà hàng tháng còn phải gửi thêm cho anh. Trong khi đó mọi công to việc nhỏ trong nhà đều do một tay tôi lo liệu. Cuối cùng đến tuần trước, anh cũng nhận được tấm bằng Thạc sĩ trong sự chúc mừng của cả gia đình, dòng họ.
Hôm đó, gia đình tôi còn làm mấy mâm cơm mời họ hàng, bạn bè và đồng nghiệp tới chung vui. Với niềm tự hào rằng mình góp phần không nhỏ vào thành công của chồng hôm nay nên tôi đã rất vui. Nhưng niềm vui đó bị dập tắt trong nháy mắt chỉ bằng 1 câu nói của chồng tôi.
Sau bữa cơm, khách khứa ngồi uống nước còn tôi và mẹ chồng lại quay sang dọn dẹp bát đĩa dưới bếp. Xong xuôi, tôi đi lên nhà, chưa kịp bước vào phòng khách thì nghe thấy một người bạn của chồng hỏi:
- À. Từ nãy mải nói chuyện mà quên hỏi mất, chị nhà anh làm gì nhỉ?
- Dân buôn thôi em. Cô ấy cũng học đại học xong đấy nhưng lấy chồng rồi sinh con luôn nên ở nhà đi buôn thôi. Nhiều khi thấy vợ mọi người giỏi giang, xinh đẹp, đi làm quần áo là lượt tôi cũng ghen tị lắm. Trong khi đó vợ mình thì quần áo xộc xệch, đầu tóc rồi bù, cả ngày chỉ lẩm bẩm tính tiền hàng thôi. Nhưng mà biết làm sao được, mỗi người một số một phận. Ông trời se duyên như thế nào thì mình phải chấp nhận thế ấy thôi.
Thế mà lúc nãy tôi đã chờ đợi để nghe những lời khen ngợi của chồng, chờ đợi anh tự hào giới thiệu vợ anh giỏi như thế nào. Nhưng bây giờ nước mắt cứ thế tuôn ra, bất chấp nhà đang có khách. Một vài người tỏ vẻ ái ngại nên chồng tôi quay ra sượng sùng khi biết tôi đã nghe thấy cả.
Chẳng thiết tha gì nữa nên tôi bỏ vào phòng nằm, trong lòng chỉ cảm thấy trống rỗng và đau đớn. Hôm đó tôi báo với mẹ chồng về ngoại mấy ngày để suy nghĩ lại mọi chuyện. Không phải tôi giận dỗi hay có ý định ly hôn mà chỉ là tôi nghĩ về việc phải sống khác đi như thế nào. Có thể với người khác đó chỉ là một câu nói, nhưng với những gì đã hi sinh cho chồng thì tôi không thể nào chấp nhận được. Từ bây giờ tôi sẽ phải sống vì mình thôi.
Theo Miss Tơ (Helino)
- Kết quả Man City 5-3 Sunderland: Man xanh chiếm ngôi đầu (1 giờ trước)
- 5 dấu hiệu sớm cảnh báo tiểu đường, đừng bao giờ chủ quan bỏ qua (1 giờ trước)
- Xác minh clip "thầy trò Đường Tăng" cưỡi ngựa, đi bộ vào làn ô tô (2 giờ trước)
- Xác minh clip cụ bà bị đánh đập ở Nghệ An (2 giờ trước)
- Thông tin mới vụ cành cây rơi khiến chồng tử vong, vợ bị thương (3 giờ trước)
- Kết quả Đồng Nai 0-3 CAHN: Đội bóng của Công Phượng thủng lưới 3 bàn trong 6 phút (3 giờ trước)
- Thần đồng bơi lội 13 tuổi lập kỷ lục ASIAD mới ở nội dung 200 m bơi bướm (3 giờ trước)
- Chủ tịch ACB Trần Hùng Huy khoe ảnh đi học tại Đại học danh giá Oxford (4 giờ trước)
- Ukraine tung hàng trăm UAV tập kích quy mô lớn vào thủ đô Moskva trong ngày Nga bầu cử (5 giờ trước)
- Lời khai rùng minh của nghi phạm sát hại bạn gái người Thái Lan, cho thi thể vào vali rồi giấu trong tủ đông công ty (5 giờ trước)