-
Gia đình nhận thi thể hai mẹ con tại khu vực đập nước ở Bắc Ninh, hé lộ lý do tử vong ban đầu? -
Thực trạng bếp ăn, khu vệ sinh trường quốc tế ở Nghệ An: Cơ quan chức năng vào cuộc kiểm tra -
Bức tranh năm 2026: 12 con giáp rẽ hướng dòng tiền, ai chọn đúng kênh đầu tư sẽ giữ được lộc? -
Hủy toàn bộ chuyến bay đến Đà Lạt từ 4/3 -
Gắn điện thoại xem Google Maps khi lái xe có bị phạt, trường hợp nào bị xử lý theo luật giao thông -
Hiện trường trục vớt thi thể tài xế mất tích sau khi lao ô tô xuống sông, làm rõ nguyên nhân gây ra tai nạn? -
TikToker "Thắng không kịp" bị nhãn hàng hủy hợp tác sau vụ hành hung vợ cũ: Liệu có hợp pháp? -
Chỉ trong ngày 24/2, hàng loạt phương tiện ở Hà Nội bị "gọi tên" với những lỗi rất quen thuộc -
Ngày vía Thần Tài 2026: 4 con giáp được dự báo "hút lộc" mạnh nhất nếu mua vàng -
Nhà bị nghiêng sau khi hàng xóm thi công: Chủ nhà từ chối số tiền bồi thường 300 triệu vì 1 lý do?
Đời sống
21/05/2025 15:31Mình mẹ già nuôi con trai đi học bác sĩ, đến ngày tốt nghiệp thuê cả xe ôm lên dự lễ của con nhưng nào ngờ...
Bà Bảy, một người mẹ quê nghèo, sống trong căn chòi nhỏ cuối làng, quanh năm làm thuê gặt lúa, rửa chén thuê, bán rau ngoài chợ để nuôi đứa con trai duy nhất – thằng Tùng – học bác sĩ.

18 năm trời một mình sớm hôm, không dám mua nổi cái áo mới, không dám ăn một bữa no, tất cả bà đều gom góp gửi lên cho con từng đồng học phí, từng thùng mì, gạo.
“Mẹ không cần gì, miễn con thành bác sĩ. Sau này con giỏi, ai khinh mẹ cũng mặc. Chỉ cần con thương mẹ là được.”
Cuối cùng, ngày bà chờ đợi cũng tới. Tốt nghiệp bác sĩ.
Bà Bảy thuê hẳn một ông xe ôm quen trong làng chở mình vượt hơn trăm cây số, mang theo cả rổ xoài quê và cái áo dài cũ sờn bà cất kỹ từ mấy năm trước.
Cổng trường đại học Y. Cổng rộng, người đông, tiếng loa vọng vang. Bà bước đi rụt rè, tay cầm chặt giấy mời mà Tùng gửi về qua bưu điện. “Mẹ cứ tới. Con ra trường hạng giỏi. Con muốn mẹ là người đầu tiên con ôm ngày con thành bác sĩ.”
Bà đến bàn lễ tân, chìa giấy mời run run. Một cô nhân viên kiểm tra danh sách sinh viên tốt nghiệp, rồi chợt cau mày.
“Tên gì ạ? – Dạ… Trần Văn Tùng. Khoa Y đa khoa. Mã số sinh viên 12…”
Cô nhân viên bối rối kiểm tra lại, rồi quay sang vị hiệu trưởng đang đứng gần đó. Vị hiệu trưởng cau mày, tiến lại gần, rồi nhìn bà Bảy với ánh mắt ái ngại: “Bác ơi… tôi xin lỗi… nhưng danh sách tốt nghiệp hôm nay không có tên Trần Văn Tùng.
Cậu ấy đã bị buộc thôi học từ 2 năm trước… vì không đủ tín chỉ, nợ học phí và không quay lại trường từ đó đến nay…”
Bà Bảy chới với như người hụt chân giữa hố sâu. Miệng bà há ra nhưng không nói được gì. Tay bà siết chặt cái rổ xoài, mấy quả rơi lăn lóc dưới sân trường nhộn nhịp. “
Không… không thể. Mỗi tháng… nó vẫn viết thư… gửi ảnh, có cả bảng điểm… bảo là sắp ra trường…”
Hiệu trưởng cau mày: “Có thể ai đó giả mạo giấy tờ… hoặc bác bị lừa…”
Về tới quê, bà Bảy không tìm thấy con. Hỏi hàng xóm mới biết: Tùng đã rời trọ từ 2 năm trước. Mỗi lần gọi điện về nhà, chỉ dùng số lạ rồi tắt máy ngay. Ba tháng sau, người trong làng xôn xao.
Tùng bị bắt vì tham gia đường dây lừa đảo công nghệ. Trong bản tin trên TV, bà Bảy thấy con trai mình mặc đồ phạm nhân, đứng cúi đầu, mắt không dám nhìn thẳng vào ống kính. Bà không khóc. Chỉ lặng lẽ mang rổ xoài quê đến trước cổng trại giam, đặt xuống. Rổ xoài vẫn được rửa sạch, lau khô từng trái như thuở xưa mỗi lần bà gửi cho con.
Trước khi quay đi, bà nói với người gác cổng: “Nói với nó… mẹ vẫn là mẹ nó. Chỉ mong nó hiểu, làm người lương thiện không cần phải giỏi giang, chỉ cần sống thật với mẹ là đủ.”
Tin bà để lại được chuyển vào trong. Vài tuần sau, một người đàn ông trạc tuổi trung niên – giám đốc một công ty phần mềm đến gặp bà. Ông bảo từng là bạn học cũ với Tùng trong lớp học công nghệ cộng đồng, nơi Tùng theo học sau khi bỏ dở đại học.
Dù sai lầm, Tùng vẫn có năng khiếu, từng giúp thiết kế hệ thống an ninh mạng cho họ trước khi bị dụ dỗ vào con đường sai trái. Người đàn ông ấy hứa khi Tùng mãn hạn tù, công ty ông sẽ cho cậu một cơ hội – không cần bằng cấp, chỉ cần cố gắng làm lại từ đầu. Bà Bảy nghe xong, gật đầu.
Bàn tay gầy guộc siết chặt tay ông, run run: “Cảm ơn chú. Mẹ nó không cần nó làm bác sĩ nữa… Chỉ mong nó làm người tử tế.”
Trên gương mặt đầy nếp nhăn của bà, lần đầu tiên sau nhiều tháng, hiện lên một nụ cười nhỏ. Một tia nắng chiều nhẹ rơi trên rổ xoài vàng ươm trước hiên, như lòng mẹ vẫn đong đầy, vẫn chờ con quay về làm lại từ đầu – bằng tất cả tình thương và sự tha thứ.
Theo Trang (SHTT)
- Quán cà phê của Đàm Vĩnh Hưng bất ngờ đóng cửa sau 2 tuần khai trương (17:07)
- Gia đình nhận thi thể hai mẹ con tại khu vực đập nước ở Bắc Ninh, hé lộ lý do tử vong ban đầu? (25 phút trước)
- Bệnh viện thông tin nóng về cô gái tử vong sau khi thuê người đến truyền "thuốc làm trắng" tại nhà (43 phút trước)
- Bill Gates xin lỗi vì vụ việc tỷ phú ấu dâm Jeffrey Epstein (44 phút trước)
- Thực trạng bếp ăn, khu vệ sinh trường quốc tế ở Nghệ An: Cơ quan chức năng vào cuộc kiểm tra (47 phút trước)
- Tranh cãi gay gắt màn biểu diễn phản cảm trước mặt quân nhân của nữ ca sĩ Hàn Quốc (49 phút trước)
- BHYT 2026 có thay đổi đáng chú ý: Những ai đủ điều kiện được hoàn trả tiền đã đóng? (50 phút trước)
- Vì sao J.League quyết định “xóa sổ” các trận hòa và đưa loạt luân lưu vào mọi cuộc đấu? (50 phút trước)
- Vay 2 cây vàng của nam sinh, người phụ nữ hẹn vào nhà nghỉ rồi rút dao tấn công để quỵt nợ (1 giờ trước)
- Bức tranh năm 2026: 12 con giáp rẽ hướng dòng tiền, ai chọn đúng kênh đầu tư sẽ giữ được lộc? (1 giờ trước)