-
Tử vi 12 con giáp - Chủ nhật ngày 5/7/2026: Tý may mắn, Dần nhanh nhẹn -
Ô tô tải lao vào đuôi xe đầu kéo trên cao tốc, 2 người tử vong tại chỗ -
Siêu bão Ba Vì nối đuôi ngay sau bão số 1: Bão Ba Vì hiện ở đâu, hướng đi? Khả năng vào Biển Đông? -
"Đại tiệc trăng máu" sẽ đi đâu về đâu khi nữ chính Miu Lê vướng vòng lao lý? -
Được em chồng tận tình chăm suốt tháng ở cữ, người vợ sững sờ khi nghe lời đề nghị trước lúc chia tay -
Bộ Công an xác minh toàn bộ đường dây “hợp đồng kỳ nghỉ”, quyết thu hồi tối đa tài sản bị chiếm đoạt -
Vụ án nghiêm trọng ở TP.HCM: Nạn nhân bị đâm tử vong là thanh niên 20 tuổi, hé lộ nguồn cơn án mạng? -
Bão Maysak càn quét vùng biển Bạch Long Vỹ, Hải Phòng và Quảng Ninh khẩn trương ứng phó -
Công bố thông tin quan trọng về nghi phạm ám sát cựu cán bộ thuế ở Đắk Lắk, phát động toàn dân truy tìm -
Mr Pips Phó Đức Nam tiêu gần 1.600 tỉ đồng lừa đảo như thế nào? Choáng ngợp khối tài sản khổng lồ
Tâm sự
15/10/2019 18:05Từng tuyên bố: 'Không cần mẹ lo', tôi không ngờ ngày ôm bụng bầu và khuôn mặt bầm tím về nhà trong nước mắt, mẹ lại đối xử với tôi như thế
Tôi lớn lên không có cha. Mẹ tôi ngày đó trót lỡ yêu một người đàn ông đã có gia đình. Ông ấy giấu mẹ chuyện đó và lừa mẹ có thai. Mẹ báo tin, ông ấy vứt bỏ mẹ để quay về với vợ con mình. Đến giờ, tôi vẫn còn căm hận người đàn ông đó, tôi thà không có cha còn hơn có một người cha vô trách nhiệm, thiếu đạo đức như vậy.
Tôi vẫn còn nhớ những lần bị bạn bè trêu chọc vì không có bố. Tôi hay hỏi mẹ vì sao bạn có bố còn tôi thì không? Mẹ không trả lời, chỉ khóc. Khi bị tôi hỏi dồn quá thì bà dọa đánh cho tôi im lặng. Càng lớn, tôi càng bốc đồng hơn, không còn nghe lời mẹ nữa. Mẹ nói gì, tôi cũng cãi nhem nhẻm lại. Tôi còn bỏ nhà đi tới khuya, mẹ tôi đi tìm khắp nơi. Đến khi thấy tôi ngồi ở bờ sông, bà tát tôi một cái rồi ôm mặt, cúi người mà khóc.
Khi học xong 12, tôi đòi nghỉ học để đi làm nhưng mẹ tôi không chịu. Mẹ con tôi cãi nhau một trận rất lớn. Trong cơn tức giận, tôi tuyên bố: "Không cần mẹ lo cho con nữa" rồi gom đồ bỏ đi cùng bạn. Tôi lên thành phố tìm việc làm.
Sau đó tôi quen và yêu T, một người làm cùng công ty. Hàng tháng tôi gửi về cho mẹ một ít tiền. Mẹ có lên công ty tìm tôi mấy lần nhưng tôi không ra gặp. Tôi còn nhờ bảo vệ nhắn lại, bảo mẹ đừng lên tìm nữa, tôi không về nhà nữa đâu.
Yêu nhau được một năm, tôi và T dọn về sống chung nhà trọ. Mẹ tôi hay gọi điện lên nhưng tôi vẫn không về nhà. Tôi không muốn về lại căn nhà trống trải, hiu quạnh, thiếu thốn ấy nữa.
Rồi tôi có thai. Đứa bé đến quá bất ngờ và không hề mong muốn. Tôi vẫn còn quá trẻ, chỉ mới 21 tuổi thôi. Khi tôi nói với T, anh ta nhanh chóng trở mặt. T mắng tôi có việc giữ gìn thôi cũng làm không xong, giờ có thai thì tự mà chịu trách nhiệm. Tôi khóc cạn nước mắt, cầu xin anh ta suy nghĩ lại. Tôi không cần cưới hỏi gì cả, tôi chỉ cần con tôi có bố. Tôi không muốn con giống như tôi. Chúng tôi cứ thế dùng dằng mãi trong khi cái thai ngày càng lớn.
Mới đây, chúng tôi lại cãi nhau xoay quanh đứa bé trong bụng tôi. Tôi đòi anh ta đưa về nhà ra mắt để con tôi được nhìn nhận. Đáp lại, anh ta đánh tôi bầm tím cả mặt mày. Đánh xong, anh ta còn lôi tôi xềnh xệch ra khỏi cửa rồi đóng sầm cửa lại. Tôi khóc nức nở, một mình ôm bụng bầu bắt xe ôm về nhà. Khi tôi về đến nơi là 11 giờ khuya, mẹ tôi vẫn còn thức.
Vừa thấy bóng tôi, mẹ đã vội vàng chạy ra mở cửa nhà. Nhìn bộ dạng lếch thếch cùng khuôn mặt bầm tím của tôi, mẹ ôm lấy tôi mà khóc. Cả tôi và mẹ cùng khóc. Tôi khóc vì ân hận, vì xót xa và vì bản thân tôi quá đáng trách.
Mẹ dìu tôi vào nhà rồi đi bật nước nóng cho tôi tắm. Lúc mẹ hì hụi dưới bếp nấu nồi cháo, tôi hỏi mẹ vì sao chưa ngủ? Mẹ bảo mẹ muốn may cho cháu ngoại một ít quần áo mới. Nhìn bàn may vẫn còn vải vụn rồi mấy cái váy trẻ con sặc sỡ màu sắc, tôi bật khóc. Mẹ nói biết tôi có thai qua một người bà con ở thành phố. Người ấy từng thấy tôi đi mua váy bầu nhưng chỉ có một mình. Từ đó, mẹ cứ đợi tôi mãi vì biết tôi sẽ về tìm mẹ thôi. Đêm nào mẹ cũng thức tới mờ sáng để đợi tôi.
Từng lời mẹ nói như dao đâm vào tim tôi. Mới mấy năm thôi, mẹ tôi đã già đi trông thấy. Tôi hối hận quá. Một kẻ như tôi thật đáng giận lắm. Tôi muốn đi làm tiếp để kiếm tiền bù đắp cho mẹ. Nhưng còn đứa bé trong bụng, tôi không biết phải làm gì tiếp theo. Con tôi đã 6 tháng rồi, tôi không thể bỏ nó được. Tôi hoang mang cho tương lai của mình quá.
Theo T.H.A.N (Nhịp Sống Việt)
- Khánh Hòa: Khoảng 50 người nhập viện nghi ngộ độc sau khi ăn cơm gà (20:06)
- Siêu bão Ba Vì đạt cấp 17, liệu có đột ngột chuyển hướng vào Biển Đông? (47 phút trước)
- HLV Jurgen Klopp đồng ý dẫn dắt tuyển Đức sau thảm họa World Cup 2026 (1 giờ trước)
- Triệt phá siêu đường dây rửa tiền 67.000 tỷ đồng, khởi tố 2 nhân viên ngân hàng tiếp tay (2 giờ trước)
- VinFast VF 2 chính thức mở bán, giá 188 triệu đồng, giao xe từ tháng 9/2026 (2 giờ trước)
- Khẩn trương xác minh vụ 3 ngư dân mất liên lạc sau bão số 1 tại Móng Cái (2 giờ trước)
- Bênh bạn gái, nhóm 15 thiếu niên mang gậy gỗ lao vào ẩu đả náo loạn đường phố (2 giờ trước)
- Bước ngoặt đổi đời ở tuổi 40 của thủ thành Vozinha tại World Cup 2026 (2 giờ trước)
- Cái kết "đắng" gã đàn ông bực tức dùng súng bắn cán bộ công an xã gây hoảng sợ, hé lộ nguồn cơn vụ án? (3 giờ trước)
- Giá trị kinh tế khổng lồ của World Cup 2026 bị đặt dấu hỏi, chuyên gia cho rằng FIFA mới là bên hưởng lợi lớn nhất (3 giờ trước)