-
Hậu duệ nhà Nguyễn cân nhắc kiện đoàn phim "Hoàng hậu cuối cùng", luật sư lên tiếng -
Jun Phạm góp 100 triệu đồng hỗ trợ đồng bào Lai Châu, hành động ý nghĩa nhận "cơn mưa" lời khen -
Chuyên gia chỉ ra 6 thói quen sinh hoạt tưởng vô hại nhưng lại khiến cơ thể lão hóa cấp tốc -
Clip tranh cãi về BTS và BLACKPINK tại World Cup 2026 gây bão mạng, người hâm mộ chia phe tranh luận -
Mỹ chốt thời điểm xét xử nhà lãnh đạo Venezuela Nicolas Maduro -
Lệ Quyên gây sốt với loạt ảnh chơi pickleball tại Mỹ, sắc vóc tuổi U50 nhận "cơn mưa" lời khen -
11 năm trách chồng quá tiết kiệm, tôi bật khóc khi biết ý nghĩa của bát cơm nguội anh luôn giữ lại -
Thương tâm: Hai bé gái bị sét đánh tử vong trên đường theo mẹ từ nương trở về -
Hoàn cảnh xót xa của chiến sĩ hy sinh vì cứu 2 người dân: Cả nhà 10 người chen chúc dưới mái tôn dột nát -
Sữa của trẻ mầm non bị giáo viên mang bán: Nhà trường chính thức lên tiếng, cái kết "đắng" của cô giáo
Tâm sự
12/10/2019 13:26Nửa đêm mơ màng tỉnh dậy thấy vợ đang loay hoay trèo lên ban công rồi tôi phát điên khi hiểu rõ những điều cô ấy đang chịu đựng trong ngôi nhà này
Vợ tôi vốn thẳng tính, không ưa nói những câu nịnh nọt, vì vậy mà không được lòng mẹ tôi lắm. Nói vậy nhưng tôi cũng chưa bao giờ phải đứng ra giải quyết mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu. Đến lúc vợ sinh con, tôi càng nghĩ vì niềm vui này mà gia đình hòa thuận hơn. Thật không ngờ chuyện ở cữ của vợ tôi lại trở thành một cơn ác mộng.
Vợ chồng tôi cưới nhau 5 năm mới có con. Khỏi phải nói, thời kỳ bầu bí, vợ tôi bị mẹ nhồi nhét cho bao nhiêu trứng ngỗng, bồ câu, gà tần. Cô ấy tăng đến 20kg, tất cả cũng chỉ vì cục cưng sắp ra đời của bà.
Tưởng con trai tôi sẽ bụ bẫm lắm, ai ngờ thằng bé sinh ra có 2.6kg. Nhìn thấy thằng bé nhỏ xíu, mẹ tôi thoáng chút thất vọng, làu bàu mãi không dứt. Tôi phải động viên mãi mẹ và vợ mới hết lo lắng.
Vợ sinh được 2 tuần thì tôi bị điều đi chi nhánh tỉnh. Mỗi tháng tôi chỉ về được các ngày cuối tuần, có tuần bận quá còn không về được. Xa nhà, tôi nhớ vợ nhớ con lắm, nhưng lực bất tòng tâm.
Tháng thứ 2 con tôi đã viêm phế quản, tháng thứ 3 thì sốt co giật. Mẹ tôi liên tục gọi điện ca thán, chê bai con dâu vụng về, nuôi con chậm lớn, ít sữa mà sữa loãng. Bà càng bắt vợ tôi ăn các món đại bổ nhiều hơn khiến vợ tôi khó chịu từ chối. Có lần phát hiện vợ tôi đổ bớt thức ăn đi, bà mắng xối xả: "Làm mẹ mà ích kỷ, không ăn uống tẩm bổ nên sữa không tốt, con cái bệnh tật đầy người".
Vụ ấy, tôi phải vội vàng về nhà để giải quyết vì vợ gọi điện khóc nức nở. Về đến nhà, nhìn vợ ngồi ôm con, người sồ sề đầy mỡ, trong khi con xanh xao vàng vọt, tôi cũng nản lắm.
Tối hôm ấy, con quấy khóc tôi thấy vợ bật dậy dỗ con còn tôi vẫn mơ màng ngủ. Một lát sau, bỗng dưng tôi bị giật mình tỉnh giấc, thấy vợ vẫn ngồi ở góc phòng, liên tục tát vào mặt và khóc, rồi cô ấy lừ đừ bước ra ban công, loay hoay định trèo lên. Tôi lao như tên bắn ra ôm chặt vợ. Suýt nữa thì cả hai rơi xuống đất.
Tôi lôi vợ vào giường, vừa ôm vừa dỗ dành, cô ấy cứ vừa khóc vừa sỉ vả chính mình. Những lời mẹ tôi nói với tôi qua điện thoại tôi đã thấy mệt mỏi. Vợ tôi phải nghe những câu cay nghiệt hơn nhiều.
Mỗi khi mẹ vợ tôi đến, hàng xóm, bạn bè đến thăm, bà lại tranh thủ kể xấu cô con dâu "vụng thối vụng nát", than vãn xót thằng cháu đích tôn nuôi 3 tháng mà không bằng cháu nhà khác nuôi 1 tháng.
Vợ tôi bị mẹ nói nhiều nên trầm cảm, tự thấy mình vô tích sự. Không hiểu ở nhà cô ấy phải chịu đựng những gì. Tôi sợ quá, vứt luôn cái cân đi. Ngay ngày hôm sau xin phép đưa cô ấy về nhà bố mẹ đẻ với lý do để mẹ tôi được nghỉ ngơi. Bà chăm cháu 3 tháng nay cũng vất vả, tóc bạc đi nhiều. Không ngờ, mẹ tôi giận bỏ lên phòng, không nói câu nào.
Sau khi về nhà mẹ đẻ được 1 tháng, vợ tôi vui vẻ hẳn lên. Con trai tôi được sống trong không khí trong lành nhà bà ngoại ở ngoại thành. Con có vẻ cứng cáp lên, vẫn nhỏ hơn các bạn cùng tháng nhưng trông da dẻ hồng hào hơn.
Tôi chụp ảnh con mang về khoe mẹ để bà nội vui hơn. Bà xầm xì bảo tôi: "Anh chị và bà ngoại nó giỏi, tôi mới là người vụng không chăm được cháu. Thế này, bảo vợ anh ở hẳn nhà mẹ đi, đừng có vác mặt về đây nữa".
Chuyện ở cữ của phụ nữ sau sinh tôi cũng tìm hiểu rồi. Nhiều người trầm cảm sau sinh hay mất sữa cũng vì xung khắc với mẹ chồng nên tôi cũng muốn vợ ở hẳn bên đấy đến khi tôi kết thúc đợt công tác. Vấn đề nan giải là tôi chẳng biết phải làm sao để mẹ mình thay đổi cách nghĩ được mọi người ạ? Rõ ràng về ngoại sống vợ và con tôi đều khỏe mạnh hơn, mẹ tôi cũng nhàn hơn, sao bà khó chịu đến thế nhỉ?
Theo K.H.O (Nhịp Sống Việt)
- Hậu duệ nhà Nguyễn cân nhắc kiện đoàn phim "Hoàng hậu cuối cùng", luật sư lên tiếng (16:02)
- Sống chung với nghi phạm suốt nhiều năm để lần tìm sự thật vụ án mạng bí ẩn (16:00)
- Vụ ngộ độc khí tại trang trại lợn ở Thanh Hóa: 5 nạn nhân đã hồi phục và được xuất viện (13 phút trước)
- Áp thấp nhiệt đới sắp mạnh lên thành bão số 2, Biển Đông có thể đón gió cấp 10-11, giật cấp 13 (20 phút trước)
- SUV Trung Quốc giống Range Rover bất ngờ dẫn đầu doanh số tại Anh (43 phút trước)
- Ẩu đả trên máy bay, chuyến bay đến Anh phải quay đầu khẩn cấp (54 phút trước)
- Jun Phạm góp 100 triệu đồng hỗ trợ đồng bào Lai Châu, hành động ý nghĩa nhận "cơn mưa" lời khen (54 phút trước)
- Thanh Hóa được bổ sung hơn 510 tỷ đồng để triển khai các chương trình mục tiêu quốc gia (55 phút trước)
- Chuyên gia chỉ ra 6 thói quen sinh hoạt tưởng vô hại nhưng lại khiến cơ thể lão hóa cấp tốc (1 giờ trước)
- Cựu tuyển thủ Đức kêu gọi cấm 2 cầu thủ Argentina thi đấu một năm (1 giờ trước)