Sau hơn bốn thập kỷ tằn tiện làm lụng, ông Hải và bà Thu cuối cùng cũng dành dụm được chút tài sản với mong muốn để lại cho các con. Thế nhưng, phản ứng của người con trai út lại khiến cả gia đình rơi vào những suy nghĩ đầy trăn trở.

Ông Hải và bà Thu gắn bó với ruộng đồng gần như cả cuộc đời. Bao năm chắt chiu, hai ông bà giữ được 3 cây vàng, xem đó là khoản tích lũy quý giá nhất khi tuổi đã xế chiều. Gần đây, nghĩ mình đã già yếu, ông bà quyết định gọi các con về để chia tài sản, mong con cháu có thêm chút vốn liếng và cũng để tránh những tranh cãi về sau.

Người con gái lớn tên Lam vui vẻ nhận phần vàng được chia. Gia đình cô đang gặp khó khăn, chồng thu nhập thất thường, con cái lại đến tuổi ăn học nên khoản tài sản ấy thực sự là chỗ dựa đáng quý.

Trái lại, Hoan - con trai út của ông bà - lại nhất quyết từ chối. Anh cho rằng bố mẹ đã lớn tuổi, sức khỏe không còn như trước, số vàng đó nên được giữ lại để dưỡng già, phòng khi đau ốm hoặc cần chi tiêu sau này. Dù cha mẹ nhiều lần khẳng định vẫn còn khỏe mạnh và muốn trao tài sản khi còn minh mẫn, Hoan vẫn không thay đổi quyết định.

21-1779353407-con-trai-tu-choi-nhan-tai-san-cha-me-chia-sau-40-nam-tich-cop-cau-noi-cua-con-dau-khien-ca-nha-lang-nguoi
Ảnh minh họa

Cuối cùng, phần vàng dành cho anh lại được ông bà cất trở lại vào tủ.

Tuy nhiên, khi trở về nhà, vợ Hoan là Hồng lại không đồng tình với cách xử lý của chồng. Điều khiến cô băn khoăn không nằm ở chuyện tiếc tài sản, mà là việc từ chối hoàn toàn ý muốn của cha mẹ.

Theo Hồng, nếu ông bà đã chủ động chia tài sản thì con cái nên nhận để cha mẹ cảm thấy yên lòng. Sau này, nếu bố mẹ đau yếu hay cần chi tiêu, vợ chồng cô hoàn toàn có thể dùng chính phần tài sản ấy để chăm lo ngược lại cho ông bà.

Điều Hồng lo nhất là số vàng tiếp tục được giữ trong nhà, rồi đến lúc nào đó có thể phát sinh thêm những câu chuyện khó xử giữa các anh chị em. Nếu tài sản được chia không rõ ràng hoặc một người nhận nhiều hơn người khác, tình cảm gia đình rất dễ bị ảnh hưởng.

Dù hiểu suy nghĩ của vợ, Hoan vẫn giữ quan điểm riêng. Anh từng chứng kiến nhiều người lớn tuổi trao hết tài sản cho con cháu rồi về sau phải sống phụ thuộc, thậm chí muốn sửa nhà hay chi tiêu cũng phải dè dặt nhìn sắc mặt con cái. Anh không muốn cha mẹ mình rơi vào hoàn cảnh như vậy.

Câu chuyện của gia đình ông Hải, bà Thu cũng là nỗi trăn trở quen thuộc trong nhiều gia đình Việt Nam. Khi bước vào tuổi già, không ít bậc cha mẹ muốn sớm chia tài sản để tránh tranh chấp và mong nhìn thấy công sức cả đời của mình giúp ích cho con cháu. Nhưng phía sau những quyết định ấy lại là rất nhiều nỗi lo khó nói thành lời.

Điều quan trọng đôi khi không nằm ở số tài sản lớn hay nhỏ, mà là việc cha mẹ có còn đủ điều kiện để tự chủ cuộc sống hay không. Với nhiều người lớn tuổi, cảm giác được tự quyết chuyện tiền bạc, sinh hoạt và cuộc sống của mình còn quý giá hơn chính giá trị vật chất.

Bên cạnh đó, sự rõ ràng và công khai trong việc phân chia tài sản giữa các con cũng là điều cần thiết để tránh những hiểu lầm về sau. Nhưng trên tất cả, điều cha mẹ mong mỏi nhất có lẽ không phải chuyện con nhận hay không nhận bao nhiêu tài sản, mà là cảm giác an tâm rằng khi tuổi già ập đến, họ vẫn được yêu thương và không trở thành gánh nặng trong mắt con cháu.

Bởi với nhiều người già, điều đáng sợ nhất không phải là cạn tiền bạc, mà là một ngày nào đó không còn đủ sức tự chăm sóc bản thân nhưng cũng không biết mình còn được con cái cần đến hay không.

Bích Ngọc (SHTT)