-
"Không có nghĩa vụ lo cho nhà ngoại": Câu nói của chồng khiến người vợ sững sờ khi mẹ ruột nhập viện cấp cứu -
Văn phòng Chủ tịch nước thay đổi trụ sở làm việc -
Người đàn ông rơi từ tầng 17 chung cư tử vong, camera ghi lại diễn biến trước thời điểm xảy ra vụ việc -
Giá gas "leo thang thần tốc" trong nửa tháng, áp sát 550.000 đồng/ bình: Chuyện gì đang xảy ra? -
Thủ tướng đồng ý ứng ngân sách hỗ trợ Quỹ bình ổn giá xăng dầu -
Giá xăng dầu tăng, Bộ Xây dựng yêu cầu kiểm soát giá cước vận tải, ngăn tình trạng lợi dụng điều chỉnh -
Choáng: 76 tỷ tiền mặt, hơn 1.000 miếng vàng, siêu xe và 45 bất động sản của Mr Pips bị thu giữ -
Giá vàng hôm nay giảm sâu, người dân Hà Nội xếp hàng mua vàng, diễn biến từ giá vàng thế giới gây chú ý thị trường -
Tài xế vướng ồn ào với nhạc sĩ Minh Khang có hành động bất ngờ khiến nhiều người "quay xe" -
100% ứng viên tuyển bác sĩ ở Bệnh Nhiệt đới TP.HCM đều trượt: Tiêu chí khó đến mức ai cũng "phát sợ"
Tâm sự
04/08/2017 16:0824 tuổi tôi lạc lõng giữa cuộc đời
Hơn 2 năm nay tôi chưa dám về quê vì không muốn bố mẹ lo nghĩ nhiều, chỉ đợi ngày nào đó thành công sẽ về.
| Ảnh minh họa |
Tôi sinh ra trong một vùng quê châu thổ sông Hồng, ngày nhỏ cũng như bao đứa trẻ khác, tôi có một cuộc sống thật êm đẹp, nhiều dự định ước mơ. Từ ngày bước vào cánh cửa đại học, tôi gặp quá nhiều chuyện khiến cuộc sống buồn chán nên đã sao nhãng việc học hành. Ngày ấy tôi 18 tuổi, cái tuổi đẹp và có bao ước mơ trong đời. Rồi tôi sa ngã và đến giờ đã 24 tuổi, cầm tấm bằng đại học trong tay cũng chẳng thể nào xin nổi công việc có thể nuôi sống bản thân. Nhiều khi tôi thầm trách chính mình, giá như ngày xưa từng cố gắng thì giờ trong đầu tôi không phải chỉ có ân hận muộn màng. Sáng ra khi mọi người bắt đầu đi làm thì tôi tìm tới giấc ngủ, không phải tôi lười không cố gắng nhưng thật sự trong hoàn cảnh của mình tôi chưa thể có việc ổn định, chỉ đi làm tự do, thường tôi dành thời gian buổi tối và đêm để làm việc.
Mệt mỏi quá nhiều nên giấc ngủ của tôi cũng chẳng bao giờ được sâu như người bình thường. Lắm lúc tôi lại muốn gạt bỏ tất cả, trở về quê nhà, làm lại từ đầu, dù bất kể công việc gì. Quê tôi chỉ có làm nông nghiệp lúa nước nhưng bản thân lại không dám đối diện.Về bây giờ sao? Bao năm tháng tôi học hành dù chểnh mảng nhưng đó là hy vọng bố mẹ dành cho mình. Tôi không dám đối diện. Phải chăng người đàn ông 24 tuổi như thế là hèn là nhục? Hơn 2 năm nay tôi chưa dám về quê, một mình bon chen nơi thành thị. Với tôi, không muốn bố mẹ lo nghĩ nhiều về mình, chỉ đợi một ngày nào đó thành công tôi sẽ về. Lúc đó tôi đã có đủ sự can đảm để đối diện với chính mình, đối diện với bạn bè, người thân. Tôi cảm giác mệt mỏi quá, xin các bạn tư vấn cho tôi.
Độc giả Luân
Theo VnExpress.net
- Tiền đạo Sardar Azmoun bị gạch tên khỏi tuyển Iran sau ồn ào hình ảnh nhạy cảm (16:17)
- "Không có nghĩa vụ lo cho nhà ngoại": Câu nói của chồng khiến người vợ sững sờ khi mẹ ruột nhập viện cấp cứu (16:15)
- Tướng Iran thiệt mạng sau tuyên bố cứng rắn về năng lực tên lửa (16:09)
- Tây Ninh: Hé lộ thủ đoạn tinh vi vụ con trai thông đồng người ngoài cướp trắng trợn hơn 56 tỷ của mẹ (30 phút trước)
- Mẹ Kasim Hoàng Vũ lên kế hoạch đưa tro cốt con trai về Việt Nam, chia sẻ tại tang lễ thu hút chú ý (40 phút trước)
- Israel lý giải việc không đánh chặn toàn bộ đạn chùm từ tên lửa Iran (54 phút trước)
- Khoai Lang Thang khiến fan cười xỉu khi an ủi hai thành viên BTS: "Lỡ cả đời không rực rỡ thì sao?" (1 giờ trước)
- Việt Nam vào top 17 quốc gia đẹp nhất thế giới, báo Mỹ gọi tên “dải đất đa sắc” (1 giờ trước)
- Văn phòng Chủ tịch nước thay đổi trụ sở làm việc (1 giờ trước)
- Lan Phương cập nhật tình tiết mới vụ ly hôn với chồng ngoại quốc (1 giờ trước)