-
Bi kịch từ cơn ghen tuông mù quáng của gã chồng sát hại vợ, phi tang xác xuống sông Sài Gòn -
Khơi thông nguồn lực đóng băng, tạo đà bứt phá bền vững cho Thủ đô Hà Nội -
Bộ GD-ĐT công bố điểm sàn ngành Luật năm 2026, lần đầu áp dụng ngưỡng đầu vào riêng -
Vụ nam sinh lớp 8 treo cổ vì bị nhóm bạn bắt nạt ở trường: Hé lộ sự việc đau lòng sau khi em tỉnh lại -
Người phụ nữ giữ trọn lời hẹn suốt 58 năm chờ liệt sĩ Huỳnh Văn Quên: "Tâm tôi đã gả cho ông ấy rồi" -
Mẹ chồng bán cả bó rau cho con cháu, nàng dâu chỉ nói vài câu đã hóa giải mọi khúc mắc -
Tài xế ngỡ ngàng khi vô tình nhìn thấy một chiếc ô tô khác trùng biển số xe: Cái kết "đắng" cuối cùng? -
Mưa lũ cuốn sập ngôi nhà 2 tầng ở Lai Châu, cập nhật tình hình 6 thành viên trong gia đình gặp nạn -
Vụ 140 điểm 10 môn Toán ở Tuyên Quang: Quy trình coi thi "rất chặt", 62 người tham gia, lỗ hổng nằm ở đâu? -
Vì sao nhiều lãnh đạo xã ở Thanh Hóa mong muốn tiếp tục sáp nhập xã, phường?
Giới trẻ
11/08/2024 16:09Khốn khổ vì hàng xóm thả rông 3 con chó, đến nhắc nhở lại bị chửi 'đồ nhà quê'
Đọc những bài viết về chuyện hàng xóm, tôi lại nghĩ đến những tháng ngày sống trong con ngõ nhỏ ở Hà Nội.
Cưới nhau không bao lâu, vợ chồng tôi được anh chị chồng cho mượn căn nhà cấp 4 trong con ngõ nhỏ ở Hà Nội để sinh sống. Với chúng tôi khi đó, có được chỗ ở thoải mái, riêng tư lại không mất tiền thuê là một điều quá may mắn.
Trong con ngõ này hầu hết là những gia đình trẻ ở các tỉnh về đây sinh sống, chỉ có nhà bà Hà đầu ngõ là dân gốc. Thế nên gia đình bà ta luôn tỏ thái độ là "thổ địa", rất khinh miệt mọi người.
Ở đây một thời gian, tôi nghe hàng xóm kể, chồng bà Hà từng đi tù về. Hai đứa con gái lớn đã có chồng, con nhưng ngày nào cũng về đây ăn bám, ra vẻ huyênh hoang. Đứa con trai út xăm trổ, bặm trợn, mỗi lần đi về lại rồ ga xe máy ầm ĩ.
Hầu hết mọi người trong ngõ đều sống biết điều, không làm phiền ai, cũng không muốn ai làm phiền đến mình. Họ đều biết gia đình bà Hà là thành phần "bất hảo", nên ra vào cũng chào hỏi xã giao đôi câu, rồi về nhà đóng cửa im lìm.
Thế rồi, cuộc sống trong ngõ bắt đầu đảo lộn khi gia đình bà Hà mang 3 con chó về nuôi. Bà ta nuôi kiểu "thuận tự nhiên", nên 3 con chó tha hồ phóng uế khắp ngõ.
Cả xóm đi làm từ sáng tới tối mới trở về nhà, nên ai cũng rất khó chịu khi trước cửa nhà mình bị chó phóng uế tanh hôi.
Ai đến góp ý, bà Hà cũng quát: "Biết rồi, tí nữa tao hót". Nhưng bà chỉ nói cho xong, mặc kệ hàng xóm kêu ca, khó chịu.
Một lần, chị hàng xóm cuối ngõ phàn nàn việc chó làm bẩn cửa nhà, bà sẵng giọng: "Mày làm gì khó chịu thế, dọn tí là xong, lắm chuyện".
Chị ấy phân trần: "Nếu một lần, hai lần lỡ thì cháu dọn được, nhưng ngày nào cũng thế này thì nhà cháu không chịu được. Chưa kể, bọn trẻ con không biết dẫm phải, rồi đi dép vào nhà rất mất vệ sinh".
Thấy chị hàng xóm có vẻ gay gắt, bà ta hét lên: "Con nhà quê, mày nói ít thôi. Tao cứ kệ vậy đấy. Làm gì được tao?".
Không nói lại được bà ta, chị hàng xóm đành lấy cũi quây lại một góc nhỏ trước cửa nhà mình để chó không chui vào được. Sáng hôm sau chị đi làm, bà ta ra túm cái cũi của chị rồi vứt chỏng chơ "cho đỡ ngứa mắt".
Tối về, chị kiểm tra camera thấy bà Hà vứt cũi, chị lại sang hỏi. Bà quát ầm ĩ lên: "Ngõ này là ngõ chung, chứ ngõ của nhà mày à, đồ nhà quê? Mày có quyền gì quây cũi lại như thế? Mày không ở được thì đi chỗ khác mà ở!".
Hai người lời qua tiếng lại một hồi. Bà Hà cầm cái chổi lao vào đập lên đầu chị rồi chửi rủa thậm tệ.
Chị hàng xóm bất lực, khóc rưng rức vì biết có nói gì cũng không thể thay đổi được ý thức của con người sống "càn" như vậy.
Hôm sau, có người trong ngõ báo lên phường về việc gia đình bà Hà nuôi chó gây mất vệ sinh và an toàn. Bên phường tới kiểm tra, nhắc nhở.
Tối đó, khi mọi người trở về nhà, bà ta bắt đầu gào lên chửi, rồi con trai, con gái, chồng bà thay nhau chửi cả ngõ.
Họ còn đi từng nhà hỏi: "Đứa nào báo phường?", "Nuôi chó thì làm sao?". Tất nhiên chẳng ai dại gì nhận mình báo lên phường việc này. Mọi người trong xóm nhìn nhau chán ngán, bất lực.
Gia đình tôi ít động chạm với gia đình bà Hà nhất nhưng thực lòng, tôi rất thương những người hàng xóm đó. Họ khó khăn lắm mới mua được ngôi nhà để ở, nhưng ngày nào cũng phải chịu ức chế từ sáng sớm đến tối muộn.
Chưa kể việc nuôi chó còn gây nguy hiểm đến cuộc sống và sự an toàn của con cái, bởi chó nhà bà Hà chạy lông nhông suốt ngày.
Hai năm trôi qua, gia đình tôi cũng thoát khỏi con hẻm nhỏ đầy ám ảnh đó. Dù ngôi nhà hiện tại của chúng tôi không to, không đủ đầy tiện nghi nhưng có được sự yên bình thực sự. Rồi có lúc bất chợt tôi nghĩ đến những người hàng xóm cũ...
Độc giả Thành Trung (Hà Nội)
Theo VietNamNet
- Bi kịch từ cơn ghen tuông mù quáng của gã chồng sát hại vợ, phi tang xác xuống sông Sài Gòn (21:42)
- Khơi thông nguồn lực đóng băng, tạo đà bứt phá bền vững cho Thủ đô Hà Nội (21:31)
- Bộ Công an triệt phá đường dây vận hành hơn 100 web phim lậu: "Cơn địa chấn" bản quyền toàn cầu (2 giờ trước)
- Lật tẩy đường dây bán đồ gia dụng giá "trên trời": Gần 10.000 người sập bẫy, Công an bắt 6 đối tượng (3 giờ trước)
- Áp lực đè nặng siêu dự án: Đường sắt tốc độ cao Bắc - Nam mới hoàn thành 2% kế hoạch giải ngân năm 2026 (3 giờ trước)
- Vòi rồng cao hàng trăm mét bất ngờ quét qua Hưng Yên, thổi bay mái nhà (3 giờ trước)
- Nghịch lý thời công nghệ: Khi AI bản quyền biến "chính chủ" thành kẻ vi phạm pháp luật (4 giờ trước)
- Vụ thi thể nữ giới trong bao tải trôi sông tại TP.HCM: Bắt giữ hung thủ sau 3 giờ xác định danh tính (4 giờ trước)
- Nóng: Tổng thống Trump tuyên bố cắt đứt mọi hoạt động thương mại với Tây Ban Nha (4 giờ trước)
- Bộ GD-ĐT công bố điểm sàn ngành Luật năm 2026, lần đầu áp dụng ngưỡng đầu vào riêng (5 giờ trước)