-
Hiện trường xe tải va chạm xe máy khiến cô gái tử vong ở TPHCM, làm rõ nguyên nhân? -
Em chồng học hết cấp ba sở hữu khối tài sản khủng, biết sự thật phía sau tôi mới thấu hiểu sự an phận của chồng -
Nhóm học sinh lớp 9 đập phá lớp học tan hoang trong buổi học cuối cùng, nhà trường đưa ra cách xử lý -
Khoảng 40 tiếng súng vang lên trong vụ xả súng ở Texas, nghi phạm tử vong sau nhiều giờ cố thủ -
Công an vào cuộc vụ dùng điếu cày đánh người ở Hà Nội, nhân chứng kể lại sự tình, sợ hãi không dám can -
Nhóm cô gái tố bị quay lén khi mặc bikini ở biển Cát Bà, tiết lộ phải nghe nhiều lời khiếm nhã -
Thủ tướng Lê Minh Hưng sắp có chuyến công tác tại Nga -
Cháy lớn tại nhà máy xử lý chất thải nguy hại ở TP HCM, nhiều nhà xưởng bị thiêu rụi -
Mỹ không kích, tiêu diệt trùm băng đảng ma túy khét tiếng Venezuela -
Thiếu niên 17 tuổi tử vong, bạn đồng hành nguy kịch sau cú tông xe máy vào gốc cây
Tâm sự
06/06/2018 02:51Vợ sảy thai, chồng bưng bát cháo lên phòng mà run rẩy vì… sợ mẹ
Sau 3 năm kết hôn, cuối cùng, tôi chọn cách ra đi. Rời khỏi ngôi nhà ấy, tôi ra đi với vài bộ quần áo, không của cải, không con cái… Cuộc hôn nhân này mang lại cho tôi chỉ đầy những đớn đau. Tôi muốn tìm một sự giải thoát cho tất cả. Anh là người đàn ông tốt, nhưng sự nhu nhược của anh khiến tôi chẳng thể nào chịu thêm được.
Vợ chồng tôi lấy nhau mà không hề nhận được sự ủng hộ từ phía mẹ anh. Tôi còn nhớ, ngày ấy, khi anh đưa tôi về ra mắt, mẹ anh ghét tôi ra mặt. Mẹ chê tôi là gái nhà quê, không danh giá… Bà có một mối tốt hơn nhưng vì không tác thành được nên đâm ra khó chịu.
Ngày đó, tôi cũng chẳng tính toán gì nhiều, chỉ nghĩ được sống chung một nhà là hai đứa hạnh phúc rồi. Vậy là tôi bất chấp sự không hài lòng của mẹ anh với mình để được cưới. Tôi đã không tỉnh táo để nghĩ rằng, liệu người đàn ông đó có đủ bản lĩnh để che chở và bảo vệ mình cả đời không.
Kết hôn xong, mẹ chồng muốn tôi nghỉ việc để ở nhà phụ bà kinh doanh. Đúng là công việc của tôi lương cũng thấp, tuy nhiên tôi vẫn muốn đi làm. Nhưng vì muốn chiều lòng mẹ chồng nên tôi cũng im lặng nghe theo.
Ở nhà phụ mẹ kinh doanh, tôi không có thu nhập, cũng không được đi đâu, cuộc sống vô cùng bí bách. Mẹ bảo tôi cứ làm với mẹ, tiền lương mẹ trả đàng hoàng nhưng mẹ cất cho, coi như là vốn liếng…
Còn chồng tôi đi làm về, thay vì đưa lương cho vợ thì cũng đưa luôn cho mẹ để mẹ chi tiêu ăn uống và cất giùm. Người ta cứ nói đàn bà là tay hòm chìa khóa trong nhà nhưng lấy chồng xong, lúc nào tôi cũng sống trong cảnh không một xu dính túi. Đi ăn cưới, thăm người ốm hay về thăm nhà ngoại… việc gì tôi cũng phải trình bày mới được mẹ chồng xuất tiền “ trả lương".
Nhưng tôi vẫn nhịn… Vì tôi yêu chồng và thấy chồng cũng yêu thương mình. Chỉ có điều, anh quá sợ mẹ, nhu nhược và hèn nhát. Sau hơn 2 năm không có con, cuộc sống lại càng khó khăn với tôi. Tôi áp lực vô cùng khi ngày ngày đều phải nghe bà nói xa nói gần về chuyện con cái.
Gặp ai mẹ chồng tôi cũng hỏi về nơi chữa vô sinh. Bà đưa tôi đi đủ mọi phòng khám, uống đủ thứ thuốc mọi người mách dù bác sĩ nói tôi hoàn toàn khỏe mạnh. Cứ thế, tôi có cảm giác mình như một người không thể đẻ con trong khi điều duy nhất bác sĩ kết luận cái chúng tôi cần là sự thoải mái về tâm lý.'
Sau nhiều nỗ lực, bước sang năm thứ 3 cưới nhau, tôi có bầu. Những tưởng điều đó sẽ giúp cho tổ ấm bé nhỏ của tôi được hạnh phúc, nhưng không… Những tháng đầu của thai kì, tôi yếu vì ốm nghén, muốn được chồng yêu thương, chăm sóc nhưng những điều đó lại trở nên quá xa xỉ.
Mẹ chồng tôi một mực kêu, đàn ông mà phải giúp vợ, chăm vợ như thế chỉ có làm vợ sinh hư, chồng thì mất thể diện. Những tưởng chồng tôi sẽ nói cho mẹ hiểu nhưng thái độ của anh khiến tôi hết sức bất ngờ.
Anh một mực răm rắp nghe lời mẹ. Tôi không hiểu người đàn ông này sẽ làm cha thế nào khi anh chỉ như một đứa trẻ. Mỗi lần muốn quan tâm vợ, anh lại phải ngó trước nhìn sau xem có mẹ không rồi đóng chặt cửa mới dám ôm hay bóc quả cam cho vợ.
Không may sau đó tôi bị sảy thai. Ở tháng thứ tư, đứa con tôi mong chờ cả mấy năm trời đã bỏ tôi mà đi. Nỗi đau thấu tim gan khiến tôi không còn thiết tha gì nữa.
Tôi trở về nhà sau 1 tuần nằm viện. Hình ảnh đầu tiên mà tôi phải đối diện chính là gương mặt lạnh lùng của mẹ chồng. Bà thậm chí còn không nhìn mặt tôi…
Trong lúc tôi nằm trên phòng nghỉ, mẹ chồng đi chợ, chồng lập cập bê bát cháo lên cho tôi… Vừa vào tới cửa phòng thì mẹ tôi quay lại do bà quên tiền. Nhìn cảnh con trai bưng bát cháo, ngồi xuống chân giường bón cho vợ, mẹ chồng tôi quát lớn. Chỉ vài giây thôi, chồng tôi sợ hãi đến mức rơi bát cháo, miệng thì lắp bắp giải thích… Tôi quay mặt vào trong tường. Nước mắt cứ thế rơi.
Hơn 1 tuần sau, tôi viết đơn ly hôn đưa cho chồng rồi dọn quần áo về nhà ngoại. Tôi biết chồng thương mình nhưng tình yêu thương trong anh không đủ lớn để bảo vệ tôi. Còn tôi thì không thể chịu đựng cảnh này thêm một ngày nào nữa.
Theo Ngọc Duyên (Khampha.vn)
- Trộm đột nhập đại bản doanh tuyển Anh, vơ vét hàng loạt tài sản quý giá (47 phút trước)
- Honda chính thức mở bán "vua xe ga" 160cc mới giá 75 triệu đồng: Thiết kế đẹp hơn Air Blade và Vario (1 giờ trước)
- Lý lịch đen của Long 9 Ngón vừa bị bắt, "giang hồ mạng" từng xộ khám vì cầm đầu bảo kê như thế nào? (1 giờ trước)
- Nữ streamer Hàn Quốc bức xúc vì bị CĐV Mexico phân biệt chủng tộc trên khán đài World Cup 2026 (1 giờ trước)
- Argentina bị nghi ngờ khó tiến xa tại World Cup 2026 (1 giờ trước)
- Ca sĩ Xuân Nghi tung bộ ảnh cưới lãng mạn bên chồng kỹ sư (2 giờ trước)
- Hiện trường xe tải va chạm xe máy khiến cô gái tử vong ở TPHCM, làm rõ nguyên nhân? (2 giờ trước)
- Theo dõi 1,5 triệu người cho thấy, uống thêm ly nước này mỗi ngày nguy cơ ung thư gan tăng 10% (2 giờ trước)
- Em chồng học hết cấp ba sở hữu khối tài sản khủng, biết sự thật phía sau tôi mới thấu hiểu sự an phận của chồng (2 giờ trước)
- Nhóm học sinh lớp 9 đập phá lớp học tan hoang trong buổi học cuối cùng, nhà trường đưa ra cách xử lý (2 giờ trước)