-
Cuộc gặp sau gần 10 năm và nụ hôn khiến người phụ nữ day dứt mãi không nguôi -
Kia Carens EV sắp mở bán chính thức: Đối thủ mới của Xpander và Veloz Cross "rộng cửa" về Việt Nam -
El Nino hình thành từ cuối năm 2026, nguy cơ thiên tai cực đoan, cơ quan khí tượng cảnh báo sớm -
Danh tính nam shipper bỏ xe máy và thùng hàng trên cầu rồi mất tích dưới sông, mẹ ngã quỵ ở hiện trường -
Tự bỏ tiền cho cháu chồng đi du lịch, người phụ nữ bất ngờ trở thành tâm điểm chỉ trích vì một bảng kê chi phí -
Tây Ninh: Vụ 3 thanh thiếu niên tử vong sau va chạm xe tải, nguyên nhân ban đầu được làm rõ -
Cái kết vụ cụ già 97 tuổi bị bắt đến phường làm thủ tục hành chính ở Hà Nội, cán bộ đã đến nhà xin lỗi -
Bảng giá xe máy điện VinFast cuối tháng 6/2026 rẻ hiếm thấy: Chỉ nhỉnh 10 triệu đồng đả bại xe máy Honda -
Bảo Ngọc phản hồi nghi vấn về thư mời Columbia, công khai khoản hỗ trợ 15.000 USD -
Tìm thấy thi thể người cha đuối nước khi tắm biển ở Hà Tĩnh, con trai chưa rõ tung tích
Gia đình
03/06/2026 08:45Mỗi lần đến ngày lên xã lĩnh lương hưu, bố chồng 86 tuổi đem về chia từ đầu xóm đến cuối xóm, lúc nào cũng chỉ giữ lại đúng 500 nghìn
Cứ đều đặn mỗi tháng, đúng ngày mùng 5, ông lại dậy từ tờ mờ sáng. Tóc bạc được chải gọn, áo sơ mi trắng được là phẳng phiu, rồi ông rút trong tủ ra tờ giấy lĩnh lương hưu, chống gậy đi bộ ra trạm xã.
Trưa nào cũng vậy, ông trở về với chiếc túi vải bạc màu, miệng cười hiền hậu:
– “Hôm nay vui lắm, cả xóm đều có quà.”
Trong túi ông lúc nào cũng có thứ để chia cho người khác: khi là vài gói kẹo dừa cho lũ trẻ, lúc là vài tờ năm chục lẻ tặng mấy cụ già neo đơn. Ai nhờ ông lĩnh hộ tiền trợ cấp, ông đều giúp tận tình, rồi lại chia phần quà nhỏ.
Tôi hỏi đùa:
– “Bố còn lại bao nhiêu thế ạ?”
Ông chỉ cười:
– “Bố giữ lại năm trăm là đủ, để dành khi nào… chết còn có tiền mua bó hương.”
Nghe mãi, tôi vừa thương vừa bực. Thương vì ông sống nhân hậu, cả đời chỉ nghĩ cho người khác. Bực vì ông chẳng biết giữ gì cho bản thân, trong khi thuốc men, cơm nước tháng nào cũng phải trông vào vợ chồng tôi.
Một tối, tôi nói với chồng:
– “Anh à, từ tháng sau để em đi lĩnh hộ bố nhé. Bố già rồi, đi xa nguy hiểm. Với lại, cứ chia hết như thế, nhỡ khi ốm đau chẳng có đồng nào thì khổ.”
Chồng tôi ngẫm một lát rồi gật đầu:
– “Ừ, mai hai vợ chồng cùng đi, xem thế nào.”
Sáng hôm sau, cả nhà dậy sớm, đưa ông ra xã làm giấy xác nhận. Tôi cẩn thận chìa giấy cho cô cán bộ. Cô tra trong sổ, nhìn lên tôi với vẻ ngạc nhiên:
– “Bác Đào là thương binh hạng 2/4, lại có phụ cấp thân nhân liệt sĩ và trợ cấp vùng đặc biệt. Tổng cộng tháng này là 17 triệu 200 nghìn đồng nhé.”
Tôi sững người. Chồng tôi cũng trố mắt:
– “Gì cơ ạ? 17 triệu? Bố tôi nói chỉ có hơn 3 triệu thôi mà!”
Cô cán bộ xem lại rồi nói chắc nịch:
– “Không nhầm đâu. Bác lĩnh đều đều, ký nhận đủ cả.”
Tôi quay sang nhìn ông Đào. Ông khẽ cúi đầu, cười gượng, hai tay run run nắm chặt cây gậy:
– “Thôi, thôi… các con về trước đi. Tiền của bố, bố biết rồi.”
Nhưng tôi không chịu, cầm bảng kê xem kỹ. Đúng là tháng nào ông cũng nhận đủ 17 triệu, chữ ký đều đặn, rõ ràng.
Trên đường về, tôi không kìm được:
– “Bố ơi, sao bố giấu vợ chồng con? Bố nói chỉ giữ lại 500 nghìn là thế nào?”
Ông lặng im một lúc, rồi chậm rãi nói:
– “Các con à… tiền bố nhận đúng là 17 triệu. Nhưng bố chỉ giữ lại 500 nghìn thật. Còn lại, bố gửi giúp những người bạn thương binh cũ, vài gia đình liệt sĩ khó khăn trong bản, rồi góp quỹ học bổng cho bọn trẻ. Thấy tụi nhỏ có áo ấm, có vở đi học, bố thấy vui hơn giữ tiền.”
Nói rồi ông lấy từ túi ra một tập giấy biên nhận cũ, xếp ngay ngắn trong túi vải:
– “Đây này, tháng này ủng hộ quỹ học sinh nghèo 5 triệu. Tháng trước giúp cô Sửu chữa bệnh 3 triệu. Tháng nào cũng vậy, bố giữ 500 nghìn là đúng.”
Tôi chết lặng. Những tờ giấy sờn mép nhưng từng con số ngay ngắn, chữ ký đậm nét, như nói thay cho cả tấm lòng của ông.
Ông mỉm cười hiền hậu, đôi mắt nhăn nheo ánh lên sự bình yên:
– “Bố sống từng này tuổi rồi, tiêu gì nhiều nữa. Bố chỉ mong lúc nhắm mắt, biết rằng tiền mình còn làm được điều tốt.”
Tôi nghẹn ngào, nước mắt cứ rơi. Bấy lâu nay tôi tưởng ông cổ hủ, “làm màu”, nào ngờ ông sống giản dị mà cao cả đến thế.
Về đến nhà, chồng tôi lặng lẽ lấy phong bì trong tủ, đặt vào tay bố:
– “Bố à, tiền thuốc men, cơm nước từ nay để con lo. Bố cứ tiếp tục làm điều bố thấy đúng.”
Ông Đào khẽ gật đầu, miệng cười rạng rỡ – nụ cười hiền như nắng sau mưa.
Từ hôm đó, tôi không còn thở dài mỗi khi thấy ông chống gậy đi lĩnh lương. Bởi tôi biết, trong chiếc túi vải bạc màu ấy, không chỉ có tiền – mà còn có cả một tấm lòng vàng của người lính già, suốt đời sống trọn nghĩa, trọn tình.
- NHNN nới tay, loại trừ dư nợ 18 siêu dự án của Vingroup, Sun Group và Masterise khỏi "room" tín dụng (17 phút trước)
- Bắc Ninh: Công an vào cuộc vụ thai phụ bị gã đàn ông vô cớ đấm tới tấp, cầm dao đe dọa (56 phút trước)
- Miền Bắc sắp chạm đỉnh nắng nóng 40 độ C, chuyên gia xác định thời điểm hạ nhiệt (1 giờ trước)
- Công an Hà Nội phân luồng, cấm và hạn chế xe trên nhiều tuyến đường từ ngày 24/6 (1 giờ trước)
- Ngân hàng Mỹ cam kết bảo lãnh hơn 2,9 tỷ USD cho siêu dự án 50 máy bay Boeing của Vietnam Airlines (1 giờ trước)
- Thường trực Thành ủy Hà Nội chỉ đạo khẩn, xử lý vụ cán bộ làm khó cụ bà 97 tuổi (2 giờ trước)
- Haaland gây bất ngờ khi dự đoán đối thủ Pháp sẽ lên ngôi vô địch World Cup 2026 (2 giờ trước)
- Nữ chủ cửa hàng khóc ngất vì cửa hàng điện tử bị thiêu rụi, hiện trường xuất hiện âm thanh lạ (2 giờ trước)
- Đêm khuya mang bình sơn đi bôi bẩn trung tâm TP.HCM, nam thanh niên bị khởi tố khẩn cấp (2 giờ trước)
- Vụ tham ô hơn 18 tỷ khi sản xuất thiết bị ngành công an: Cựu giám đốc khai "đi mổ u vẫn bị sếp thúc đòi chia tiền tham ô" (3 giờ trước)