Chỉ sau một lời gợi ý từ bác sĩ, không khí trong phòng khám lập tức trở nên căng thẳng khi người vợ phản ứng dữ dội và nhất quyết từ chối tiếp tục thăm khám.

Người chồng cho biết hai vợ chồng đã chung sống được 10 năm và có hai con. Cuộc sống gia đình không quá dư dả nhưng luôn yên ấm. Trước đây, vợ anh là người vui vẻ, hoạt bát, sau giờ làm vẫn dành thời gian chơi với các con và thường chủ động lên kế hoạch để cả gia đình đi ăn hoặc dạo chơi vào cuối tuần.

Tuy nhiên, khoảng hơn hai tháng trở lại đây, anh nhận thấy vợ thay đổi rõ rệt.

Theo lời kể, sau mỗi ngày làm việc, chị chỉ lặng lẽ thay quần áo rồi ngồi một mình ngoài ban công trong thời gian dài. Có những hôm, chị ngồi hàng giờ trong bóng tối, không sử dụng điện thoại, cũng không làm bất cứ việc gì, chỉ lặng im nhìn về phía xa.

Ban đầu, người chồng cho rằng vợ chỉ đang chịu áp lực công việc nên không hỏi quá nhiều. Thế nhưng, những thay đổi ngày càng rõ khiến anh bắt đầu lo lắng. Khi con gái báo tin đạt điểm cao, chị chỉ gật đầu rồi im lặng. Con trai bị trầy đầu gối, thay vì vội vàng chăm sóc như trước, chị chỉ bảo chồng lấy hộp thuốc giúp con. Ngay cả những bữa cơm gia đình cũng không còn sự quan tâm, hỏi han như trước, thậm chí có ngày chị không còn muốn vào bếp.

02-1782982994-dua-vo-di-kham-vi-lien-tuc-thay-doi-tam-trang-nguoi-chong-sung-so-khi-nghe-phan-ung-sau-loi-khuyen-cua-bac-si

Điều khiến anh bất an nhất là ánh mắt của vợ. Không còn niềm vui, nỗi buồn hay sự tức giận, tất cả chỉ còn lại vẻ trống rỗng. Dù nhiều lần ngồi xuống trò chuyện, hỏi xem có điều gì khiến vợ mệt mỏi hay áp lực, anh đều chỉ nhận được câu trả lời ngắn gọn rằng chị thấy hơi mệt.

Không yên tâm trước tình trạng kéo dài, cuối tuần vừa qua, anh xin nghỉ làm để đưa vợ đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe tổng quát. Anh hy vọng nguyên nhân có thể xuất phát từ vấn đề nội tiết, thiếu chất hoặc một bệnh lý nào đó ảnh hưởng đến tinh thần.

Sau khi thăm khám và trao đổi khá kỹ, bác sĩ cho biết chưa ghi nhận dấu hiệu bất thường về thể chất. Đồng thời, bác sĩ nhẹ nhàng đề nghị hai vợ chồng cân nhắc đến chuyên khoa sức khỏe tâm thần để được đánh giá kỹ hơn, bởi những biểu hiện hiện tại có thể liên quan đến vấn đề tâm lý và cần được kiểm tra sớm.

Ngay khi nghe đến lời khuyên này, người vợ lập tức đứng dậy, kéo chồng ra khỏi phòng khám rồi lớn tiếng cho rằng chồng đang nghĩ mình mắc bệnh tâm thần và muốn đưa mình vào bệnh viện dành cho người "điên".

Người chồng cho biết anh đã cố gắng giải thích rằng khám sức khỏe tâm thần cũng giống như khám các chuyên khoa khác, không đồng nghĩa với việc mắc bệnh tâm thần nặng. Tuy nhiên, càng giải thích, vợ anh càng tức giận. Sau khi trở về nhà, chị tiếp tục trách chồng đã xúc phạm mình và yêu cầu từ nay không nhắc lại chuyện đi khám.

Kể từ hôm đó, anh không còn dám ép vợ đến bệnh viện. Thế nhưng mỗi tối, khi nhìn thấy chị tiếp tục lặng lẽ ngồi thu mình ngoài ban công, gần như tách biệt với không khí vui vẻ của hai con trong nhà, anh lại càng thêm bất an. Có những lúc anh phải gọi nhiều lần, chị mới giật mình quay lại như vừa thoát khỏi những dòng suy nghĩ rất xa xăm.

Người chồng khẳng định anh chưa bao giờ nghĩ vợ mình mắc bệnh tâm thần. Điều khiến anh lo lắng là chị có thể đang gặp một vấn đề về sức khỏe tinh thần nhưng chưa sẵn sàng chấp nhận và tìm kiếm sự giúp đỡ. Anh sợ rằng nếu tiếp tục trì hoãn, tình trạng sẽ ngày càng nghiêm trọng và việc điều trị sau này sẽ trở nên khó khăn hơn.

Theo anh, điều khó khăn nhất lúc này không phải là đưa vợ đến bệnh viện, mà là giúp chị hiểu rằng việc thăm khám sức khỏe tâm thần không phải là sự kỳ thị hay xúc phạm. Anh vẫn hy vọng sẽ có thể thuyết phục vợ mở lòng để được các bác sĩ lắng nghe và hỗ trợ trước khi mọi chuyện trở nên phức tạp hơn.

Bích Ngọc (SHTT)