-
156 người thương vong do tai nạn giao thông trong hai ngày nghỉ Tết Dương lịch -
Rùng mình clip tài xế taxi bị khách dùng đũa tấn công khi đang lái xe, người vợ la hét trong vô vọng -
Cuối tuần rực rỡ (3-4/1/2026): Thần Tài gọi tên 3 con giáp hưởng lộc trời ban, sự nghiệp thăng hoa -
Cảnh báo: 4 nhóm thực phẩm quen thuộc đang âm thầm "tàn phá" thận mà nhiều người Việt vẫn dùng vô tư -
Nam cán bộ Ngoại giao 25 tuổi tử nạn khi về quê nghỉ Tết: "Thương quá, vài bước chân nữa là tới nhà" -
Chân dung hai "mắt xích" quyền lực trong đại án liên quan đến "hiệp sĩ" Nguyễn Thanh Hải -
Triệt phá cơ sở sản xuất 7.000 đôi dép giả mạo nhãn hiệu Adidas -
Phút giây nghẹt thở tìm lại gói vàng bị bỏ nhầm vào túi rác trên tàu SE5 -
Cô gái nhập viện khâu 4 mũi sau khi nhắc nhở người đàn ông "đá lông nheo" bất lịch sự -
Tá hỏa phát hiện quả bom nặng 334 kg khi đi câu cá bên suối ở Đắk Lắk
Sao 360°
09/07/2015 18:29Mạc Can: "Có nghèo cũng cạp đất mà ăn"
Dù còn yếu, nhưng Mạc Can không chịu nằm nghỉ ngơi mà nhất định đi đó đây cho khuây khỏa. Gặp ông tại quán cà phê ruột, ngoài những bước đi “chậm chạp giống con nít tập đi”, nam nghệ sĩ gần như không để lộ bất kỳ dấu hiệu nào của bệnh tật. Đôi mắt sáng, tác phong gọn gàng và trên hết, Mạc Can ở tuổi 70 vẫn có trí nhớ tốt, ăn nói rõ ràng, rành mạch. Trong cuộc trò chuyện, ông không quên pha trò dí dỏm, khiến người đối diện nhiều phen bối rối không biết đang đùa hay thật.
Trước khi bắt đầu câu chuyện, ông “xin phép” ngồi gác chân lên ghế, châm tẩu thuốc rồi không quên dặn: “Có gì hỏi từ từ, dễ dễ, hỏi khó quá tôi không biết trả lời”.
![]() |
| Mạc Can - lão nghệ sĩ "vô sản". |
Mạc Can chưa từng được cuộc sống đãi ngộ. Ông sống lang bạt, không nhà, không tài sản. Người thân cũng không còn ai kề cận chục năm nay. Cũng vì vậy mà người ta mặc nhiên gắn cho ông nỗi buồn và sự cô đơn. Nhưng trái ngược suy nghĩ này, nghệ sĩ 70 tuổi chia sẻ “nỗi buồn đã chai sạn”, ông chọn cách sống lạc quan và tận hưởng những gì mà mình đang có.
Ông bảo: “Nhà không có, đụng đâu ở đó”. Có thời gian, ông còn để sẵn chiếc võng trong cặp, thấy ở đâu tiện lại mắc lên rồi đánh giấc ngon lành.
Nếu định nghĩa “nhà là nơi người ta thường đi về nhiều nhất”, thì nhà Mạc Can là quán cà phê nhỏ nằm trong khuôn viên Ban Tuyên giáo Thành ủy TP HCM hoặc ở Hội Sân khấu hay Hội Điện ảnh. Nhiều năm qua, ông lui đến đây như một thói quen gặp gỡ anh em, bạn bè cùng sở thích để hàn huyên, tâm sự. Còn chuyện ăn uống, cũng từ lâu, ông đã quen với buổi cơm, buổi cháo “bụi”.
Có thời điểm, ông được người thân bảo lãnh sang Mỹ sống, nhưng được 3 năm ông lại đòi về vì nhớ cuộc sống "rày đây mai đó nhưng thoải mái" của mình.
![]() |
| Ông "khoe" dù không có nhà, nhưng có sẵn đất để chôn cất khi nằm xuống. |
Nhắc đến 2 người bạn tri kỷ, ông trầm ngâm: “Chúng tôi nói chuyện hạp, còn ngồi giữa mấy đứa trẻ bây giờ thấy lạc lõng lắm, cũng không thể thoải mái mà ít nhiều có khoảng cách”. Dứt lời, ông tặc lưỡi đùa: “Chắc tại bây giờ ông già thì ít, mà bà già thì tôi lại không được quen”.
Không than trách cuộc sống
Hỏi Mạc Can có buồn và than trách số phận, ông trả lời: “Tự mỗi người tìm cách sống khác nhau. Có người chuyện chưa đến đã buồn nên họ mệt mỏi. Còn tôi lại không lo xa, chuyện gì từ từ đến rồi tính tiếp”.
Ông bảo, do nhu cầu cá nhân đơn giản, chỉ cần tiền đổ xăng, hút thuốc và ăn uống nên dù thu nhập không ổn định nhưng vẫn đủ trang trải. Thỉnh thoảng, một vài nghệ sĩ trẻ cũng như khán giả gửi ông vài đồng tiêu vặt.
"Bác Ba Phi" của Đất phương Nam khoe dù tuổi già sức yếu, ông vẫn “chạy show” đóng phim. "Cái chân tui có hơi chậm, nhưng cái mặt vẫn như bình thường nên chưa bị chê", ông dí dỏm nói.
Tuổi 70, sức làm việc của Mạc Can vẫn khiến nhiều người phải nể phục. Ông vừa hoàn thành các vai diễn trong hàng loạt phim Hy sinh đời trai, Chuộc lỗi, Án mạng ở cô nhi viện. Ngoài ra, ông còn sáng tác văn, viết kịch bản truyện ngắn, cổ tích cho các đài truyền hình, làm ảo thuật tại các tụ điểm...
Tuy nhiên, cũng vì tính "đến đâu hay đến đó" đặc trưng của người miền Nam khiến Mạc Can cũng như các nghệ sĩ cùng thời đến những năm cuối đời gần như không có tài sản giá trị trong tay. Với nhà văn kiêm diễn viên gạo cội, gia tài của ông hiện tại chỉ gồm chiếc xe máy, điện thoại và laptop để sáng tác. Những món đồ này đều được bạn bè thương, gửi tặng.
![]() |
| Lão nghệ sĩ sử dụng chiếc điện thoại cảm ứng được một người bạn tặng. |
Điều bất ngờ khác là chiếc điện thoại Mạc Can đang dùng thuộc dòng cảm ứng khá hiện đại. Ông kể, từng có thời gian vật vã với món đồ công nghệ này vì “có người gọi đến mà tôi không biết bấm nút nào để nghe”.
Chiếc laptop là món đồ quý giá hơn cả, vì nó là phương tiện giúp ông sáng tác truyện ngắn, viết kịch bản mọi lúc mọi nơi. Nếu đang đi trên đường nhưng có ý tưởng mới chưa kịp viết ra, ông lập tức ghi vào đầu. "Bác Ba Phi" còn khoe nhiều tác phẩm của ông ra đời từ giấc mơ. "Nhưng cũng có lúc mơ thì hay lắm, đến lúc viết ra lại trớt quớt nên tôi phải bỏ đi", ông cười nói.
Đời tôi không có gì để viết
Mạc Can của hiện tại gợi nhớ đến nhân vật “Bác Ba Phi” - vai diễn của ông trong Đất phương Nam cách đây gần 20 trước. Ở họ đều mang tính cách của người Nam bộ: hiền lành, chất phác và tự do tự tại với đời.
Ông không được cha dạy nhiều, nhưng có 3 điều khiến ông nhớ mãi và luôn giữ đến tận bây giờ là không ăn cắp, không nói láo và sống lương thiện, có nghèo cũng “cạp đất mà ăn”.
Có lần, một nam ca sĩ nổi tiếng đọc trên báo hay tin Mạc Can bị đau tim nên tìm đến tặng khoản tiền không nhỏ. Nhưng ông thành thật nhận mình chỉ bị thấp khớp và được hỗ trợ món tiền nhỏ hơn. Vậy mà ông lại vui vì không phá bỏ lời hứa với đấng sinh thành.
![]() |
| Mạc Can giữ vựng tâm niệm: không ăn cắp, không nói láo và sống lương thiện. |
Năm 2005, tiểu thuyết Tấm ván phóng dao được giải A trong cuộc thi viết tiểu thuyết của Hội Nhà văn Việt Nam. Người ta bình luận: “Mạc Can là thằng hề mà viết được, vậy cả cái thành phố đều là hề” rồi mang đặt ngay chỗ ông ngồi. Biết rõ người viết là ai, nhưng ông không để bụng hay giận dỗi, thậm chí sau này cả hai còn trở thành bạn bè.
“Ai làm hơn tôi học chứ không ghen ghét bao giờ. Nói đi nói lại chi cho mệt, mình im lặng họ cũng không có cớ để nói nữa”, ông chia sẻ.
Chấp nhận cuộc sống cô đơn và vất vả tuổi già, nhưng Mạc Can không buồn vì ít nhất được làm những điều mình thích.
Ông nói: "Đời tôi làm gì cũng phải dính tới nghệ thuật, chứ đụng tới con số là hư. Bạn bè không ít người chuyển sang làm kinh tế nhưng không thành công, còn tôi, cứ như vậy là vui rồi". Vừa nói ông vừa khoe tập truyện ngắn Nguyệt thực sắp ra mắt.
Viết không ít về chuyện đời, chuyện nghề, nhưng khi được đề nghị viết một tác phẩm về chính cuộc đời của mình, ông từ chối.
- Bộ Xây dựng chính thức lập Ban Chỉ đạo "siêu dự án" đường sắt tốc độ cao Bắc - Nam (47 phút trước)
- Toyota Việt Nam thay đổi bộ máy lãnh đạo: Doanh nhân gốc Việt giữ ghế Chủ tịch (51 phút trước)
- Căng thẳng leo thang: Tổng thống Trump tuyên bố "khóa mục tiêu" Iran sẵn sàng hành động trước làn sóng bạo loạn (1 giờ trước)
- Sau Ronaldo, đến lượt Chủ tịch FIFA lên tiếng khẳng định vị thế của bóng đá Saudi Arabia (1 giờ trước)
- Vụ hủy show "Về đây bốn cánh chim trời": Góc khuất cát-xê nghệ sĩ và hy vọng hoàn tiền của khán giả (1 giờ trước)
- Chặn đứng gần 1 tấn chân gà bẩn chuẩn bị tuồn lên bàn nhậu (2 giờ trước)
- Đây là chiếc điện thoại Xiaomi giá hơn 17 triệu đáng mua nhất đầu năm 2026, nhiếp ảnh xịn hơn Galaxy S25 (2 giờ trước)
- "Huyền thoại côn tay" mới đẹp át vía Honda Winner R và Yamaha Exciter ra mắt: Có cả ABS, giá hấp dẫn (3 giờ trước)
- Bộ GD&ĐT đề nghị làm rõ việc phát tán thông tin thất thiệt, xuyên tạc nội dung lịch sử trong SGK (3 giờ trước)
- Kobbie Mainoo quyết tâm ở lại Man Utd, sẵn sàng cạnh tranh suất đá chính (4 giờ trước)



