-
Xôn xao clip nhóm thanh niên lao vào đánh người giữa đường ở Hà Nội -
Bộ Công an đề xuất camera lưu dữ liệu "phạt nguội" giao thông đến 3 năm -
Thị trường rung lắc mạnh, tỷ phú Phạm Nhật Vượng vẫn vững ngôi giàu nhất Đông Nam Á -
Chị chồng mang cả nhà sang "ăn chực" ngày lễ, đứa cháu còn để lại tờ giấy khiến bố đẻ tôi tổn thương -
Phát hiện thi thể nam giới nổi trên sông Tô Lịch, người dân tá hỏa báo công an -
Ông Nguyễn Huy Dũng được bổ nhiệm làm Thứ trưởng Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch -
Người có chức vụ phải kê khai tiền, vàng, kim cương từ 150 triệu đồng trở lên -
Kịch bản tàn độc của người mẹ kế xúi 2 con riêng của chồng sát hại cha -
Từ dấu vết của một con nghiện, Công an TP.HCM triệt phá đường dây ma túy 140 người, thu giữ 9kg ma túy thế nào? -
Quân A.P bùng nổ tìm kiếm trên mạng xã hội, hơn 100.000 lượt tìm kiếm trong 24h, chuyện gì đã xảy ra?
Gia đình
22/05/2026 14:36Chị chồng mang cả nhà sang "ăn chực" ngày lễ, đứa cháu còn để lại tờ giấy khiến bố đẻ tôi tổn thương
Sau 3 năm kết hôn và tích cóp, vợ chồng tôi mới có được một căn hộ chung cư hai phòng ngủ ở mạn Hà Đông. Đợt nghỉ lễ vừa qua, vì nhớ con cháu, bố đẻ tôi đã lặn lội bắt xe từ quê lên thăm. Tôi vô cùng háo hức, lên sẵn thực đơn cơm nước thịnh soạn để tẩm bổ cho ông. Thế nhưng, ngay sáng mùng 1 đầu kỳ nghỉ, khi cả nhà chuẩn bị ăn bữa cơm sum họp thì tiếng chuông cửa vang lên dồn dập. Chị chồng cùng ba đứa con nhỏ tay xách nách mang đùng đùng kéo vào, thản nhiên thông báo rằng do trên này đông đúc quá, nhà chị không đi du lịch nên sang nhà cậu mợ chơi mấy hôm cho vui.
Trái ngược hoàn toàn với hai chữ "cho vui", suốt 3 ngày nghỉ lễ, căn nhà nhỏ của tôi chẳng khác nào một bãi chiến trường. Chị chồng tôi vốn tính hay ỷ lại, từ lúc đến cho lúc đi chưa từng một lần vào bếp giúp đỡ, dù chỉ là nhặt cọng rau hay rửa cái bát. Từ việc đi chợ, nấu nướng cho bao nhiêu miệng ăn đến dọn dẹp đống bày bừa của lũ trẻ đều đổ hết lên đầu tôi. Đáng nói hơn, chị chồng liên tục gọi món, đòi ăn toàn hải sản với lẩu cá tầm vì "tiện có đồ ngon mợ nấu". Nhìn người bố tuổi già sức yếu của mình chưa kịp nghỉ ngơi ngày nào đã phải lụi cụi phục dịch cả nhà chồng từ sáng đến tối mịt, lòng tôi xót xa và uất nghẹn khôn cùng.

Thế nhưng, điều khiến lòng tự trọng của tôi bị tổn thương sâu sắc nhất lại xảy ra vào buổi chiều ngày cuối cùng của kỳ nghỉ. Sau khi tiễn gia đình chị chồng ra thang máy, tôi quay vào phòng khách dọn dẹp bãi chiến trường gồm vỏ bánh kẹo và nước ngọt đổ lê láng trên sàn. Khi tiến lại gần chiếc bàn trà, tôi sững sờ phát hiện đứa con trai lớn của chị chồng đã lén kẹp dưới chiếc ly thủy tinh một tờ giấy xé vội từ cuốn sổ tay của tôi.
Tôi cầm tờ giấy lên đọc mà mặt bừng bừng biến sắc, hai tai ù đi vì xấu hổ. Đó là một "bảng phong thần" đánh giá do chính thằng bé tự viết tay bằng mực đỏ với nét chữ nghuệch ngoạc nhưng nội dung lại vô cùng trịch thượng, khinh người: "Tổng kết kỳ nghỉ đông vui: Nhà mợ Yến phục vụ khá tốt. Điểm cộng: Đồ ăn ngon, có tôm to. Điểm trừ: Ông ngoại nhà mợ nói giọng quê khó nghe quá, phòng ngủ thì chật, không có tivi riêng làm cháu không xem được hoạt hình. Đề nghị lần sau mợ chuẩn bị chu đáo hơn để nhà cháu sang chơi tiếp nhé!"
Đúng lúc tôi đang bủn rủn chân tay vì tức giận thì bố đẻ tôi từ trong bếp bước ra. Thấy tôi đứng thẫn thờ, ông hiếu kỳ cầm tờ giấy trên tay đọc thử. Vừa dứt mấy dòng chữ của đứa trẻ, gương mặt khắc khổ của bố tôi bỗng chốc đỏ gay, đôi bàn tay gầy guộc run lên bần bật. Ông lẳng lặng đặt tờ giấy xuống bàn, quay mặt đi chỗ khác tránh ánh mắt của con gái rồi bảo: "Thôi, dọn dẹp đi con, chiều tối bố bắt xe về quê sớm cho đỡ đông". Cái đỏ mặt của bố không phải vì tức giận một đứa trẻ, mà là sự tự trọng bị tổn thương sâu sắc của một người làm cha. Ông lặn lội lên thăm con, chấp nhận nhường nhịn để rồi đổi lại là sự xem thường, đem ra làm trò đùa tiêu khiển trong mắt một đứa trẻ ranh nhà họ.
Nhìn bóng lưng còng của bố lầm lũi vào phòng thu dọn quần áo để về quê ngay trong chiều, nước mắt tôi cứ thế trào ra vì cay đắng. Sự vô giáo dục của đứa cháu và thái độ dung túng, xem thường của chị chồng đối với gia đình tôi đã vượt quá giới hạn chịu đựng. Hôm ấy, tôi đã góp ý với chồng để anh nói lại với chị mình. Nhưng không hiểu sao vừa hôm qua, chị chồng lại gọi điện bóng gió các cháu sắp nghỉ hè và bảo "mợ chuẩn bị bận nhé". Chắc chắn lần này tôi sẽ làm tới cùng, quyết không thể chịu nhịn mãi một cách vô lý như vậy.
- Xôn xao clip nhóm thanh niên lao vào đánh người giữa đường ở Hà Nội (15:16)
- Bộ Công an đề xuất camera lưu dữ liệu "phạt nguội" giao thông đến 3 năm (15:06)
- Guardiola nhận đề nghị khổng lồ sau khi rời Man City (15:05)
- Đề xuất cấm người sinh từ 1/1/2010 mua và sử dụng thuốc lá (15:01)
- Video: Cảnh sát giương súng chặn ôtô chở ma túy, bắt nhiều người ở TP HCM (31 phút trước)
- Thị trường rung lắc mạnh, tỷ phú Phạm Nhật Vượng vẫn vững ngôi giàu nhất Đông Nam Á (33 phút trước)
- Danh tính bác sĩ điển trai cứu người trên máy bay gây sốt mạng xã hội (38 phút trước)
- Indonesia công bố nguyên nhân sơ bộ vụ 2 đoàn tàu đâm nhau, xe VinFast không phát hiện lỗi kỹ thuật (44 phút trước)
- Phim mới của Cha Eun Woo lập kỷ lục tương tác khủng trên mạng xã hội (46 phút trước)
- Bị chó cắn không dám nói vì sợ mắng, bé gái 11 tuổi tử vong sau 48 giờ phát bệnh (49 phút trước)