-
Qua khứ không ngờ của nữ TikToker quay clip nói chỉ ăn bánh mỳ lúc "đói khát khổ cực" gây tranh cãi -
Người vợ kể chuyện nhận lương chồng theo cách “không giống ai”: Vừa buồn cười vừa… khó xử -
Tài xế đột quỵ trên đường, ô tô mất lái rồi lật xuống ruộng, nhiều người được đưa đi cấp cứu -
Hotgirl bắn súng Phí Thanh Thảo xuất hiện trên khán đài cổ vũ Lý Đức, xóa tan tin đồn rạn nứt -
Người giao hàng lao xuống "sông tử thần" cứu cô gái nhảy cầu, nhắn nhủ: "Đừng quá bi quan" -
Vụ tài xế bỏ xe, lao qua dải phân cách cứu bé gái 2 tuổi: Gia đình cháu bé nói gì? -
Chính thức: Ép người khác uống rượu, bia có thể bị phạt tới 3 triệu đồng -
Giải mã "bảo bối" 800 gram giúp phi công F-15E Mỹ sống sót và thoát hiểm ngoạn mục giữa lòng Iran -
Lo buôn lậu xăng dầu qua biên giới, Bộ Công Thương ra công điện hỏa tốc -
Thời gian nghỉ hè giáo viên theo quy định mới được công bố, nhiều mốc thay đổi được áp dụng
Đời sống
08/01/2018 21:56Dạy con làm giàu, không dạy con hạnh phúc: Ác mộng trưởng thành giữa thế hệ cha mẹ Việt, trọng thành công hơn sống ý nghĩa!

Hồi bé, tôi vẫn nghĩ cha mẹ sống lâu hơn mình, nên hẳn họ biết bí mật gì đó về hạnh phúc trong cuộc sống. Với lại, họ cũng là một mẫu phụ huynh sáng giá về thành công và giàu có, lũ bạn cùng lớp tôi bảo thế.
Cha tôi là một chủ doanh nghiệp, mẹ tôi làm ngân hàng. Sự nghèo khó trong ký ức của tôi trong chỉ là những em bé vùng cao xuất hiện trong chương trình "Cặp lá yêu thương" trên TV. Sống sướng tự nhỏ, cuộc đời tôi không thiếu gì sự no đủ.
Bố mẹ tôi kiếm ra tiền, rất nhiều, và họ cũng muốn tôi sau này cũng có một cuộc sống thoải mái như họ. Mà bạn biết rồi đấy, những người thành công đã nói là sẽ làm, và lên kế hoạch cực kì chi tiết. Đó là một nguyên tắc mà tôi đã được trong cuốn "Cha giàu cha nghèo", hình như được cha tôi giao cho đọc khi mới học lớp 9.
Vậy thế là cuộc đời tôi được thiết kế bởi 2 kiến trúc sư tài năng mà không cần tham khảo ý kiến của mình. Tôi cũng thông cảm được với cha mẹ, vì lúc nhỏ có hỏi muốn gì, thì tôi cũng chỉ biết trả lời muốn đi chơi, về quê, đọc truyện tranh...một việc rất 'sai' trong con mắt những người chăm chỉ làm việc. Vì thế nên họ quyết định luôn tương lai tươi sáng cho tôi.
Muốn thành công ngày nay thì phải dạy con những gì? Về mặt năng lực, phải giỏi tiếng Anh, giỏi Toán, biết đánh Piano, học trường chuyên, đi du học. Về mặt kỹ năng, phải có năng lực lãnh đạo giỏi, lên kế hoạch chuẩn, quản lý thời gian tốt, về mặt xã hội, phải hòa đồng, xã giao tốt, biết tạo quan hệ. Kiểu kiểu như thế.
Và giống như một con robot, tôi được trang bị toàn bộ những 'bộ giáp' này ngay từ lúc học mẫu giáo đến khi trưởng thành.
Sau này lớn nhìn lại thì tôi nghĩ bố mẹ cũng chẳng làm gì sai. Đó là tất cả những gì họ biết về phương trình hạnh phúc = kiếm nhiều tiền, thế nên tôi trách họ sao được.

Nhưng đằng sau thành công đó, tôi vẫn cảm thấy đời mình khiếm khuyết một thứ gì đó.
Khi nghĩ lại tuổi thơ, tôi chẳng có ký ức gì, vì ngày nào trôi qua cũng thật giống nhau. Sáng đi học, chiều học thêm, sau đó ăn vội vàng bữa tối rồi mẹ lai đi học trung tâm tiếng Anh, về nhà học kèm thêm 1 tiếng Piano, và không quên chuẩn bị bài cho buổi sáng ngày mai. "Em phải đến Harvard học kinh tế", tôi nhớ lờ mờ hình như đó là cuốn cẩm nang mẹ tôi áp dụng để nuôi dạy tôi thành một đứa tài năng.
Thử hỏi, cứ như thế, đứa trẻ nào mà không đứng đầu lớp học được chứ.
Nhưng cái giá mà tôi phải đổi lại là một tuổi thơ vô nghĩa. So với một đứa trẻ nông thôn, tôi nghĩ mình học giỏi hơn, chắc chắc. Nhưng liệu tôi có một tuổi thơ ý nghĩa hơn, tôi nghĩ là không. Đơn giản vì tôi chẳng có kỷ niệm gì về nó cả. Ai mà đi nhớ những điểm mười, những tờ giấy khen, những bảng thành tích được chứ.
Đó không phải là kỷ niệm, đấy là những mục tiêu mà bố mẹ đặt ra để tôi đạt được. Tôi cảm giác mình đang "làm thuê" cho giấc mơ "con thành đạt" của cha mẹ.
Trầm cảm là một cái giá lớn nữa tôi phải trả. Nhìn bề ngoài, ai cũng nghĩ như tôi thật là sướng, nhưng họ đâu biết tôi thường xuyên phải sống trong lo âu vì sợ thất bại. Đó là căn bệnh của những đứa trẻ luôn phải cố gắng cho 'kịp' với những kỳ vọng hoàn hảo từ cha mẹ.
Hồi cấp 3, tôi có tham gia một cuộc thi và đạt giải nhất. Khi tham gia lễ trao giải, lúc cô giáo thông báo tôi đứng đầu cuộc thi vì trả lời đúng 59/60 câu hỏi, bạn biết bố tôi nói gì không? "Thế tại sao con lại sai một câu?". Đang vui mừng, tôi bỗng cảm thấy nóng mặt, một phần vì xấu hổ trước lớp, một phần vì cảm giác "thất bại" trước mắt bố mẹ.
Cảm giác phải luôn "hoàn hảo" cũng đeo bám tôi khi đi du học. "Đời có mấy, mà cứ suốt ngày phải lo học giỏi để kiếm việc ngon và làm giàu", mấy đứa bạn Tây cứ hay thích chỉ trích tôi vì cái đặc thù "học quên mất sống" của dân châu Á.
Một lần, tôi đạt được điểm B đầu tiên trong đời ở môn Kinh tế học vĩ mô, tôi đã khóc mất cả đêm. Với những đứa đã quen với việc đạt điểm trung bình...đời sẽ vẫn vui và chẳng có gì phải âu lo cả.
Nhưng với tôi, cả tuổi thơ chỉ được dạy cách làm sao để chiến thắng, chứ không được học cách đối đầu với thất bại và chấp nhận những khiếm khuyết của đời mình, thất bại như một vết cắt vào hình tượng đứa con hoàn hảo. Vì thế, tôi luôn phải tạo áp lực cố gắng cho mình, kể cả trong những giải lao và thậm chí chúng còn chui vào những giấc ngủ để lôi tôi dậy tiếp tục làm việc.
Nhìn lại cha mẹ tôi, họ đúng là giàu thật, và có vẻ họ cũng hạnh phúc thật. Tiền chắc chắc mua được hạnh phúc, tôi không hề ngây thơ với ảo tưởng 'một mái tranh nghèo, hai trái tim vàng'. Nhưng cuộc sống có nhiều màu hơn chỉ là việc thành công và kiếm nhiều tiền.
Tất nhiên, tôi nghĩ trường hợp của mình khá là cá biệt, nhưng khi quan sát những đứa bạn khác, những thế hệ cha mẹ Việt hiện đại khác, tôi cảm thấy dường như thay vì mong con mình hạnh phúc, họ lại đang tạo ra một nhà tù cho những đứa con. Nhà tù của sự thành công, giàu có, kiếm nhiều tiền, của những giá trị vật chất hơn là một cuộc sống "đáng sống" và có "ý nghĩa".
Tiền có thể mua được hạnh phúc, nhưng với cái giá nào? Vất vả của cuộc sống đã khiến nhiều thế hệ cha mẹ Việt ép con mình cố gắng hết sức với mong ước sau này chúng có thể sống nhàn hạ, nhưng liệu đôi khi có phải chúng ta đang làm hơi 'quá' không? Nhiều khi, giấc mơ mong con thành công của cha mẹ có thể lại chính là ác mộng cho những tâm hồn trẻ thơ.
* Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của tác giả.
Theo Phong Vân (Trí Thức Trẻ)
- Iran bác đề xuất ngừng bắn 45 ngày, yêu cầu chấm dứt chiến tranh toàn diện (23:30)
- Vay 5.800 lượng vàng lúc giá 17 triệu đồng, doanh nghiệp thủy sản vướng bi kịch nợ nghìn tỷ (23:15)
- Kiện toàn nhân sự cấp cao: Quốc hội bầu 9 Ủy viên Trung ương Đảng nắm giữ các vị trí chủ chốt (59 phút trước)
- 41 công nhân mắc kẹt dưới lòng đất sau vụ tập kích của Ukraine vào mỏ than Lugansk (1 giờ trước)
- Chiến dịch giải cứu phi công Mỹ tại Iran chỉ là “bình phong”? (2 giờ trước)
- Trùm ma túy điều hành đường dây liên quan 4 tiếp viên hàng không (2 giờ trước)
- Bí thư Hưng Yên Nguyễn Hữu Nghĩa được bầu làm Tổng Kiểm toán Nhà nước (2 giờ trước)
- Làm rõ nghi vấn “chống lưng” trong vụ 300 tấn lợn bệnh vào bếp ăn (3 giờ trước)
- Honor 600 Pro lộ diện, thiết kế cực giống iPhone 17 Pro, pin khủng, camera 200MP đại chiến Galaxy S26 Ultra (3 giờ trước)
- Quốc hội khóa XVI có 6 Phó Chủ tịch (4 giờ trước)