-
Bài toán định giá xăng E10: Làm sao để rẻ hơn xăng khoáng và thu hút người dùng? -
Nam diễn viên Ji Chang-wook bị điều tra thuế, truy thu hàng tỷ won -
Chuyến bay 8.000km và kế hoạch du lịch Việt Nam của chàng trai Mỹ khiến bạn gái vỡ òa -
Cơn ác mộng tại quán cà phê Đà Nẵng: Khối tài sản nửa tỷ đồng tan hoang vì vị khách ngoại quốc -
Tử vi thứ 3 ngày 2/6/2026 của 12 con giáp: Tý thị phi, Ngọ tiền tài hanh thông -
Việt Nam và Philippines chính thức nâng cấp quan hệ lên Đối tác Chiến lược Tăng cường -
Hiểm họa khôn lường từ chiếc vỏ gối lười giặt: Từ hủy hoại nhan sắc đến nguy cơ tử vong -
Bị kẹt trong thang máy suốt hai tiếng, hai bé gái bấm cứu hộ 50 lần trong vô vọng vì bảo vệ ngó lơ -
Dấu ấn đặc biệt trong chuyến thăm cấp Nhà nước của người đứng đầu Việt Nam tới Philippines -
Cộng đồng mạng dậy sóng trước động thái gây tranh cãi của Miss Universe 1991
Gia đình
02/04/2026 15:21Kiếm hơn 100 triệu mỗi tháng, tôi vẫn là người chồng tồi trong mắt vợ
Tôi 30 tuổi, làm trong lĩnh vực đầu tư tài chính. Vợ tôi, Thu, kém tôi một tuổi, làm nhân sự cho một công ty logistics. Chúng tôi cưới nhau khi cả hai còn chật vật tích lũy. Khi đó, chúng tôi từng tin chỉ cần chăm chỉ, vài năm sau cuộc sống sẽ dễ thở hơn.
Sau khi con trai ra đời, mọi thứ dần đi vào quỹ đạo. Thu đi làm giờ hành chính, lương khoảng 14 triệu đồng. Ngoài giờ, cô ấy bán mỹ phẩm online, tháng khá cũng được gần 20 triệu. Toàn bộ chi tiêu sinh hoạt, tiền học của con, điện nước, ăn uống… đều do Thu chủ động lo. Tôi không can thiệp, cũng không hỏi kỹ. Tôi nghĩ tiền cô ấy kiếm được, cô ấy có quyền quyết định.
Còn tôi, thu nhập trung bình hơn 100 triệu đồng mỗi tháng. Nghe thì có vẻ dư dả, nhưng phần lớn số tiền đó không nằm trong tài khoản. Tôi góp vốn mở quán cà phê với bạn, mua một mảnh đất vùng ven và đang trả góp căn nhà hiện tại. Sau khi trừ hết các khoản, tiền mặt của tôi nhiều khi chỉ còn vài triệu đồng.

Công việc của tôi không vất vả tay chân nhưng áp lực lúc nào cũng đè nặng. Có những đêm tôi nằm tính dòng tiền, cân nhắc rủi ro, lo nếu một quyết định sai có thể ảnh hưởng cả gia đình. Tôi không kể với vợ, chỉ nghĩ đàn ông phải tự gánh. Chỉ cần sau này gia đình ổn định hơn, vợ con thoải mái hơn là đủ.
Ba năm qua, tôi đã làm được phần nào. Chúng tôi chuyển sang căn nhà 5 tầng trong khu dân cư mới. Tôi mua thêm chiếc ô tô nhỏ để vợ tiện đưa con đi học. Nhiều hôm tôi đi xe máy hoặc đi nhờ xe công ty, còn xe để vợ dùng.
Tôi tưởng như vậy là mình đã làm tròn trách nhiệm. Nhưng với Thu, điều đó vẫn chưa đủ.
Mâu thuẫn bắt đầu từ những chuyện rất nhỏ. Tôi không có thói quen tặng quà. Sinh nhật vợ, ngày kỷ niệm cưới, hay những dịp như 8/3, 20/10… tôi thường quên. Trong suy nghĩ của tôi, việc lo nhà cửa, tài chính đã là cách thể hiện sự quan tâm. Nhưng Thu lại cho rằng tôi vô tâm.
Một lần đúng ngày sinh nhật cô ấy, tôi về nhà muộn vì đang xử lý hợp đồng. Trên bàn ăn chỉ còn bát canh nguội. Thu nói nhẹ nhưng khiến tôi khựng lại:
“Em không cần anh mua nhà lớn, em chỉ cần anh nhớ hôm nay là sinh nhật em”.
Tôi sững người. Trong đầu tôi, những thứ lớn lao tôi đang cố gắng dường như quan trọng hơn một chiếc bánh nhỏ. Nhưng có lẽ với cô ấy, điều ngược lại.
Sau đó, Thu bắt đầu nói nhiều hơn về những nhu cầu cá nhân. Cô ấy muốn đi mổ mắt cận, muốn đổi điện thoại để tiện bán hàng, muốn mua bộ mỹ phẩm đã theo dõi từ lâu. Những khoản đó không quá lớn so với thu nhập của tôi, nhưng vấn đề là tôi không có tiền mặt.
Mỗi lần Thu nhắc, tôi đều lúng túng. Tôi phải trì hoãn hoặc nói để tháng sau. Cô ấy dần nghĩ tôi keo kiệt, kiếm nhiều nhưng không muốn chi cho vợ. Còn tôi lại thấy chán nản vì những cố gắng dài hạn của mình dường như không được nhìn nhận.
Ở ngoài, tôi được đánh giá là người thành đạt, có trách nhiệm. Nhưng về nhà, tôi lại trở thành người chồng “không biết tặng quà”, “không chịu chi tiền cho vợ”. Cảm giác đó lặp lại nhiều lần khiến tôi mệt mỏi.
Có thời gian, tôi cố nán lại công ty lâu hơn. Không phải vì nhiều việc, mà vì ngại bước vào không khí nặng nề trong nhà. Tôi biết đó không phải cách giải quyết, nhưng tôi cũng không biết phải làm gì khác.
Một tối, tôi thử nói chuyện thẳng với Thu. Tôi mở bảng tính, giải thích về khoản vay, dòng tiền, kế hoạch tích lũy vài năm tới. Tôi nói tất cả những gì mình làm đều để gia đình có nền tảng vững chắc hơn.
Thu im lặng nghe, rồi chỉ nói: “Em không cần tương lai xa. Em chỉ cần hiện tại anh quan tâm em một chút”.
Câu nói đó khiến tôi im lặng rất lâu.
Có lẽ chúng tôi đang yêu theo hai cách khác nhau. Tôi nghĩ kiếm tiền, xây dựng tài sản là yêu. Còn Thu lại cần những điều gần gũi hơn: một món quà nhỏ, một lời hỏi han, cảm giác được đặt ở vị trí quan trọng.
Khi hai người nói hai “ngôn ngữ” khác nhau, mọi cố gắng đều dễ bị hiểu sai. Tôi không muốn gia đình rạn nứt vì những điều tưởng như nhỏ nhặt, nhưng cũng không biết làm sao dung hòa giữa áp lực tài chính và nhu cầu cảm xúc của vợ.
Kiếm hơn 100 triệu mỗi tháng, tôi vẫn bị xem là người chồng tồi. Đến giờ, tôi vẫn tự hỏi: phải chăng mình đã mải xây tương lai mà quên mất hiện tại, hay chúng tôi chỉ đang cần học lại cách hiểu nhau trong hôn nhân?
- Chàng trai dùng bình cứu hỏa cứu người phụ nữ bị đâm giữa đường: "Tôi làm phúc không mong được trả ơn" (21:31)
- Barcelona ra giá thấp khó tin cho Rashford (21:08)
- Nguyễn Văn Chung lên tiếng trước tin đồn hẹn hò Yên Đan (21:01)
- Đề thi chuyên Vật lý lớp 10 tại TP.HCM sai công thức (50 phút trước)
- Khởi tố 3 người liên quan vụ thất thoát hàng tỷ đồng tiền công đức tại đền Kỳ Cùng (58 phút trước)
- Hà Nội triển khai UAV tuần tra ở độ cao 50m: Hình ảnh sắc nét truyền thẳng về trung tâm sau vài phút (1 giờ trước)
- Lốc xoáy quật ngã cây xanh đè trúng 2 ô tô ở trung tâm TP.HCM (2 giờ trước)
- Khởi tố Chủ tịch CCV Group Mai Hà Trang: Vẽ dự án rau má, lừa đảo hơn 1.000 tỷ đồng (2 giờ trước)
- Tạm giữ hình sự người mẹ kế bạo hành khiến bé trai 11 tuổi tử vong ở Quảng Ninh (3 giờ trước)
- Messi và đồng đội hoảng hồn vì lốc xoáy tấn công đại bản doanh tại World Cup 2026 (3 giờ trước)