Cộng đồng mạng đang xôn xao trước tâm sự đầy ấm ức của một nàng dâu - người đang một mình gồng gánh chi phí cho gia đình 7 miệng ăn, nay lại phải nuôi thêm hai đứa cháu suốt dịp hè mà không nhận được một lời hỏi han hay phụ giúp.

"Là trụ cột kinh tế nuôi cả gia đình 7 người gồm bố mẹ chồng, hai vợ chồng và ba con nhỏ, tôi luôn phải cân đo đong đếm từng khoản chi tiêu trong thời buổi bão giá này."

Mỗi khi hè đến, các con của chị chồng lại sang nhà tôi ăn ở, vui chơi từ sáng đến tối. Mẹ chồng tôi vì thương cháu nên vẫn vui vẻ đón nhận và chăm sóc. Chuyện sẽ chẳng có gì đáng nói nếu chị chồng không có kiểu "mang con bỏ chợ", đưa con sang rồi mặc kệ, không một lời thưa gửi hay hỏi han xem gia đình tôi có bất tiện gì không.

13-1781316065-trai-long-cua-nang-dau-nuoi-7-mieng-an-ap-luc-nhan-doi-khi-chi-chong-mang-con-bo-cho-ngay-he
Ảnh minh họa.

Suốt một thập kỷ làm dâu, tôi chưa từng thấy chị chồng mua nổi một cân hoa quả, hộp sữa hay gói bánh để biếu bố mẹ hay cho các cháu. Việc hai đứa trẻ ăn uống, sinh hoạt liên tục suốt mấy tháng hè chắc chắn khiến hóa đơn điện nước, tiền chợ tăng vọt. Thế nhưng, chị ấy tuyệt nhiên không hề có ý thức đóng góp hay phụ thêm chút tiền ăn nào.

Tôi thừa hiểu nếu mình lên tiếng, câu trả lời nhận lại chắc chắn sẽ là: "Chị gửi con cho bà nội trông chứ có phiền đến thím đâu". Nghe qua thì có vẻ đúng, nhưng thực tế ai cũng biết: tiền đi chợ, tiền điện, tiền nước và mọi chi phí sinh hoạt của "bà nội" lẫn cả nhà đều từ túi vợ chồng tôi mà ra. Lời ngụy biện ấy đã biến sự hy sinh của chúng tôi thành điều hiển nhiên, tước đi quyền được tôn trọng của người đang trực tiếp chi trả mọi thứ.

Sự ức chế tích tụ khiến tôi không khỏi tự vấn liệu mình có đang quá tính toán, hẹp hòi? Nhưng thử hỏi, đặt vào hoàn cảnh kinh tế eo hẹp như vậy, ai có thể hoàn toàn vui vẻ khi lòng tốt của mình bị lợi dụng?

Thế rồi, một ngày nọ, tôi vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa mẹ chồng và người họ hàng. Mẹ thở dài nói rằng công việc của chị chồng đang gặp trục trặc lớn, anh rể lại bị giảm lương, cực chẳng đã chị mới phải gửi con sang đây để đỡ đần chi phí ăn học, trông nom. Vì sợ tôi suy nghĩ và thêm áp lực, mẹ chồng đã giấu kín chuyện này.

Biết được sự thật, lòng tôi bỗng chùng xuống và nặng trĩu. Hóa ra, đằng sau sự vô tâm đáng trách kia lại là một cuộc khủng hoảng gia đình mà họ đang cố che giấu.

Hiện tại, tôi đang đứng giữa những ngổn ngang cảm xúc. Tôi nên xử lý thế nào để vừa giữ được hòa khí gia đình, không mang tiếng là người thực dụng, chi li, nhưng đồng thời vẫn giải tỏa được áp lực kinh tế và bảo vệ được cảm xúc của chính mình?

TN (SHTT)