-
Nguồn gốc thực sự của hơn 71.000 m² đất mà trụ trì chùa Phật Quang đang vướng tranh chấp -
Thưởng Tết 100 triệu nhưng mẹ chồng chỉ cho biếu ngoại 3 triệu: Tôi uất ức định "nổi loạn" cho đến khi thấy bản thiết kế bí mật -
Bộ Ngoại giao khuyến cáo công dân Việt Nam về tình hình Iran -
Tổng thống Donald Trump đình chỉ kế hoạch không kích Iran phút chót sau chiến dịch ngoại giao nghẹt thở -
Danh tính 2 công nhân tử vong dưới hố ga ở TP.HCM, đau đớn khi biết nguồn cơn sự việc -
Lý do khiến Gia Lai phải xác minh lại hoàn cảnh gia đình nhận nuôi bé gái bị vùi lấp ở vườn cao su -
Cày cuốc 6 năm trả nợ 3 tỷ cho chồng, ngày dứt nợ tôi "ngã ngửa" khi bị đòi ly hôn vì... quá xấu -
Choáng váng phí dọn vệ sinh 51 triệu/tháng: Sở "tuýt còi" khẩn vụ Ban phụ huynh thu 624 triệu -
Drama ái nữ nhà đại gia "bóc phốt" gia đình trọng nam khinh nữ: Cú "quay xe" phút chót gây ngỡ ngàng -
Dự báo mới nhất thời tiết Tết Nguyên đán 2026: Miền Bắc đối mặt rét đậm rét hại, mưa lớn có xuất hiện đúng kỳ nghỉ?
Gia đình
10/05/2018 16:27Uất tận cổ vì chồng vô tâm, ngồi xuống mâm cơm món nào ngon là ăn hết sạch
Người ngoài nhìn vào, chắc hẳn ai cũng nghĩ không cô nào sướng như tôi. Chồng tôi là con trai duy nhất trong nhà nên có bao nhiêu của cải, bố mẹ đều dành cho hai vợ chồng tôi hết.
Chồng tôi đi làm, lương tháng cũng khá. Hàng tháng, anh đều đưa cho vợ để đảm bảo chi tiêu sinh hoạt. Đã vậy, mọi người đều bảo chồng tôi hiền, ai nói gì cũng cười hề hề. Khu phố nhà tôi còn bình bầu, tôi là bà vợ “sướng nhất quả đất”.
Nhiều lúc, tôi cũng tự trấn an, động viên mình như vậy cho đỡ tủi thân. Thực sự, mỗi người đều có một cái khổ riêng nhưng nỗi khổ của tôi chẳng biết phải nói ra thế nào. Bởi nếu tôi kể, thiên hạ chắc nghĩ tôi là loại đàn bà không ra gì, còn tranh giành cả miếng ăn với chồng… Nhưng thử hỏi, vợ chồng sống với nhau, mà người chồng như vậy, ai mà không tủi thân, không uất ức cho được.
Chồng tôi rất ít khi làm việc nhà. Anh lúc nào cũng viện lí do đi làm về muộn, mệt, với lại không quen vì từ bé được bố mẹ chiều để trốn tránh. Tôi chán lắm, nhưng nghĩ thôi, bù lại chồng cũng chịu khó đi làm, đưa tiền cho vợ nuôi con, không cờ bạc, rượu chè, gái gú… cũng là hơi khối gã đàn ông khác rồi. Tuy nhiên đúng là, sức chịu đựng của con người có hạn.
Nỗi tủi hờn của tôi đến từ việc chồng quá vô tâm, lại tham ăn. Anh lúc nào cũng chỉ nghĩ đến bản thân mình. Là người phụ nữ trong gia đình, tôi cũng rất chú trọng việc cải thiện bữa ăn cho chồng con. Mặc dù công việc cũng bận nhưng hôm nào tôi cũng kì công, nấu nướng kĩ càng, nhiều món ăn ngon để chồng con được vui. Vậy mà… chồng chẳng nghĩ gì đến công sức của vợ.
Nhà có con nhỏ, trước mỗi bữa cơm, tôi dọn ra, rồi phải đi rửa chân tay cho con… Cứ xong việc ngồi xuống mâm thì chồng tôi đã ăn bằng sạch. Cứ món gì anh ấy thích là ăn hết, không nghĩ đến phần vợ một miếng nào. Trong đĩa thức ăn, miếng nào ngon thì anh ấy lựa, còn để lại những miếng chẳng ra gì. Nhìn mâm cơm tơi tả, trong khi mình còn chưa kịp ngồi xuống ăn, tôi ức ứa nước mắt.
Chồng tôi cứ thấy vợ nấu xong cơm là bê ra, chén trước, không nghĩ đợi ai, phần ai. Ăn xong, là lên ghế nằm xoa bụng, kêu trời là no quá, tức bụng quá…
Những lần đầu tôi cố nhịn, nhưng rồi lâu không chịu được nữa, tôi bảo thẳng. Tưởng chồng tôi phải ngại, phải xấu hổ nhưng anh tỉnh bơ: “Anh đi làm về muộn, hai mẹ con em cứ lề mà lề mề làm những cái việc gì không biết. Anh ăn trước cho đỡ đói. Đàn ông đi làm đói lắm chứ em tưởng à”.
Tôi trách việc anh ăn không để ý đến ai, không phần vợ phần con đến một miếng thì anh lại cho rằng tôi tham ăn, ích kỉ: “Em hay nhỉ, có miếng thức ăn cũng so đo, tính toán với chồng. Em thích thì cứ nấu nhiều lên, tha hồ mà ăn sao phải đi tị nạnh với chồng có miếng cơm…”
Thế là từ người chịu thiệt, tôi thành kẻ ích kỉ. Vấn đề không phải ở chỗ tôi tính toán miếng ăn mà cảm thấy không được tôn trọng, không được chồng nghĩ đến. Vợ vất vả nấu bữa cơm lên, chồng không đợi được lấy vài phút để ăn cùng.
Đã vậy còn không biết nhìn trước nhìn sau, ăn bằng sạch. Lắm hôm tôi ngồi xuống, mâm cơm chỉ còn chỏng gọng mấy cọng rau, bị anh gạt đi gạt lại, đĩa thức ăn cũng nhoe nhoét do anh bới tìm miếng ngon ăn trước. Ngán ngẩm, ức chế, tôi bê mâm bát đi rửa vì ăn bực tức đã đủ no rồi.
Tôi góp ý với chồng nhiều lần cũng chẳng được. Lắm hôm, không còn cách nào khác, tôi phải để lại một chút thức ăn trong nồi, bê mâm ra trước, lát sau chồng ăn xong mình mới đổ thêm ra chứ không chẳng còn gì mà ăn. Bữa cơm là sự họp mặt gia đình, quây quần bên nhau vui vẻ, nhưng với tôi, bữa cơm nào cũng đầy uất nghẹn vì chồng quá vô tâm.
Theo Minh Hương (Khampha.vn)
- Làn sóng phẫn nộ tại Iceland sau phát ngôn "đùa quá trớn" của ứng viên Đại sứ Mỹ (11:30)
- Sở hữu nhiều nhà cho thuê: Dùng chung một mã số thuế hay phải đăng ký mới từ đầu? (11:28)
- Nguồn gốc thực sự của hơn 71.000 m² đất mà trụ trì chùa Phật Quang đang vướng tranh chấp (11:27)
- Nghịch lý Meta: Lệnh cấm chồng chéo nhưng quảng cáo cờ bạc vẫn "hái ra tiền" (11:18)
- Thực hư thông tin giải Cánh diều 2025 nợ tiền thưởng: Chủ tịch Hội Điện ảnh Việt Nam lên tiếng (11:15)
- Bé 13 tuổi xuất huyết não sau khi ngâm mình trong bồn nước nóng 20 phút (11:11)
- Hé lộ chiến dịch ngoại giao "72 giờ" của nhóm 4 quốc gia Ả Rập giúp hạ nhiệt căng thẳng Mỹ - Iran (11:10)
- Lệ Quyên đối diện mức phạt như thế nào khi phát ngôn thô tục trên mạng xã hội? (11:05)
- Thưởng Tết 100 triệu nhưng mẹ chồng chỉ cho biếu ngoại 3 triệu: Tôi uất ức định "nổi loạn" cho đến khi thấy bản thiết kế bí mật (11:02)
- Giá lăn bánh Mitsubishi Xforce giữa tháng 1/2026 rẻ bậc nhất phân khúc, áp đảo Toyota Yaris Cross (11:00)