-
Vụ hiệu trưởng tử vong vì bị ô tô lấn làn húc văng: Hàng nghìn học sinh xếp hàng tiễn biệt người thầy -
Gia đình đập kính, cào xước Mercedes từng nhắn tin chửi chủ xe "ngáo đá", không muốn bồi thường 100 triệu -
Mùa nồm ẩm ướt: Chọn sai máy hút ẩm coi như "ném tiền qua cửa sổ", đây là những điều bắt buộc phải biết -
Danh tính cô gái 24 tuổi mất liên lạc bí ẩn ở Hà Nội, người bố tiết lộ thêm thông tin quan trọng -
Biến động lớn tại sân bay Gia Bình: Masterise rút sở hữu trực tiếp trùng thời điểm Gelex muốn góp 20% vốn -
Việt kiều Anh trở về nước mổ cột sống, thoát nguy cơ liệt hoàn toàn -
Nữ sinh 18 tuổi phát hiện nhiễm HPV dù chưa từng quan hệ: Nguyên nhân đến từ thói quen giặt giũ quen thuộc -
Miền Bắc còn nồm ẩm đến khi nào, thời điểm thay đổi thời tiết được cơ quan khí tượng cập nhật mới nhất -
Vụ tàu hỏa tông ô tô tại Hà Nội: Nhân chứng kể lại khoảnh khắc trước va chạm tại điểm giao cắt đường sắt -
Clip hai ô tô dừng đối đầu, một xe chiếm trọn làn ngược chiều ở Quy Nhơn
Lối Sống
11/01/2024 20:31Giám đốc nợ nần chồng chất, ô tô cũng bán rồi, tiền đâu lo Tết hoành tráng
4 năm nay, lần nào tôi về quê, họ hàng, bà con lối xóm cũng sang đầy nhà chờ sẵn. Chẳng là, từ ngày tôi lên làm giám đốc, có công ty riêng, làm ăn phát đạt, bố mẹ tôi vui lắm. Đi đâu ông bà cũng khoe con trai làm giám đốc, công ty “to tướng”. Dù tôi đã nhiều lần dặn mẹ phải cẩn trọng lời ăn tiếng nói, đừng khoe khoang nhưng mẹ tôi cũng chỉ giữ bí mật được vài ngày.
Giận thật nhưng cũng mủi lòng khi mẹ nói: “Mẹ có nhõn đứa con trai, phải tự hào chứ. Con làm giám đốc, mẹ không khoe thì khoe ai. Khoe cho hàng xóm người ta mừng lây, với lại để mấy kẻ hay chê bai con phải lép vế một tí. Con mẹ, mẹ tự hào, sai chỗ nào đâu!”.
Cứ như vậy, sau này mỗi lần tôi về quê chơi dịp lễ, Tết, hàng xóm lại sang hỏi han câu chuyện. Có người còn nhờ tôi xin cho con họ vào làm. Sau này, thi thoảng về quê, tôi lại mua ít quà biếu các bác hàng xóm, như thông lệ. Hoặc tôi lại mua vài món ngon, đặc sản thành phố mời mọi người uống nước chè, tâm sự với mẹ tôi.
Lạ thật, sau mỗi lần tôi về, mẹ lại gọi lên bảo: “Hàng xóm sang vay tiền con ạ. Có thể họ biết con về, nghĩ con biếu tiền bố mẹ nên sang hỏi vay nóng vài hôm”. Tôi chỉ biết cười bảo: “Tùy ý mẹ nhưng mà trước khi cho vay, mẹ phải hỏi rõ mục đích vay và hẹn ngày trả, không sau này lại mất tình cảm xóm giềng”. Mẹ tôi thoáng tính nên hay cho vay lắm. Có quà gì con trai mang về cũng sang biếu hàng xóm sạch. Vì nghĩ rằng, bao giờ tôi về, quà cáp lại đầy nhà…
Cũng vì cái mác giám đốc về quê ấy mà 3 năm nay, tôi gần như biệt tích. Mỗi lần về, tôi không dám gọi cho mẹ trước nữa. Tôi thường bất thình lình về lúc chiều tối, sáng hôm sau đi luôn. Có khi tôi về trong ngày, ăn vội bữa cơm với bố mẹ rồi lại lên thành phố. Mẹ hỏi tại sao, thì tôi chỉ báo “bận”. Quà cáp cũng không có cho hàng xóm, cũng không còn biếu tiền bố mẹ như trước.
Mẹ hỏi tôi công ty khó khăn à, tôi chỉ cười mà không dám nói: “3 năm nay, con nợ nần chồng chất, vay ngân hàng từng nghìn, chạy từng đồng tiền trả lương nhân viên”. Kinh tế khó khăn kéo theo hàng loạt vấn đề, công ty không làm ăn được, tôi gầy trông thấy. Nhưng tôi nào dám hỏi bố mẹ tiền, cũng không dám kể khổ để bố mẹ lo lắng.
Hàng xóm vẫn nghĩ tôi là giám đốc giàu có lắm, thường xuyên hỏi mẹ tôi, sao dạo này con trai ít về quê.
Tết này, tôi đang nghĩ, liệu có về quê được hay không? Xe tôi cũng bán rồi, tiền cũng không có. Tôi còn phải lo khoản lương, thưởng cho nhân viên được về quê đón Tết. Tiền biếu bố mẹ sắm cái Tết hoành tráng như mấy năm trước, giờ tôi cũng không có. Tôi đã gồng quá sức rồi.
Chưa kể, đi đến đâu, họ hàng cũng nghĩ mình làm giám đốc, tiền mừng tuổi phải nhiều. Bây giờ, mừng ít, tôi cũng thấy ái ngại. Người hiểu không sao, người không hiểu lại nghĩ tôi làm giám đốc mà ki bo, tính toán. Các cụ già trong họ, năm nào tôi cũng biếu mỗi cụ 1 triệu, giờ biết làm sao?
Ai cũng nghĩ, giám đốc từng giàu có như tôi chẳng lẽ không lo được tiền ăn Tết nhưng nói thật, cái mác đã gắn rồi, giờ buông rất khó. Mình làm khác là bị chê bai rồi khiến bố mẹ xấu hổ ngay.
Có chăng phải chấp nhận mặc kệ tất cả, cười trừ với thiên hạ cho xong thì giám đốc như tôi mới dám… về quê ăn Tết.
Độc giả Thanh Tùng
Theo VietNamNet
- Vụ hiệu trưởng tử vong vì bị ô tô lấn làn húc văng: Hàng nghìn học sinh xếp hàng tiễn biệt người thầy (1 giờ trước)
- Gia đình đập kính, cào xước Mercedes từng nhắn tin chửi chủ xe "ngáo đá", không muốn bồi thường 100 triệu (1 giờ trước)
- Chồng thất nghiệp một năm, vẫn muốn vợ gánh thêm tiền chu cấp nhà nội (1 giờ trước)
- Noh Seulbi: Từ mẹ đơn thân tuổi 19 đến pháp sư gây sốt truyền hình Hàn Quốc (1 giờ trước)
- Nam ca sĩ tặng hơn 6 chỉ vàng ròng cho fan ngay trên sân khấu concert (1 giờ trước)
- Mùa nồm ẩm ướt: Chọn sai máy hút ẩm coi như "ném tiền qua cửa sổ", đây là những điều bắt buộc phải biết (1 giờ trước)
- Sập bẫy "ảnh chụp chuyển khoản" ngày Tết: Tiểu thương bị lừa trắng 100 triệu đồng (1 giờ trước)
- Pha va chạm rợn người tại Champions League (2 giờ trước)
- Đụng độ đẫm máu ngoài khơi Cuba: Havana tố cáo âm mưu "khủng bố", Washington kiên quyết bác bỏ sự can dự của quân đội (2 giờ trước)
- Giữa "chiến tranh lạnh" với chồng, tôi thấy lòng dịu lại vì tin nhắn của người đàn ông khác (2 giờ trước)