-
Xe khách chở 25 người lao xuống vực sâu 100m, nhiều người thương vong -
Hủy hôn trước ngày cưới sau khi đọc tin nhắn lạ trong điện thoại bạn gái -
Nam sinh Phú Thọ giành vé vào chung kết năm Olympia sau cuộc thi quý nghẹt thở -
Suýt mất mạng ở tuổi 25: Bài học đắt giá từ lối sống "vắt kiệt" bản thân -
Vị Vua Hùng sống thọ nhất, tuổi thọ 420 năm, là cái tên quen thuộc 100% người Việt Nam đều biết -
Cụ ông 78 tuổi bán vé số dạo được phát hiện tử vong trong phòng trọ, trước đó có dấu hiệu bất thường -
Thủ khoa Tin học Hà Tĩnh đạt điểm tuyệt đối: "Em không nghĩ mình được 20/20" -
Tin vui cho người lao động: Sau 30/4–1/5 vẫn còn 2 kỳ nghỉ dài trong năm 2026 -
Hiểm họa từ viên sủi Vitamin C: Nữ nhân viên văn phòng cấp cứu vì "mỏ sỏi" trong thận -
Màn trả thù thâm thúy của người vợ bị chồng giám đốc xem thường
Giới trẻ
13/04/2025 02:42Quyết tâm ly hôn sau khi phát hiện chồng có con riêng bên ngoài, bố chồng liền tìm đến tận nhà trong đêm đưa ra một yêu cầu khiến tôi tái mặt

Tôi chưa bao giờ nghĩ có một ngày mình lại rơi vào cảnh trái tim vỡ vụn đến thế, sau 8 năm chung sống với người đàn ông mình từng tin tưởng tuyệt đối. Chúng tôi có với nhau một mái ấm, một đứa con ngoan, và tôi luôn tự hào vì mình đã dành trọn thanh xuân để vun vén cho gia đình này.
Thế nhưng, mọi thứ sụp đổ khi tôi phát hiện chồng có con riêng với người phụ nữ khác. Đau đớn hơn, cô ta thuê nhà ngay trong cùng khu chung cư – chỉ cách chúng tôi vài tầng lầu, để tiện qua lại với anh ấy như thể là một phần hiển nhiên trong cuộc sống. Bao năm qua tôi hết lòng làm dâu thảo, vợ hiền, là mẹ của con anh, là người đứng sau anh mọi lúc, vậy mà anh đáp lại tôi bằng sự phản bội cay nghiệt như thế.
Tôi đã hy vọng anh sẽ biết hối lỗi thật sự, nhưng không, dù có quỳ gối xin lỗi, nước mắt ngắn dài, anh vẫn không chịu dứt khoát với người kia. Tôi không thể chịu đựng được cảnh con mình phải san sẻ tình cảm, phải lớn lên trong một sự thật méo mó. Tôi quyết định ly hôn. Tôi gọi điện cho bố mẹ chồng, nói rõ mọi chuyện, mong họ hiểu cho quyết định của tôi.
Tôi không ngờ đêm hôm đó, bố chồng tôi – người đã 80 tuổi, sức khỏe đã yếu – lại bắt xe đến tận nhà tôi. Giây phút thấy ông đứng lặng trước cửa, gương mặt hốc hác, tôi đã bật khóc. Ông là người luôn yêu thương tôi như con gái ruột, luôn bên tôi mỗi khi tôi cần giúp đỡ trong việc nuôi con, chăm sóc gia đình.
Ông ngồi lặng hồi lâu, rồi nắm lấy tay tôi và nói lời xin lỗi. "Bố xin lỗi con, vì để con phải chịu những tổn thương này…". Và rồi ông lấy ra sổ đỏ của một căn nhà khác, đặt vào tay tôi và nói: "Căn nhà này sẽ sang tên cho con. Bố chỉ mong gia đình các con đừng tan vỡ. Nếu con đồng ý, cả nhà chuyển về đây sống. Bố không bênh nó, nhưng bố mong con nghĩ cho các cháu, nghĩ cho chặng đường đã qua...".
Những tưởng câu chuyện dừng lại ở tấm sổ đỏ và sự van nài nhẹ nhàng, nhưng bố chồng lại tiếp tục nói, giọng ông trầm xuống như chất chứa quá nhiều nỗi lo toan: "Bố biết con uất ức, bố cũng không bênh nó. Nhưng con thử nghĩ mà xem… bố mẹ đẻ con ở quê cũng già yếu, bệnh tật liên miên, giờ làm sao đỡ đần con được?
Nếu con mang hai đứa nhỏ về đó, rồi lấy gì nuôi chúng? Về quê, không có việc làm ổn định, con vất vả trăm bề. Ở lại đây, bố sẽ cố gắng sắp xếp cho con một công việc đàng hoàng, giúp con tự chủ hơn, còn nếu con vẫn muốn ly hôn mà không nghĩ tới hệ lụy thì… bố cũng đành chịu.”
Tôi chết lặng. Một mặt ông an ủi, trao cho tôi một con đường để “giữ lại” gia đình, mặt khác lại cho tôi thấy rõ sự bấp bênh, đơn độc nếu tôi nhất quyết bước ra khỏi cuộc hôn nhân này. Lời nói của ông như một lời “cảnh báo nhẹ nhàng” nhưng đủ khiến tôi tái mặt.
Tôi không biết mình nên cảm thấy biết ơn hay chua xót. Bố chồng đã làm tất cả những gì có thể, từ tình thương đến sự bảo vệ, nhưng liệu có thể dùng một căn nhà để xoa dịu vết thương lòng của một người vợ bị phản bội không?.
Tôi hiểu ông thương cháu, thương con, thương cả tôi – người con dâu từng coi ông như cha ruột. Nhưng trong thâm tâm, tôi vẫn không thể chấp nhận được sự phản bội của chồng. Một mái nhà đầy đủ vật chất liệu có thực sự là tổ ấm nếu niềm tin đã không còn?
Tôi đã mất niềm tin vào người chồng mà tôi từng yêu, nhưng tôi vẫn còn yêu thương gia đình chồng, đặc biệt là bố chồng tôi – người đã luôn ở bên tôi không phải với tư cách là “bố của chồng” mà là một người cha thực sự.
Tôi vẫn đang suy nghĩ. Đêm ấy khiến lòng tôi rung lên những cảm xúc không tên. Tha thứ hay bước đi? Tình nghĩa hay lòng tự trọng? Gia đình là điều tôi từng rất trân quý, nhưng chính gia đình ấy cũng là nơi khiến tôi rơi nước mắt nhiều nhất.
Tôi viết những dòng này không để tìm sự thương hại, mà chỉ mong có ai đó từng trải qua cảm giác như tôi, có thể cho tôi một lời khuyên chân thành.
Theo Nam An (Thanh Niên Việt)
- Siết chặt quản lý thị trường vàng tại TP.HCM: Hàng loạt tiệm vàng bị xử phạt và tịch thu tang vật (26/04/26 22:24)
- Tình hình sức khỏe và động cơ gây án của nghi phạm nổ súng tại tiệc có Tổng thống Trump (26/04/26 21:40)
- Xác minh xe sang biển trắng bật còi hú, đèn xoay phóng loạn trên cao tốc Bắc - Nam (26/04/26 21:19)
- Thái Nguyên: Tìm thấy bé trai 3 tuổi mất tích 14 giờ, ngủ xuyên đêm bên khe suối (26/04/26 20:47)
- Lionel Messi và lời từ chối "hợp đồng thế kỷ" 1,5 tỷ Euro: Khi tiền bạc không phải là tất cả (26/04/26 20:37)
- Bắt gọn đối tượng gây án đặc biệt nguy hiểm tại Quảng Ninh sau 16 giờ truy kích (26/04/26 20:13)
- Nữ phóng viên ngồi cạnh ông Trump gây ấn tượng vì quá bình tĩnh khi vụ nổ súng xảy ra (26/04/26 19:54)
- Quảng Ngãi: Cây đa di sản bất ngờ gãy nhánh, hàng chục người đi lễ Giỗ Tổ thoát nạn hy hữu (26/04/26 19:18)
- Nữ TikToker triệu view buộc phải ẩn kênh vì phát ngôn gây tranh cãi về nhóm nhạc Hàn Quốc (26/04/26 18:45)
- Nha Trang: Xác minh vụ nhân viên shop ném giày vào mặt du khách nước ngoài (26/04/26 18:16)