-
Hủy hôn trước ngày cưới sau khi đọc tin nhắn lạ trong điện thoại bạn gái -
Nam sinh Phú Thọ giành vé vào chung kết năm Olympia sau cuộc thi quý nghẹt thở -
Suýt mất mạng ở tuổi 25: Bài học đắt giá từ lối sống "vắt kiệt" bản thân -
Vị Vua Hùng sống thọ nhất, tuổi thọ 420 năm, là cái tên quen thuộc 100% người Việt Nam đều biết -
Cụ ông 78 tuổi bán vé số dạo được phát hiện tử vong trong phòng trọ, trước đó có dấu hiệu bất thường -
Thủ khoa Tin học Hà Tĩnh đạt điểm tuyệt đối: "Em không nghĩ mình được 20/20" -
Tin vui cho người lao động: Sau 30/4–1/5 vẫn còn 2 kỳ nghỉ dài trong năm 2026 -
Hiểm họa từ viên sủi Vitamin C: Nữ nhân viên văn phòng cấp cứu vì "mỏ sỏi" trong thận -
Màn trả thù thâm thúy của người vợ bị chồng giám đốc xem thường -
Thông tin bất ngờ về gã đàn ông không mặc gì xông vào tiệm tạp hóa hành hung cô giáo, hé lộ lý do
Tâm sự
05/11/2017 20:55May mắn tôi đã kịp nhận ra mẹ trước khi quá muộn
Dì là bạn thân của mẹ tôi, ngay từ khi tôi còn nhỏ đã quen với sự xuất hiện của dì. Dì rất yêu thương tôi, lúc nào tới nhà chơi dì cũng mua cho tôi một món quà nhỏ xinh. Tôi cũng quý dì lắm, lúc nào cũng bám theo dì như một cái đuôi.
Tôi cứ nghĩ cuộc sống của tôi cứ êm đềm hạnh phúc trôi qua như thế với sự chăm sóc của cả ba, mẹ và dì, rồi bất chợt tai họa ập xuống đầu tôi. Tôi nhớ năm đó tôi khoảng 10 tuổi, một buổi sáng ngủ dậy tôi không thấy mẹ đâu, hỏi bố, bố cũng không trả lời. Rồi hàng xóm xung quanh bàn tán, nói rằng vì bố không chung thủy nên mẹ mới bỏ đi. Và người đàn bà mà bố qua lại chính là dì. Sau ngày mẹ bỏ đi 1 năm, bố đón dì về ở cùng.
Từ đó tôi ghét dì. Tôi ghét dì vì chính dì là người đã khiến cho mẹ tôi ra đi, chính dì là người khiến tôi trở thành một đứa bé không mẹ. Cũng vì ghét dì nên dù chịu bao nhiêu trận đòn đau của bố, tôi vẫn nhất quyết không gọi dì một tiếng mẹ. Tôi tìm mọi cách chống đối, cãi lời dì, nhưng dì vẫn rất nhận nại và hiền dịu với tôi. Còn mẹ tôi, bao nhiêu năm chưa từng về thăm tôi, cũng không một dòng thư, cuộc gọi hỏi han.
Một năm sau, dì sinh em bé. Là một bé trai. Có con trai, bố tôi vui lắm, lúc nào cũng nói cười và cưng nựng em trai. Nhìn thấy vậy tôi càng giận, tôi giận và hận 2 mẹ con dì đã cướp mẹ khỏi tay tôi và giờ là bố. Tôi luôn tìm cách bắt nạt em trai, lúc thì cấu, khi thì đánh, mặc dù dì biết nhưng chưa bao giờ la mắng tôi.
Rồi năm tôi 15 tuổi, bố tôi qua đời. Một mình dì nuôi 2 chị em tôi khôn lớn. Trong suốt khoảng thời gian đó, nhìn thấy những vất vả của dì, thấy dì thức khuya, dậy sớm may thêm vài cái áo để đóng tiền học cho tôi, có lúc tôi đã rơi nước mắt và muốn tha thứ cho dì, nhưng lý trí của tôi không cho phép.
Tôi đi học đại học, cả năm chỉ về nhà vào dịp tết và ngày giỗ bố. Tôi chưa một lần gọi điện hỏi thăm, cũng chẳng một lần về thăm dì, nhưng dì không bao giờ thắc mắc, vẫn đều đặn hàng tháng gửi tiền lên cho tôi ăn học. Từ khi bước chân về nhà, dì vẫn luôn nhẫn nại với tôi như thế.
Ra trường, cưới chồng, sinh con, dì vẫn âm thầm chăm sóc tôi. Lúc thì gửi lên mớ rau, con cá. Nhưng tôi vẫn luôn cứng đầu, không chịu nhận dì làm mẹ, tôi cũng chẳng cho con trai tôi gọi dì một tiếng bà ngoại. Và tôi cũng chỉ cho con tôi về quê vào đúng dịp dỗ ông. Từ khi đi làm và có tiền, hàng tháng tôi vẫn gửi về cho dì một khoản, mà tôi coi đó là khoản nợ trả công dì đã nuôi lớn tôi. Tôi không muốn có bất cứ sự liên hệ nào với dì.
Cuối tuần vừa rồi, cậu em trai cùng cha khác mẹ gọi điện cho tôi, trong điện thoại tôi nghe nó nấc lên từng tiếng, nó bảo: "Chị ơi, hôm qua mẹ bị ốm vẫn cố ra cây bưởi sau vườn hái quả cho chị, chẳng may trúng gió bị ngã, giờ mẹ mệt lắm rồi, chị về với mẹ đi."
Nghe xong điện thoại của em trai, trái tim tôi bỗng nhiên như bị ai bóp chặt. Nước mắt tôi trào ra, lần đầu tiên tôi nhận thấy dì quan trọng với tôi như thế nào. Tôi vội gọi điện cho chồng lấy xe chở tôi về nhà. Trên suốt quãng đường đi tôi luôn cảm thấy bất an, tôi chỉ mong sao dì sẽ ổn.
Vừa về đến nhà, nhìn thấy dì nằm trên giường, dáng người nhỏ bé, khắc khổ trông thật lẻ loi. Tôi lao vội tới ôm dì như sợ rằng có ai đó sẽ cướp dì khỏi tay tôi. Lần đầu tiên tôi gọi dì là “mẹ”, tiếng “mẹ” xuất phát từ đáy lòng. Dì cũng ôm tôi vào lòng như hồi còn nhỏ.
Tối đó tôi ở lại nhà, ngủ cùng dì. Ôm dì trong lòng, tôi cảm ơn trời phật đã không cướp mất dì khỏi tay tôi. Tôi cảm ơn trời Phật, vì vẫn dành cho tôi cơ hội để chăm sóc dì, người bao dung và chở che với tôi trong suốt những năm qua.
Theo T.L.A (Thời Đại)
- Thợ sửa khóa bị chính chủ nhà đánh đập, cầm dao uy hiếp sau khi phá được khóa thành công (16:22)
- Giá xăng dầu hôm nay: Diesel tụt mạnh hơn 18.000 đồng/lít từ đỉnh, nhiều người dân nhận thêm tin vui (16:18)
- Hủy hôn trước ngày cưới sau khi đọc tin nhắn lạ trong điện thoại bạn gái (16:10)
- Vợ chồng chủ công ty đậu phộng Tân Tân kháng cáo toàn bộ bản án sơ thẩm (16:00)
- Tân Hoàng Minh khởi động dự án trên "đất vàng" phố Lò Đúc (49 phút trước)
- Chiếc iPhone đã giảm giá 20 triệu, đáng mua hơn cả iPhone 17 Pro Max lúc này (1 giờ trước)
- Nam sinh Phú Thọ giành vé vào chung kết năm Olympia sau cuộc thi quý nghẹt thở (1 giờ trước)
- Mâu thuẫn tình cảm, nam thanh niên bị chém đứt lìa cánh tay (1 giờ trước)
- Mỹ nhân “Reply 1988” kể lại khoảnh khắc hoảng loạn khi bị sóng cuốn xa bờ trong kỳ nghỉ (1 giờ trước)
- Brazil mất thêm trụ cột ở World Cup (1 giờ trước)