-
Thực hư thí sinh từ hơn 10 điểm thi thử lên 24 điểm tốt nghiệp, hiệu trưởng nói gì? -
Đã có iOS 27 Public Beta với Siri AI cực đỉnh: Có nên lên đời ngay lúc này? -
Bí ẩn người đàn ông tử vong tại trạm xe buýt TP.HCM: Hiện trường lộ nhiều đồ vật lạ! -
Cô gái 21 tuổi mất tích bí ẩn, hé lộ cuộc gọi cuối cùng về cho gia đình từ trên cầu Đồng Nai -
Báo cáo của trường vụ thí sinh thi thử 2,7 điểm, thi tốt nghiệp được 9,5 điểm Toán, nữ sinh cũng lên tiếng -
"Siêu sedan" Toyota Avalon 2027 lộ diện: Công nghệ hybrid tiết kiệm xăng, "đậm đặc ADN" Camry -
Cháy lớn tại nhà kho trong khu công nghiệp ở Thanh Hóa, cột khói bốc cao cuồn cuộn -
Lịch thi đấu World Cup 2026 ngày 14/7: Đại chiến Pháp - Tây Ban Nha tranh vé vào chung kết -
Dự báo thời tiết ngày 14/7: Miền Bắc chuyển nắng nóng, Nam Bộ tiếp diễn mưa giông cục bộ -
Bảng giá vàng hôm nay 14/7: Vàng SJC nhẫn 9999 "mất giá" sâu, cửa hàng 'tung đòn' hút khách ác liệt
Gia đình
03/06/2026 08:45Mỗi lần đến ngày lên xã lĩnh lương hưu, bố chồng 86 tuổi đem về chia từ đầu xóm đến cuối xóm, lúc nào cũng chỉ giữ lại đúng 500 nghìn
Cứ đều đặn mỗi tháng, đúng ngày mùng 5, ông lại dậy từ tờ mờ sáng. Tóc bạc được chải gọn, áo sơ mi trắng được là phẳng phiu, rồi ông rút trong tủ ra tờ giấy lĩnh lương hưu, chống gậy đi bộ ra trạm xã.
Trưa nào cũng vậy, ông trở về với chiếc túi vải bạc màu, miệng cười hiền hậu:
– “Hôm nay vui lắm, cả xóm đều có quà.”
Trong túi ông lúc nào cũng có thứ để chia cho người khác: khi là vài gói kẹo dừa cho lũ trẻ, lúc là vài tờ năm chục lẻ tặng mấy cụ già neo đơn. Ai nhờ ông lĩnh hộ tiền trợ cấp, ông đều giúp tận tình, rồi lại chia phần quà nhỏ.
Tôi hỏi đùa:
– “Bố còn lại bao nhiêu thế ạ?”
Ông chỉ cười:
– “Bố giữ lại năm trăm là đủ, để dành khi nào… chết còn có tiền mua bó hương.”
Nghe mãi, tôi vừa thương vừa bực. Thương vì ông sống nhân hậu, cả đời chỉ nghĩ cho người khác. Bực vì ông chẳng biết giữ gì cho bản thân, trong khi thuốc men, cơm nước tháng nào cũng phải trông vào vợ chồng tôi.
Một tối, tôi nói với chồng:
– “Anh à, từ tháng sau để em đi lĩnh hộ bố nhé. Bố già rồi, đi xa nguy hiểm. Với lại, cứ chia hết như thế, nhỡ khi ốm đau chẳng có đồng nào thì khổ.”
Chồng tôi ngẫm một lát rồi gật đầu:
– “Ừ, mai hai vợ chồng cùng đi, xem thế nào.”
Sáng hôm sau, cả nhà dậy sớm, đưa ông ra xã làm giấy xác nhận. Tôi cẩn thận chìa giấy cho cô cán bộ. Cô tra trong sổ, nhìn lên tôi với vẻ ngạc nhiên:
– “Bác Đào là thương binh hạng 2/4, lại có phụ cấp thân nhân liệt sĩ và trợ cấp vùng đặc biệt. Tổng cộng tháng này là 17 triệu 200 nghìn đồng nhé.”
Tôi sững người. Chồng tôi cũng trố mắt:
– “Gì cơ ạ? 17 triệu? Bố tôi nói chỉ có hơn 3 triệu thôi mà!”
Cô cán bộ xem lại rồi nói chắc nịch:
– “Không nhầm đâu. Bác lĩnh đều đều, ký nhận đủ cả.”
Tôi quay sang nhìn ông Đào. Ông khẽ cúi đầu, cười gượng, hai tay run run nắm chặt cây gậy:
– “Thôi, thôi… các con về trước đi. Tiền của bố, bố biết rồi.”
Nhưng tôi không chịu, cầm bảng kê xem kỹ. Đúng là tháng nào ông cũng nhận đủ 17 triệu, chữ ký đều đặn, rõ ràng.
Trên đường về, tôi không kìm được:
– “Bố ơi, sao bố giấu vợ chồng con? Bố nói chỉ giữ lại 500 nghìn là thế nào?”
Ông lặng im một lúc, rồi chậm rãi nói:
– “Các con à… tiền bố nhận đúng là 17 triệu. Nhưng bố chỉ giữ lại 500 nghìn thật. Còn lại, bố gửi giúp những người bạn thương binh cũ, vài gia đình liệt sĩ khó khăn trong bản, rồi góp quỹ học bổng cho bọn trẻ. Thấy tụi nhỏ có áo ấm, có vở đi học, bố thấy vui hơn giữ tiền.”
Nói rồi ông lấy từ túi ra một tập giấy biên nhận cũ, xếp ngay ngắn trong túi vải:
– “Đây này, tháng này ủng hộ quỹ học sinh nghèo 5 triệu. Tháng trước giúp cô Sửu chữa bệnh 3 triệu. Tháng nào cũng vậy, bố giữ 500 nghìn là đúng.”
Tôi chết lặng. Những tờ giấy sờn mép nhưng từng con số ngay ngắn, chữ ký đậm nét, như nói thay cho cả tấm lòng của ông.
Ông mỉm cười hiền hậu, đôi mắt nhăn nheo ánh lên sự bình yên:
– “Bố sống từng này tuổi rồi, tiêu gì nhiều nữa. Bố chỉ mong lúc nhắm mắt, biết rằng tiền mình còn làm được điều tốt.”
Tôi nghẹn ngào, nước mắt cứ rơi. Bấy lâu nay tôi tưởng ông cổ hủ, “làm màu”, nào ngờ ông sống giản dị mà cao cả đến thế.
Về đến nhà, chồng tôi lặng lẽ lấy phong bì trong tủ, đặt vào tay bố:
– “Bố à, tiền thuốc men, cơm nước từ nay để con lo. Bố cứ tiếp tục làm điều bố thấy đúng.”
Ông Đào khẽ gật đầu, miệng cười rạng rỡ – nụ cười hiền như nắng sau mưa.
Từ hôm đó, tôi không còn thở dài mỗi khi thấy ông chống gậy đi lĩnh lương. Bởi tôi biết, trong chiếc túi vải bạc màu ấy, không chỉ có tiền – mà còn có cả một tấm lòng vàng của người lính già, suốt đời sống trọn nghĩa, trọn tình.
- Lộ "bảng giá" chạy kết luận tâm thần của cựu viện trưởng: DJ Thái Hoàng được "ưu đãi" đặc biệt. (7 phút trước)
- Cái kết cho người cha nhiều lần đánh con 7 tuổi vì bán vé số không đủ tiền, cậu bé hoảng loạn bỏ trốn (10 phút trước)
- NSX Tinh Hà Say Hi đòi lập vi bằng, dập tắt drama đạo nhạc của đội HURRYKNG (20 phút trước)
- Thực hư thí sinh từ hơn 10 điểm thi thử lên 24 điểm tốt nghiệp, hiệu trưởng nói gì? (21 phút trước)
- Trái cây Trung Quốc giá cao vẫn hút khách Việt, chuyên gia chỉ ra nguyên nhân (21 phút trước)
- Đưa người yêu hơn 20 tuổi về ra mắt, tôi lặng người khi nghe chính anh trai nói một điều khiến tim mình nhói đau (40 phút trước)
- Rộ tin đồn Song Joong Ki ly hôn với vợ Tây, lâm cảnh thê thảm vì sự nghiệp liên tục chạm đáy? (55 phút trước)
- Hà Nội: Triệt phá kho hàng hiệu giả núp bóng các tài khoản Facebook (57 phút trước)
- Ông Trump: Bản ghi nhớ với Iran chỉ là bước thử và đã không đạt kỳ vọng (59 phút trước)
- Đã có iOS 27 Public Beta với Siri AI cực đỉnh: Có nên lên đời ngay lúc này? (1 giờ trước)