-
Giá lăn bánh Hyundai Tucson đầu tháng 4/2026 giảm "sập sàn", "chơi tất tay" Mazda CX-5 và Honda CR-V -
Samsung lý giải việc thay đổi thiết kế trên Galaxy S26 Ultra -
Phiên xử vụ cháy 15 người chết ở Trung Kính: Phẫn nộ cảnh chủ trọ đổ hết tội lỗi cho người vợ đã khuất -
Nghịch lý phim giờ vàng: Khi tiêu đề trở thành "cú lừa" đầy hụt hẫng -
Kỳ tích sau 33 năm ly tán: Tìm được con trai bị bắt cóc, người cha liệt giường bỗng đứng dậy đi lại -
Ca sĩ Ngọc Sơn gây chú ý với màn bịt mắt đánh đàn cho hai á quân bolero biểu diễn -
Chính phủ đề xuất giảm thuế xăng dầu về 0% đến hết tháng 6/2026 -
Trương Bá Chi bất ngờ gây bão tìm kiếm, diện mạo mới ở tuổi 45 khiến nhiều người ngỡ ngàng -
Cuộc sống của Hoa hậu Phạm Hương tại Mỹ: Kín tiếng bên hai con, chồng doanh nhân tiếp tục vắng bóng trên mạng xã hội -
Nghịch lý Iraq: Quốc gia duy nhất tại Trung Đông hứng chịu "lửa đạn" từ cả Mỹ và Iran
Tâm sự
04/08/2017 16:0824 tuổi tôi lạc lõng giữa cuộc đời
Hơn 2 năm nay tôi chưa dám về quê vì không muốn bố mẹ lo nghĩ nhiều, chỉ đợi ngày nào đó thành công sẽ về.
| Ảnh minh họa |
Tôi sinh ra trong một vùng quê châu thổ sông Hồng, ngày nhỏ cũng như bao đứa trẻ khác, tôi có một cuộc sống thật êm đẹp, nhiều dự định ước mơ. Từ ngày bước vào cánh cửa đại học, tôi gặp quá nhiều chuyện khiến cuộc sống buồn chán nên đã sao nhãng việc học hành. Ngày ấy tôi 18 tuổi, cái tuổi đẹp và có bao ước mơ trong đời. Rồi tôi sa ngã và đến giờ đã 24 tuổi, cầm tấm bằng đại học trong tay cũng chẳng thể nào xin nổi công việc có thể nuôi sống bản thân. Nhiều khi tôi thầm trách chính mình, giá như ngày xưa từng cố gắng thì giờ trong đầu tôi không phải chỉ có ân hận muộn màng. Sáng ra khi mọi người bắt đầu đi làm thì tôi tìm tới giấc ngủ, không phải tôi lười không cố gắng nhưng thật sự trong hoàn cảnh của mình tôi chưa thể có việc ổn định, chỉ đi làm tự do, thường tôi dành thời gian buổi tối và đêm để làm việc.
Mệt mỏi quá nhiều nên giấc ngủ của tôi cũng chẳng bao giờ được sâu như người bình thường. Lắm lúc tôi lại muốn gạt bỏ tất cả, trở về quê nhà, làm lại từ đầu, dù bất kể công việc gì. Quê tôi chỉ có làm nông nghiệp lúa nước nhưng bản thân lại không dám đối diện.Về bây giờ sao? Bao năm tháng tôi học hành dù chểnh mảng nhưng đó là hy vọng bố mẹ dành cho mình. Tôi không dám đối diện. Phải chăng người đàn ông 24 tuổi như thế là hèn là nhục? Hơn 2 năm nay tôi chưa dám về quê, một mình bon chen nơi thành thị. Với tôi, không muốn bố mẹ lo nghĩ nhiều về mình, chỉ đợi một ngày nào đó thành công tôi sẽ về. Lúc đó tôi đã có đủ sự can đảm để đối diện với chính mình, đối diện với bạn bè, người thân. Tôi cảm giác mệt mỏi quá, xin các bạn tư vấn cho tôi.
Độc giả Luân
Theo VnExpress.net
- Hơn 1.000 người rà soát núi rừng tìm kiếm bé trai mất tích: Cả Nhật Bản nín thở chờ phép màu (21:46)
- Tạm giữ hình sự tài xế ô tô bóp cổ, hành hung người đàn ông giữa phố (21:22)
- Đề xuất cơ chế linh hoạt: Hơn 60% người lao động mong muốn hoán đổi ngày nghỉ dịp lễ năm 2026 (21:08)
- Cháu gái cố NSƯT Vũ Linh đóng vai Trưng Trắc gây tranh cãi: Đơn vị tổ chức bị phạt vì "diễn chui" (2 giờ trước)
- Đồng Tháp: Bắt giữ đối tượng cầm dao đâm tử vong người dân đang xem bóng chuyền (2 giờ trước)
- Bộ Công Thương nói gì về khả năng đáp ứng điện khi xe điện tăng mạnh? (3 giờ trước)
- Công an vào cuộc xác minh vụ sách Tin học lớp 3 chứa đường dẫn đến trang web độc hại (3 giờ trước)
- Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm bổ nhiệm Phó Chánh án và các Thẩm phán Tòa án nhân dân tối cao (3 giờ trước)
- Sở Văn hóa TP.HCM thẩm định MV có hình ảnh ẩn ý tình dục của Jun Phạm (3 giờ trước)
- Trường học ở Hà Nội lên tiếng vụ học sinh tố shipper "tiêu hủy" 33 ly trà sữa (4 giờ trước)