-
Vị Vua Hùng sống thọ nhất, tuổi thọ 420 năm, là cái tên quen thuộc 100% người Việt Nam đều biết -
Cụ ông 78 tuổi bán vé số dạo được phát hiện tử vong trong phòng trọ, trước đó có dấu hiệu bất thường -
Thủ khoa Tin học Hà Tĩnh đạt điểm tuyệt đối: "Em không nghĩ mình được 20/20" -
Tin vui cho người lao động: Sau 30/4–1/5 vẫn còn 2 kỳ nghỉ dài trong năm 2026 -
Hiểm họa từ viên sủi Vitamin C: Nữ nhân viên văn phòng cấp cứu vì "mỏ sỏi" trong thận -
Màn trả thù thâm thúy của người vợ bị chồng giám đốc xem thường -
Thông tin bất ngờ về gã đàn ông không mặc gì xông vào tiệm tạp hóa hành hung cô giáo, hé lộ lý do -
Bản lĩnh nhà vua: Man City ngược dòng nghẹt thở trong 4 phút để vào chung kết FA Cup -
Arsenal "sáng cửa" vô địch, cơ hội cao gấp ba lần Man City -
Giá vàng hôm nay 26/4: Vàng SJC và nhẫn 9999 neo cao cuối tuần, người mua ở vùng đỉnh tiếp tục gánh lỗ nặng
Tâm sự
05/12/2017 15:36Tôi cứ phải sống giả tạo với người chồng tâm thần phân liệt
Câu chuyện của tôi bắt đầu từ đầu năm 2014 khi phát hiện chồng có những biểu hiện bất thường, lúc đó chúng tôi có một bé gái 4 tuổi, tại thời điểm mà tôi cảm thấy tình cảm như sợi chỉ mong manh, chỉ chực đứt vì sau một thời gian chung sống tôi thấy mình không thể dung hòa với chồng, cũng tại thời điểm này tôi biết mình có bầu đứa nữa. Khi biết tin mình có bầu tôi đã suy nghĩ và lo lắng rất nhiều vì thật tâm không muốn có thêm đứa con chung nào với anh, có điều lương tâm khiến tôi không thể bỏ đứa con. Tôi quyết định sinh bé và sẽ ly hôn với chồng.
Tại thời điểm đó biểu hiện anh bất thường càng rõ rệt, luôn lo lắng, hay cáu gắt, dễ đập phá và nghi ngờ những chuyện thật phi lý. Mới đầu tôi cho rằng đó là do anh khó tính (cũng như hơn 5 năm nay khi lấy nhau anh vẫn vậy) và anh nói với tôi rằng luôn nghe thấy trong đầu tôi hát bài "Cô gái mở đường" (tôi không hề hát), thấy người đi đường dọa nạt anh... Tôi thuyết phục anh đi khám tâm thần ở Bạch Mai và bác sĩ kết luận anh bị tâm thần phân liệt thể Paranoid, bệnh mà từ trước tới giờ tôi không mảy may biết và nghĩ về nó. Bác sĩ kê cho anh toa thuốc thật nhiều thuốc mà khi uống anh chỉ muốn ngủ, ngủ rất nhiều. Trời đất như sụp dưới chân tôi, mệt mỏi, lo lắng, chán nản, chỉ biết nhìn vào con và đứa bé đang mang trong mình mà cố gắng để cho các con có một người bố bình thường, gạt đi mọi cảm xúc của bản thân.
Từ khi có bệnh, anh không đi làm cũng như nhiều năm lấy nhau anh vẫn luôn như vậy, không thể đi làm cho một cơ quan nào cả, kinh tế gia đình gần như phụ thuộc vào tôi (nội ngoại gia đình tôi không khá giả). Tôi vừa làm chồng vừa làm vợ và luôn an ủi mình cố gắng, rồi sẽ có ngày công việc của chồng tốt hơn (chồng tôi là họa sĩ) cho đến ngày anh bị bệnh. Anh uống thuốc được một tháng thì nhất định không khám và uống nữa, ai khuyên cũng không được. Sau khi tôi sinh bé được 5 tháng, chồng phát bệnh và lần này tôi phải nhờ người của viện tâm thần đến bắt anh đi điều trị vì anh không chịu và không tin là mình bị bệnh. Càng sống càng thấm thía nỗi đau đến với mình, tôi suy sụp, stress nhiều ngày, cố gắng có tinh thần tốt để giúp chồng trải qua thời gian điều trị bệnh ở viện mà mỗi lần nhìn thấy các con tôi không thể nào cầm được nước mắt.
Thắm thoát đã 3 năm, giờ bệnh tình của chồng tôi ổn định hơn, nhưng sâu thẳm trong lòng mình tôi luôn thấy buồn và chán nản, giờ sống với chồng chỉ vì lương tâm con người chứ không còn tình cảm gì. Anh lờ mờ nhận ra điều đó nhưng tôi không đủ can đảm để nói chuyện với anh vì sợ anh sẽ không chịu đựng được cú sốc này. Tôi cứ giả tạo, sống mờ nhạt cho qua ngày. Liệu có tương lai cho những người bị tâm thần như chồng tôi? Giờ chồng tôi không đi làm cơ quan nào cả, ngày đón 2 đứa con đi học về (sáng đi làm tôi đưa đi), tối nấu cơm, rửa bát đỡ vợ nhưng cuộc sống của anh ấy luôn là những chuỗi ngày ngủ đến trưa, chơi rồi đợi chiều đón con. Anh luôn đề phòng, sợ hãi, không giao du với nhiều người và vẫn luôn là người khó tính, sống bi quan. Tôi luôn khuyến khích anh kiếm một công việc không cần lương cao, chỉ cần anh đi làm để có sự giao lưu, cân bằng cuộc sống nhưng đều vô ích.
Nếu chuyện chỉ dừng lại ở đó thì tôi vẫn cố vì con nhưng cứ khi gia đình có chuyện gì anh muốn mình luôn là người quyết định, mà những quyết định của anh rất ích kỷ, chỉ nghĩ cho lợi ích của bản thân. Còn tôi luôn muốn hài hòa, cân bằng mọi chuyện. Nếu không nghe anh thì từ sáng đến tối tôi luôn phải nghe anh cằn nhằn, kêu than, cáu gắt, đang làm việc thì anh gọi điện rất nhiều để kêu la khiến tôi nhiều ngày stress không thể chịu được. Nếu nghe theo anh có lẽ tôi sẽ trở thành con người ích kỷ. Tôi thực sự không muốn sống như vậy. Cảm ơn độc giả đã đọc và xin hãy cho tôi lời khuyên.
Theo Hiền (VnExpress.net)
- Hai phụ nữ "đầu trần" chạy xe máy trên cao tốc, lạng lách giữa dòng xe ô tô (14:07)
- Vị Vua Hùng sống thọ nhất, tuổi thọ 420 năm, là cái tên quen thuộc 100% người Việt Nam đều biết (30 phút trước)
- Cụ ông 78 tuổi bán vé số dạo được phát hiện tử vong trong phòng trọ, trước đó có dấu hiệu bất thường (35 phút trước)
- Pin iPhone khỏe hơn nhờ iOS 26.4.2, liệu có nên lên đời ngay và luôn? (46 phút trước)
- Cháy lớn tại khu công nghiệp, thiệt hại ước tính nhiều tỉ đồng (3 giờ trước)
- Thót tim cảnh người đàn ông vít ga bay thẳng vào hàng rào nhà dân (3 giờ trước)
- Sự thật về Chế độ nguồn điện thấp trên iPhone: Tiết kiệm pin tối đa hay đang âm thầm làm giảm trải nghiệm người dùng? (3 giờ trước)
- Danh tính nghi phạm xả súng gần tiệc ông Trump tham dự (3 giờ trước)
- Bác sĩ cảnh báo: 5 nhóm người có nguy cơ đột quỵ cao khi nắng nóng (3 giờ trước)
- "Perfect Crown" tập 6: Rating chạm đỉnh 25.57%, Byeon Woo Seok và IU gây bão với màn cầu hôn cổ tích (3 giờ trước)