-
Công an Hà Nội thông tin vụ nhóm người hành hung cô gái và nam thanh niên giữa đường -
Australia bắn 21 phát đại bác chào đón Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm -
Ngỡ ngàng với số tiền phạt vụ cô gái 25 tuổi ở Hà Nội đăng bài bịa đặt, xúc phạm danh dự thiếu nữ 20 tuổi -
Khỏi zona hơn một năm, người phụ nữ vẫn bị những cơn đau như điện giật hành hạ -
Phát hiện người đàn ông nguy kịch nằm giữa rừng, hiện trường phát hiện nhiều dấu chân đáng ngờ -
3 thói quen ngủ tưởng bình thường nhưng có thể làm tăng nguy cơ ung thư -
Huấn Hoa Hồng kiếm tiền thế nào từ những buổi livestream có lượng view khủng trên mạng xã hội? -
Hà Tĩnh: Xe tải cẩu lao vào đoàn xe máy đang dừng đèn đỏ, camera ghi lại toàn bộ diễn biến -
Sổ đỏ bắt đầu hiển thị trên VNeID, người dân có thể tự tra cứu -
El Nino 2026 mạnh lên bất thường: Có thể trở thành sự kiện mạnh nhất từng ghi nhận
Tâm sự
04/08/2017 16:0824 tuổi tôi lạc lõng giữa cuộc đời
Hơn 2 năm nay tôi chưa dám về quê vì không muốn bố mẹ lo nghĩ nhiều, chỉ đợi ngày nào đó thành công sẽ về.
| Ảnh minh họa |
Tôi sinh ra trong một vùng quê châu thổ sông Hồng, ngày nhỏ cũng như bao đứa trẻ khác, tôi có một cuộc sống thật êm đẹp, nhiều dự định ước mơ. Từ ngày bước vào cánh cửa đại học, tôi gặp quá nhiều chuyện khiến cuộc sống buồn chán nên đã sao nhãng việc học hành. Ngày ấy tôi 18 tuổi, cái tuổi đẹp và có bao ước mơ trong đời. Rồi tôi sa ngã và đến giờ đã 24 tuổi, cầm tấm bằng đại học trong tay cũng chẳng thể nào xin nổi công việc có thể nuôi sống bản thân. Nhiều khi tôi thầm trách chính mình, giá như ngày xưa từng cố gắng thì giờ trong đầu tôi không phải chỉ có ân hận muộn màng. Sáng ra khi mọi người bắt đầu đi làm thì tôi tìm tới giấc ngủ, không phải tôi lười không cố gắng nhưng thật sự trong hoàn cảnh của mình tôi chưa thể có việc ổn định, chỉ đi làm tự do, thường tôi dành thời gian buổi tối và đêm để làm việc.
Mệt mỏi quá nhiều nên giấc ngủ của tôi cũng chẳng bao giờ được sâu như người bình thường. Lắm lúc tôi lại muốn gạt bỏ tất cả, trở về quê nhà, làm lại từ đầu, dù bất kể công việc gì. Quê tôi chỉ có làm nông nghiệp lúa nước nhưng bản thân lại không dám đối diện.Về bây giờ sao? Bao năm tháng tôi học hành dù chểnh mảng nhưng đó là hy vọng bố mẹ dành cho mình. Tôi không dám đối diện. Phải chăng người đàn ông 24 tuổi như thế là hèn là nhục? Hơn 2 năm nay tôi chưa dám về quê, một mình bon chen nơi thành thị. Với tôi, không muốn bố mẹ lo nghĩ nhiều về mình, chỉ đợi một ngày nào đó thành công tôi sẽ về. Lúc đó tôi đã có đủ sự can đảm để đối diện với chính mình, đối diện với bạn bè, người thân. Tôi cảm giác mệt mỏi quá, xin các bạn tư vấn cho tôi.
Độc giả Luân
Theo VnExpress.net
- Công an Hà Nội thông tin vụ nhóm người hành hung cô gái và nam thanh niên giữa đường (14:13)
- Hé lộ cách ông Trump bí mật rời Hội nghị NATO bằng máy bay quân sự nhỏ hơn (14:07)
- Rúng động vụ hành hung trẻ em dã man tại chùa Bầu (Phú Thọ): Cơ quan chức năng khẩn trương vào cuộc (14:03)
- Vợ chồng đứng trước nguy cơ ly thân chỉ vì hộp cơm trưa, một câu nói của chồng khiến vợ nổi giận (14:00)
- Bất ngờ với trang bị ngược thời đại của Subaru: Dòng xe đời 2026 vẫn giữ tính năng nghe nhạc CD của 40 năm trước (31 phút trước)
- Người đàn ông giống Tom Cruise đến mức bị nhầm là tài tử Hollywood (37 phút trước)
- Australia bắn 21 phát đại bác chào đón Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm (37 phút trước)
- Ngỡ ngàng với số tiền phạt vụ cô gái 25 tuổi ở Hà Nội đăng bài bịa đặt, xúc phạm danh dự thiếu nữ 20 tuổi (41 phút trước)
- iPhone 18 Pro Max sắp ra mắt: Vì sao iPhone 17 Pro Max lại trở nên đáng mua hơn bao giờ hết? (45 phút trước)
- Sự thật đằng sau vụ "bùng" tác quyền 24 ca khúc và cú lừa phút chót khiến hàng trăm khán giả phẫn nộ tại show "Về đây bốn cánh chim trời" (46 phút trước)