Tôi từng nghĩ chỉ cần sống chân thành, chăm chỉ và biết trước biết sau thì việc làm dâu sẽ không quá khó.

Trước khi kết hôn, tôi luôn tin rằng chỉ cần thật lòng với gia đình chồng và không ngại san sẻ việc nhà thì mọi chuyện sẽ dần trở nên tốt đẹp. Tôi chưa bao giờ né tránh trách nhiệm hay nghĩ việc nội trợ là gánh nặng. Thế nhưng thực tế sau khi về làm dâu lại khác rất nhiều so với những gì tôi từng hình dung.

Mỗi sáng, tôi thường cố gắng thức dậy từ rất sớm để chuẩn bị bữa ăn, quét dọn, giặt giũ rồi mới đi làm. Có những ngày đồng hồ còn chưa điểm 5 giờ sáng, tôi đã tất bật làm mọi việc với mong muốn cả gia đình có một khởi đầu thuận tiện. Nhưng chỉ cần một lần thức dậy muộn hơn hoặc chậm vài phút, tôi lập tức nghe lời nhận xét rằng ngay cả những việc đơn giản trong nhà cũng không hoàn thành.

Tôi chỉ biết im lặng.

Việc nấu nướng cũng khiến tôi không ít lần rơi vào tâm trạng chán nản. Khi món ăn bị góp ý là quá mặn, tôi cẩn thận điều chỉnh lại khẩu vị vào lần sau. Nhưng khi nấu nhạt hơn, tôi lại bị chê không biết nêm nếm. Tôi tìm công thức trên mạng, gọi điện hỏi mẹ đẻ, cố ghi nhớ sở thích ăn uống của từng thành viên trong gia đình. Dù vậy, cảm giác mọi nỗ lực của mình vẫn chưa bao giờ đạt yêu cầu.

22-1784705485-ve-nha-chong-chua-tron-mot-nam-toi-nhan-ra-dieu-met-moi-nhat-la-cam-giac-co-gang-den-dau-cung-khong-du
Ảnh minh họa

Điều khiến tôi chạnh lòng hơn cả là nhiều việc mình vừa hoàn thành lại được mẹ chồng âm thầm làm lại. Tôi quét nhà thì mẹ quét thêm lần nữa. Tôi lau sàn, mẹ tiếp tục lau lại. Quần áo sau khi tôi giặt bị cho là chưa sạch, còn đồ vừa phơi cũng được mẹ đổi lại vị trí vì cho rằng tôi làm chưa đúng cách. Ban đầu, tôi nghĩ đó chỉ là sự cẩn thận nên cố gắng học hỏi. Nhưng càng sống lâu, tôi càng có cảm giác trong mắt mẹ, mình luôn là người chưa đủ khéo léo.

Những ngày tan làm trở về lúc gần 7 giờ tối sau hàng giờ chạy theo công việc, tôi chỉ mong được ngồi nghỉ vài phút rồi mới vào bếp phụ giúp. Mẹ không trách móc, nhưng nét mặt trầm lặng và bầu không khí nặng nề trong nhà khiến tôi còn áp lực hơn cả những lời phê bình. Tôi nhiều lần chủ động bắt chuyện, hỏi han chuyện đi chợ hay sức khỏe của mẹ, nhưng đáp lại chỉ là vài câu ngắn gọn rồi mọi thứ lại chìm vào im lặng. Có những bữa cơm, cả gia đình gần như không ai nói với nhau điều gì.

Nhiều lúc tôi tự hỏi liệu bản thân có thật sự vụng về như mình vẫn nghĩ. Tôi thay đổi từ cách nấu ăn, dọn dẹp đến cách ứng xử với mong muốn mọi thứ sẽ khá hơn. Nhưng càng cố gắng, tôi càng có cảm giác mình giống một học sinh lúc nào cũng thấp thỏm chờ người khác chấm điểm.

Điều khiến tôi day dứt là chồng hiểu những áp lực tôi đang trải qua nhưng chỉ nhẹ nhàng động viên rằng mẹ vốn khó tính, chỉ cần tôi kiên nhẫn thêm một thời gian. Tôi biết anh cũng không muốn đứng giữa mẹ và vợ để khiến mọi chuyện căng thẳng hơn. Tuy nhiên, câu nói ấy đôi khi lại khiến tôi cảm thấy hành trình phía trước vẫn còn rất dài.

Tôi chưa từng trách mẹ chồng. Có lẽ mẹ chỉ mong mọi việc trong gia đình được thực hiện theo cách mà mẹ đã quen suốt nhiều năm. Điều tôi mong mỏi chỉ là mẹ có thể nhìn thấy những cố gắng của tôi nhiều hơn, thay vì chỉ chú ý đến những điều tôi chưa làm trọn vẹn.

Đến giờ, tôi vẫn tự hỏi liệu thời gian có đủ để thu hẹp khoảng cách giữa mẹ chồng và nàng dâu hay không. Hay có lẽ, thay vì mãi cố gắng để được công nhận, tôi nên học cách chấp nhận rằng sẽ luôn có những người mình không thể làm hài lòng, dù đã nỗ lực bằng tất cả sự chân thành.

Thùy Dương (SHTT)