-
Tăng mức phạt lên 30 triệu đồng đối với chủ trọ "chặt chém" tiền điện từ ngày 25/5 -
Mở rộng diện đối tượng và thẩm quyền giải quyết tố cáo trong môi trường quân đội -
Hé lộ nguyên nhân khó tin vụ ô tô tạt đầu, chèn ngã xe máy trên Quốc lộ 1A -
Nhan sắc "vạn người mê" của vợ Ma Dong Seok sau gần 10 năm sống kín tiếng -
Tử vi thứ 2 ngày 4/5/2026 của 12 con giáp: Hợi bị phá, Tý rủng rỉnh -
Thực hư tin đồn Châu Đăng Khoa rút khỏi "Anh Trai Vượt Ngàn Chông Gai" mùa 2 -
Thái Nguyên tan hoang sau trận mưa đá và dông lốc "xé toạc" nhà xưởng -
Chuyện chưa kể về danh xưng "Nữ hoàng chân đất" và sự khắt khe của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn -
Giải mã gia tộc siêu giàu có trong bóng tối ở Nhật Bản và bí mật thịnh vượng suốt 400 năm -
Tuyển sinh đầu cấp bằng bản đồ số: Phụ huynh "đứng ngồi không yên" chờ phân tuyến
Tâm sự
15/10/2019 18:05Từng tuyên bố: 'Không cần mẹ lo', tôi không ngờ ngày ôm bụng bầu và khuôn mặt bầm tím về nhà trong nước mắt, mẹ lại đối xử với tôi như thế
Tôi lớn lên không có cha. Mẹ tôi ngày đó trót lỡ yêu một người đàn ông đã có gia đình. Ông ấy giấu mẹ chuyện đó và lừa mẹ có thai. Mẹ báo tin, ông ấy vứt bỏ mẹ để quay về với vợ con mình. Đến giờ, tôi vẫn còn căm hận người đàn ông đó, tôi thà không có cha còn hơn có một người cha vô trách nhiệm, thiếu đạo đức như vậy.
Tôi vẫn còn nhớ những lần bị bạn bè trêu chọc vì không có bố. Tôi hay hỏi mẹ vì sao bạn có bố còn tôi thì không? Mẹ không trả lời, chỉ khóc. Khi bị tôi hỏi dồn quá thì bà dọa đánh cho tôi im lặng. Càng lớn, tôi càng bốc đồng hơn, không còn nghe lời mẹ nữa. Mẹ nói gì, tôi cũng cãi nhem nhẻm lại. Tôi còn bỏ nhà đi tới khuya, mẹ tôi đi tìm khắp nơi. Đến khi thấy tôi ngồi ở bờ sông, bà tát tôi một cái rồi ôm mặt, cúi người mà khóc.
Khi học xong 12, tôi đòi nghỉ học để đi làm nhưng mẹ tôi không chịu. Mẹ con tôi cãi nhau một trận rất lớn. Trong cơn tức giận, tôi tuyên bố: "Không cần mẹ lo cho con nữa" rồi gom đồ bỏ đi cùng bạn. Tôi lên thành phố tìm việc làm.
Sau đó tôi quen và yêu T, một người làm cùng công ty. Hàng tháng tôi gửi về cho mẹ một ít tiền. Mẹ có lên công ty tìm tôi mấy lần nhưng tôi không ra gặp. Tôi còn nhờ bảo vệ nhắn lại, bảo mẹ đừng lên tìm nữa, tôi không về nhà nữa đâu.
Yêu nhau được một năm, tôi và T dọn về sống chung nhà trọ. Mẹ tôi hay gọi điện lên nhưng tôi vẫn không về nhà. Tôi không muốn về lại căn nhà trống trải, hiu quạnh, thiếu thốn ấy nữa.
Rồi tôi có thai. Đứa bé đến quá bất ngờ và không hề mong muốn. Tôi vẫn còn quá trẻ, chỉ mới 21 tuổi thôi. Khi tôi nói với T, anh ta nhanh chóng trở mặt. T mắng tôi có việc giữ gìn thôi cũng làm không xong, giờ có thai thì tự mà chịu trách nhiệm. Tôi khóc cạn nước mắt, cầu xin anh ta suy nghĩ lại. Tôi không cần cưới hỏi gì cả, tôi chỉ cần con tôi có bố. Tôi không muốn con giống như tôi. Chúng tôi cứ thế dùng dằng mãi trong khi cái thai ngày càng lớn.
Mới đây, chúng tôi lại cãi nhau xoay quanh đứa bé trong bụng tôi. Tôi đòi anh ta đưa về nhà ra mắt để con tôi được nhìn nhận. Đáp lại, anh ta đánh tôi bầm tím cả mặt mày. Đánh xong, anh ta còn lôi tôi xềnh xệch ra khỏi cửa rồi đóng sầm cửa lại. Tôi khóc nức nở, một mình ôm bụng bầu bắt xe ôm về nhà. Khi tôi về đến nơi là 11 giờ khuya, mẹ tôi vẫn còn thức.
Vừa thấy bóng tôi, mẹ đã vội vàng chạy ra mở cửa nhà. Nhìn bộ dạng lếch thếch cùng khuôn mặt bầm tím của tôi, mẹ ôm lấy tôi mà khóc. Cả tôi và mẹ cùng khóc. Tôi khóc vì ân hận, vì xót xa và vì bản thân tôi quá đáng trách.
Mẹ dìu tôi vào nhà rồi đi bật nước nóng cho tôi tắm. Lúc mẹ hì hụi dưới bếp nấu nồi cháo, tôi hỏi mẹ vì sao chưa ngủ? Mẹ bảo mẹ muốn may cho cháu ngoại một ít quần áo mới. Nhìn bàn may vẫn còn vải vụn rồi mấy cái váy trẻ con sặc sỡ màu sắc, tôi bật khóc. Mẹ nói biết tôi có thai qua một người bà con ở thành phố. Người ấy từng thấy tôi đi mua váy bầu nhưng chỉ có một mình. Từ đó, mẹ cứ đợi tôi mãi vì biết tôi sẽ về tìm mẹ thôi. Đêm nào mẹ cũng thức tới mờ sáng để đợi tôi.
Từng lời mẹ nói như dao đâm vào tim tôi. Mới mấy năm thôi, mẹ tôi đã già đi trông thấy. Tôi hối hận quá. Một kẻ như tôi thật đáng giận lắm. Tôi muốn đi làm tiếp để kiếm tiền bù đắp cho mẹ. Nhưng còn đứa bé trong bụng, tôi không biết phải làm gì tiếp theo. Con tôi đã 6 tháng rồi, tôi không thể bỏ nó được. Tôi hoang mang cho tương lai của mình quá.
Theo T.H.A.N (Nhịp Sống Việt)
- Tăng mức phạt lên 30 triệu đồng đối với chủ trọ "chặt chém" tiền điện từ ngày 25/5 (15 phút trước)
- Mở rộng diện đối tượng và thẩm quyền giải quyết tố cáo trong môi trường quân đội (19 phút trước)
- Hé lộ nguyên nhân khó tin vụ ô tô tạt đầu, chèn ngã xe máy trên Quốc lộ 1A (26 phút trước)
- Chuyên cơ chở Thủ tướng Tây Ban Nha hạ cánh khẩn cấp tại Thổ Nhĩ Kỳ (37 phút trước)
- Nhan sắc "vạn người mê" của vợ Ma Dong Seok sau gần 10 năm sống kín tiếng (48 phút trước)
- Prudential và bê bối 520 tỷ đồng: Cuộc "đại phẫu" mô hình kinh doanh sau sự cố chấn động (1 giờ trước)
- Thời tiết ngày 4/5: Miền Bắc đón không khí lạnh, Nam Bộ có mưa "giải nhiệt" (1 giờ trước)
- Ô tô lấn làn gây tai nạn trên cầu, người cha tử vong, con nguy kịch (1 giờ trước)
- Real Madrid níu kéo, Barcelona chưa thể đăng quang sớm (1 giờ trước)
- Vụ hàng nghìn tấn mật tràn ra do sét đánh: Không xử lý kịp vì lỗ thủng quá lớn (1 giờ trước)