-
Nỗi đau đằng sau lá thư khẩn cầu đẫm nước mắt của nam sinh mồ côi lỡ cơ hội vào trường quân đội -
Vụ lật thuyền ở Thái Nguyên: Tìm thấy thi thể nạn nhân đầu tiên, cách hiện trường khoảng 50m -
Vụ nữ Việt kiều Mỹ bị xâm hại tại Phú Thọ: Vì sao nạn nhân không trình báo ngay với công an? -
Đất đá sạt lở tràn vào trường học ở Thanh Hóa, nhiều tảng đá lớn vẫn chênh vênh trên taluy -
Thanh Hóa: Đi đánh cá giữa mùa bão lũ, người đàn ông 62 tuổi bị nước cuốn tử vong -
Hà Nội tạm cấm, hạn chế phương tiện trên loạt tuyến đường phục vụ chung kết ASEAN Cup -
Nữ CĐV xinh đẹp người Thái Lan gây sốt khi công khai thích Đình Bắc, quyết tâm học tiếng Việt -
Rằm tháng 7 năm 2026: Có nên thắp hương ngay ngày 14/7 âm lịch hay chờ chính Rằm? -
Ô tô 7 chỗ tông liên hoàn rồi lao vào nhà dân, cô giáo mầm non tử vong -
Lộ diện thủ khoa bác sĩ nội trú Đại học Y Hà Nội 2026: Vượt hơn 1.000 thí sinh, giành quyền chọn chuyên ngành đầu tiên
Giới trẻ
13/04/2025 02:42Quyết tâm ly hôn sau khi phát hiện chồng có con riêng bên ngoài, bố chồng liền tìm đến tận nhà trong đêm đưa ra một yêu cầu khiến tôi tái mặt

Tôi chưa bao giờ nghĩ có một ngày mình lại rơi vào cảnh trái tim vỡ vụn đến thế, sau 8 năm chung sống với người đàn ông mình từng tin tưởng tuyệt đối. Chúng tôi có với nhau một mái ấm, một đứa con ngoan, và tôi luôn tự hào vì mình đã dành trọn thanh xuân để vun vén cho gia đình này.
Thế nhưng, mọi thứ sụp đổ khi tôi phát hiện chồng có con riêng với người phụ nữ khác. Đau đớn hơn, cô ta thuê nhà ngay trong cùng khu chung cư – chỉ cách chúng tôi vài tầng lầu, để tiện qua lại với anh ấy như thể là một phần hiển nhiên trong cuộc sống. Bao năm qua tôi hết lòng làm dâu thảo, vợ hiền, là mẹ của con anh, là người đứng sau anh mọi lúc, vậy mà anh đáp lại tôi bằng sự phản bội cay nghiệt như thế.
Tôi đã hy vọng anh sẽ biết hối lỗi thật sự, nhưng không, dù có quỳ gối xin lỗi, nước mắt ngắn dài, anh vẫn không chịu dứt khoát với người kia. Tôi không thể chịu đựng được cảnh con mình phải san sẻ tình cảm, phải lớn lên trong một sự thật méo mó. Tôi quyết định ly hôn. Tôi gọi điện cho bố mẹ chồng, nói rõ mọi chuyện, mong họ hiểu cho quyết định của tôi.
Tôi không ngờ đêm hôm đó, bố chồng tôi – người đã 80 tuổi, sức khỏe đã yếu – lại bắt xe đến tận nhà tôi. Giây phút thấy ông đứng lặng trước cửa, gương mặt hốc hác, tôi đã bật khóc. Ông là người luôn yêu thương tôi như con gái ruột, luôn bên tôi mỗi khi tôi cần giúp đỡ trong việc nuôi con, chăm sóc gia đình.
Ông ngồi lặng hồi lâu, rồi nắm lấy tay tôi và nói lời xin lỗi. "Bố xin lỗi con, vì để con phải chịu những tổn thương này…". Và rồi ông lấy ra sổ đỏ của một căn nhà khác, đặt vào tay tôi và nói: "Căn nhà này sẽ sang tên cho con. Bố chỉ mong gia đình các con đừng tan vỡ. Nếu con đồng ý, cả nhà chuyển về đây sống. Bố không bênh nó, nhưng bố mong con nghĩ cho các cháu, nghĩ cho chặng đường đã qua...".
Những tưởng câu chuyện dừng lại ở tấm sổ đỏ và sự van nài nhẹ nhàng, nhưng bố chồng lại tiếp tục nói, giọng ông trầm xuống như chất chứa quá nhiều nỗi lo toan: "Bố biết con uất ức, bố cũng không bênh nó. Nhưng con thử nghĩ mà xem… bố mẹ đẻ con ở quê cũng già yếu, bệnh tật liên miên, giờ làm sao đỡ đần con được?
Nếu con mang hai đứa nhỏ về đó, rồi lấy gì nuôi chúng? Về quê, không có việc làm ổn định, con vất vả trăm bề. Ở lại đây, bố sẽ cố gắng sắp xếp cho con một công việc đàng hoàng, giúp con tự chủ hơn, còn nếu con vẫn muốn ly hôn mà không nghĩ tới hệ lụy thì… bố cũng đành chịu.”
Tôi chết lặng. Một mặt ông an ủi, trao cho tôi một con đường để “giữ lại” gia đình, mặt khác lại cho tôi thấy rõ sự bấp bênh, đơn độc nếu tôi nhất quyết bước ra khỏi cuộc hôn nhân này. Lời nói của ông như một lời “cảnh báo nhẹ nhàng” nhưng đủ khiến tôi tái mặt.
Tôi không biết mình nên cảm thấy biết ơn hay chua xót. Bố chồng đã làm tất cả những gì có thể, từ tình thương đến sự bảo vệ, nhưng liệu có thể dùng một căn nhà để xoa dịu vết thương lòng của một người vợ bị phản bội không?.
Tôi hiểu ông thương cháu, thương con, thương cả tôi – người con dâu từng coi ông như cha ruột. Nhưng trong thâm tâm, tôi vẫn không thể chấp nhận được sự phản bội của chồng. Một mái nhà đầy đủ vật chất liệu có thực sự là tổ ấm nếu niềm tin đã không còn?
Tôi đã mất niềm tin vào người chồng mà tôi từng yêu, nhưng tôi vẫn còn yêu thương gia đình chồng, đặc biệt là bố chồng tôi – người đã luôn ở bên tôi không phải với tư cách là “bố của chồng” mà là một người cha thực sự.
Tôi vẫn đang suy nghĩ. Đêm ấy khiến lòng tôi rung lên những cảm xúc không tên. Tha thứ hay bước đi? Tình nghĩa hay lòng tự trọng? Gia đình là điều tôi từng rất trân quý, nhưng chính gia đình ấy cũng là nơi khiến tôi rơi nước mắt nhiều nhất.
Tôi viết những dòng này không để tìm sự thương hại, mà chỉ mong có ai đó từng trải qua cảm giác như tôi, có thể cho tôi một lời khuyên chân thành.
Theo Nam An (Thanh Niên Việt)
- AI bước sang giai đoạn mới: Hơn 1.000 lãnh đạo doanh nghiệp cùng tìm lời giải tại The Future of Artificial Intelligence: Chapter 4 (47 phút trước)
- Xử lý hai tài xế đầu tiên bị phạt lỗi không giữ khoảng cách an toàn trên cao tốc Mai Sơn - Quốc lộ 45 (56 phút trước)
- Chủ tịch FIFA Gianni Infantino và Madam Pang cập bến Hà Nội, sẵn sàng dự khán chung kết ASEAN Cup 2026 (1 giờ trước)
- Nên ăn bưởi hồng như thế nào để hạn chế nguy cơ tương tác thuốc? (1 giờ trước)
- Tác hại của clo lên tóc và cách hạn chế tác động khi bơi thường xuyên (1 giờ trước)
- Nỗi đau đằng sau lá thư khẩn cầu đẫm nước mắt của nam sinh mồ côi lỡ cơ hội vào trường quân đội (3 giờ trước)
- Hai đối tượng dùng dao tấn công người đi đường vì cho rằng bị “đá đèn” (3 giờ trước)
- 6 tháng đầu năm, Việt Nam nhập gần 1,5 tỷ USD thịt, Ấn Độ dẫn đầu nguồn cung (3 giờ trước)
- Trizzie Phương Trinh trải lòng về lý do đổ vỡ với Bằng Kiều và góc nhìn văn minh hậu ly hôn (3 giờ trước)
- Chồng cũ bất ngờ chuyển 600 triệu, tin nhắn sau đó khiến tôi sững sờ (3 giờ trước)