-
Danh tính thai phụ định nhảy cầu tự tử ở Thanh Hóa, tình hình hiện tại ra sao? -
Hành trình bỏ nhà ra đi của 3 học sinh ở Lâm Đồng: Không đội mũ bảo hiểm, kẹp 3 xe máy đi bụi 250km -
Đồng Nai: Yêu cầu xử lý nghiêm vụ hỗn chiến tranh giành chở thi thể tại bệnh viện -
Thực hư vụ 1 thanh niên bị hăm dọa, đánh vào đầu trong lúc đợi đổ xăng ở cây xăng Lạc Trung, Hà Nội -
Lãi tiết kiệm vượt 8%/năm: Cuộc đua hút tiền giữa các ngân hàng nóng trở lại -
Lý do Việt Nam chưa phải dùng đến xăng dầu dự trữ quốc gia, nguồn cung trong nước đủ đáp ứng đến khi nào? -
Tình hình 17 tàu chở dầu cùng 213 thuyền viên Việt Nam tại Trung Đông, cơ quan hàng hải lên phương án ứng phó -
Thủ tướng Phạm Minh Chính điện đàm Tổng thống UAE, trao đổi an ninh năng lượng, cam kết hỗ trợ nguồn cung cho Việt Nam -
Phát hiện cuốn sổ bí mật của chồng quá cố, người phụ nữ thay đổi quyết định bán nhà về quê -
Chơi ở hồ bơi gần nhà, bé trai 12 đuối nước rồi tử vong: Tiết lộ hoàn cảnh khó khăn đằng sau
Giới trẻ
05/12/2024 18:15Tham gia họp lớp, bạn học giàu lỡ tiết lộ đang nợ 3,4 tỷ: Sáng hôm sau, anh chết sững người trước 1 dòng tin nhắn
Chớp mắt đã 5 năm kể từ ngày tốt nghiệp Đại học, tôi và các bạn cùng lớp giờ đều có cuộc sống riêng. Một ngày nọ, lão Trương - một bạn học cũ gọi điện và hỏi thăm về cuộc sống dạo này của tôi. Sau vài câu nói đùa vui, lão Trương nói rằng gần đây lớp đại học đang có ý định tổ chức họp lớp, địa điểm là ở nhà hàng nằm đối diện với trường cũ.
Tôi nghĩ rằng, chớp mắt đã nhiều năm trôi qua nhưng tôi không có cơ hội gặp các bạn học cũ. Nhớ lại thời đi học, tôi đã có những kỷ niệm tuyệt vời. Vì vậy, tôi vui vẻ nhận lời mời của lão Trương và hẹn gặp anh ta tại buổi họp lớp.
Những ngày cuối cùng của thời sinh viên, tôi là một trong những người tốt nghiệp sớm, nhanh chóng rời khỏi trường và ký túc xá mà không có tấm ảnh chụp chung cùng mọi người. Kể từ đó, tôi bắt đầu đi làm và xây dựng sự nghiệp của mình.
Năm năm tôi qua, tôi đã có một sự nghiệp ổn định, kiếm được rất nhiều tiền. Nhưng tôi vẫn âm thầm chăm chỉ làm việc, sống giản dị. Vì tôi từng trải qua cảnh nghèo khó nên rất trân trọng giá trị của đồng tiền và không muốn sống phô trương.
Vào đêm ngày tổ chức họp lớp, tôi nghỉ làm từ sớm và lái ô tô về thành phố từng sinh sống. Khung cảnh dọc đường vẫn thật yên tĩnh. Những ngọn núi và cây xanh mà tôi đi ngang qua bên đường dường như không thay đổi suốt bao nhiêu năm.
Đến thành phố mà tôi từng học, tôi chuyển sang di chuyển bằng xe bus để đến điểm hẹn gần trường. Vì tôi muốn ôn lại những kỷ niệm mà tôi có với phương thức di chuyển này khi còn là sinh viên.
Sau khi đến nơi, tôi phát hiện những bạn học khác đã đến từ rất sớm. Có rất nhiều chiếc xe ô tô Audi, Honda và những chiếc xe đắt tiền khác đậu trước cửa. Trong bữa ăn, tôi nhận ra những chiếc xe trị giá hàng trăm nghìn nhân dân tệ này là do các bạn học lái. Có vẻ như không chỉ mình tôi mà những bạn học đều có cuộc sống tốt lên.
Trong bữa ăn, lão Trương - người anh em thân thiết ở cùng phòng ký túc xá năm nào đã ngồi cạnh tôi. Anh ta không ngừng kể về việc mình đã tích lũy được một ít tài sản trong vài năm qua, mua một biệt thự nhỏ và một chiếc ô tô Audi. Hành vi khoe khoang này khiến tôi có chút khó chịu. Tôi nghĩ thầm, chẳng lẽ bạn học này gặp mặt tôi chỉ để nói về thành tựu chứ không muốn cùng tôi ôn lại kỷ niệm cũ.
Sau đó, lão Trương hỏi về cuộc sống của tôi dạo này. Đang trong cơn say và bực bội nên tôi nói mình đang nợ hơn 1 triệu tệ (3,4 tỷ đồng). Tôi cũng kể ngày nào tôi cũng làm việc cật lực để trả nợ, ăn uống qua loa cho xong bữa. Tôi nói lão với Trương, anh giàu có thế thì giúp đỡ tôi với. Chỉ một lời nói này của tôi đã khiến không chỉ lão Trương mà các bạn học xung quanh cũng im lặng đi.
Tôi nghĩ thầm, các buổi họp lớp lúc nào cũng là sàn diễn của những người thích khoe khoang. Nhưng dẫu vậy, không ai sẵn sàng bỏ tiền giúp đỡ bạn học của mình.
Sau bữa tối, mọi người tự lái xe về nhà. Lão Trương - chủ nhân của chiếc xe Audi nói muốn tiễn tôi. Tuy nhiên tôi từ chối, với lý do tôi muốn đi dạo và tận hưởng làn gió đêm mát mẻ.
Tôi một mình bước đi trên những con phố tối tăm. Tôi nghĩ rằng thành phố vẫn yên tĩnh và đẹp như thế nhưng lòng người đã thay đổi.
Tôi bắt xe bus đến một khách sạn trong thành phố, nghĩ về buổi họp lớp ngày hôm nay. Ngày hôm sau, tôi đang thu dọn đồ đạc và chuẩn bị lên xe ô tô đi về thì tôi bất ngờ nhận được một tin nhắn. Hóa ra người nhắn là lão Trương. Anh ta nói muốn xin lỗi vì hôm qua đã khoe khoang quá nhiều trước mặt tôi. Không chỉ thế, anh ta còn nói muốn cho tôi mượn 300.000 tệ (~1 tỷ đồng) để giải quyết khoản nợ trước mặt.
"Anh đừng buồn. Tôi sẽ cùng anh giải quyết khó khăn. Không có cơn bão nào mà chúng ta không thể vượt qua", lão Trương nhắn nhủ tôi.
Khi nhìn thấy dòng tin nhắn của lão Trương, tôi thấy mặt mình nóng rực và xấu hổ vô cùng. Tiếp sau tôi òa khóc, vì tôi biết rằng tôi đã trách lầm bạn mình. Tôi ngẫm ra giữa một xã hội đầy toan tính vật chất thì đâu đó vẫn tồn tại tình bạn trong sáng, vô tư. Đây mới là điều mà người ta trân trọng sau nhiều năm bôn ba ngoài xã hội, chứ không phải đồng tiền hay vật chất nào xa xỉ khác.
Theo Nguyệt (Thanh Niên Việt)
- HLV Mai Đức Chung tuyên bố chia tay tuyển nữ Việt Nam (10/03/26 23:17)
- Phương Oanh tái xuất mạng xã hội sau thời gian im ắng, diện mạo khiến nhiều người chú ý (10/03/26 23:04)
- Lộ diện vương miện Miss World Vietnam 2025 đính 3.368 viên đá quý (10/03/26 22:36)
- Mỹ cảnh báo mở đợt không kích dữ dội nhất nhằm vào Iran (10/03/26 22:23)
- Trường ĐH Bách khoa TP.HCM nói gì về thông tin di dời cơ sở 268 Lý Thường Kiệt? (10/03/26 22:10)
- Giả danh công an lừa chính dì ruột gần 3,6 tỷ đồng (10/03/26 21:53)
- Sự thật về việc “đóng 5 triệu đồng mới nhận thi thể” tại Bệnh viện Chợ Rẫy (10/03/26 21:34)
- Iran tuyên bố chiến dịch của Mỹ - Israel thất bại, kiên quyết không đàm phán (10/03/26 21:26)
- Thủ tướng Phạm Minh Chính chỉ đạo sử dụng ngay Quỹ bình ổn giá xăng dầu (10/03/26 21:10)
- Người Việt đổ xô mua xe máy điện, nhiều cửa hàng bán tăng đột biến (10/03/26 20:56)