-
Hà Nội: Hy hữu cảnh con rể nằm trên nắp capo ô tô của bố vợ để ngăn cản đòi xe -
Nâng ngưỡng miễn thuế lên 1 tỷ đồng: "Phao cứu sinh" cho hàng triệu hộ kinh doanh và doanh nghiệp nhỏ -
34 triệu thuê bao di động phải xác thực qua VNeID trước ngày 15/6 -
Huy động vốn ngoại qua trái phiếu Chính phủ dài hạn để đột phá hạ tầng giao thông -
Thủ tướng chỉ đạo hỏa tốc: Tuyệt đối không để thiếu điện, đẩy mạnh nhập khẩu từ Lào và Trung Quốc -
Xác minh clip người đàn ông mở cửa nhảy khỏi ô tô đang chạy sau khi cãi vã với bạn gái -
TP.HCM: Tài xế gắng gượng tấp xe vào lề để tránh gây tai nạn trước khi qua đời vì đột quỵ -
Mẹ chồng buộc con dâu ký giấy chia tài sản, sự thật phía sau khiến ai cũng ngỡ ngàng -
Ám ảnh khoảnh khắc ô tô tông tử vong người phụ nữ đang đi bộ cùng 3 trẻ nhỏ -
Ai được tăng lương hưu, trợ cấp từ ngày 1/7?
Tâm sự
04/08/2017 16:0824 tuổi tôi lạc lõng giữa cuộc đời
Hơn 2 năm nay tôi chưa dám về quê vì không muốn bố mẹ lo nghĩ nhiều, chỉ đợi ngày nào đó thành công sẽ về.
| Ảnh minh họa |
Tôi sinh ra trong một vùng quê châu thổ sông Hồng, ngày nhỏ cũng như bao đứa trẻ khác, tôi có một cuộc sống thật êm đẹp, nhiều dự định ước mơ. Từ ngày bước vào cánh cửa đại học, tôi gặp quá nhiều chuyện khiến cuộc sống buồn chán nên đã sao nhãng việc học hành. Ngày ấy tôi 18 tuổi, cái tuổi đẹp và có bao ước mơ trong đời. Rồi tôi sa ngã và đến giờ đã 24 tuổi, cầm tấm bằng đại học trong tay cũng chẳng thể nào xin nổi công việc có thể nuôi sống bản thân. Nhiều khi tôi thầm trách chính mình, giá như ngày xưa từng cố gắng thì giờ trong đầu tôi không phải chỉ có ân hận muộn màng. Sáng ra khi mọi người bắt đầu đi làm thì tôi tìm tới giấc ngủ, không phải tôi lười không cố gắng nhưng thật sự trong hoàn cảnh của mình tôi chưa thể có việc ổn định, chỉ đi làm tự do, thường tôi dành thời gian buổi tối và đêm để làm việc.
Mệt mỏi quá nhiều nên giấc ngủ của tôi cũng chẳng bao giờ được sâu như người bình thường. Lắm lúc tôi lại muốn gạt bỏ tất cả, trở về quê nhà, làm lại từ đầu, dù bất kể công việc gì. Quê tôi chỉ có làm nông nghiệp lúa nước nhưng bản thân lại không dám đối diện.Về bây giờ sao? Bao năm tháng tôi học hành dù chểnh mảng nhưng đó là hy vọng bố mẹ dành cho mình. Tôi không dám đối diện. Phải chăng người đàn ông 24 tuổi như thế là hèn là nhục? Hơn 2 năm nay tôi chưa dám về quê, một mình bon chen nơi thành thị. Với tôi, không muốn bố mẹ lo nghĩ nhiều về mình, chỉ đợi một ngày nào đó thành công tôi sẽ về. Lúc đó tôi đã có đủ sự can đảm để đối diện với chính mình, đối diện với bạn bè, người thân. Tôi cảm giác mệt mỏi quá, xin các bạn tư vấn cho tôi.
Độc giả Luân
Theo VnExpress.net
- Màn đối đáp hóm hỉnh giữa Vua Charles III và Tổng thống Trump: Từ chuyện "ngôn ngữ" đến ký ức Nhà Trắng bị đốt (29/04/26 22:57)
- Hà Nội: Hy hữu cảnh con rể nằm trên nắp capo ô tô của bố vợ để ngăn cản đòi xe (29/04/26 22:51)
- Nâng ngưỡng miễn thuế lên 1 tỷ đồng: "Phao cứu sinh" cho hàng triệu hộ kinh doanh và doanh nghiệp nhỏ (29/04/26 22:46)
- 34 triệu thuê bao di động phải xác thực qua VNeID trước ngày 15/6 (29/04/26 22:29)
- Huy động vốn ngoại qua trái phiếu Chính phủ dài hạn để đột phá hạ tầng giao thông (29/04/26 22:16)
- Vị Tổng Bí thư từng "chặn đứng" lạm phát chưa từng có, bí danh lấy từ cuộc vượt ngục của chính mình (29/04/26 20:04)
- Trục vớt xe tăng ở biển Quy Nhơn, phát hiện nhiều hiện vật bất ngờ (29/04/26 19:31)
- Nhà máy nội thất 4.000 m² ở TP.HCM bị thiêu rụi: Hàng trăm công nhân thoát nạn, tài sản cháy sạch (29/04/26 19:24)
- "Đại gia food reviewer" 40 triệu follow bị phong sát: Truy thu thuế 18,9 triệu NDT, khóa sạch nền tảng (29/04/26 19:15)
- Shark Hưng bất ngờ nộp đơn xin từ chức tại Cen Land (29/04/26 18:01)