-
Thân thế bất ngờ của ca sĩ bolero Phương Diễm Huyền vừa bị Công an TP.HCM khởi tố -
Nỗi đau của người vợ trẻ rơi vào cảnh "trả góp" khoản chi phí sinh con cho chồng -
Ăn dưa hấu mỗi ngày: Thận có thể nhận lợi ích gì và khi nào cần cẩn trọng? -
Sạt lở giữa đêm trên Quốc lộ 6, ô tô bị đất đá vùi lấp đến ngang cửa xe -
Miền Bắc tiếp tục mưa lớn trong ngày 6/8, bão số 3 đã rời Biển Đông và suy yếu -
Cập nhật giá xe Suzuki tháng 8/2026: Fronx từ 520 triệu đồng, XL7 Hybrid khởi điểm gần 600 triệu -
Tử vi thứ 5 ngày 6/8/2026 của 12 con giáp: Sửu có duyên lành, Thìn thuận lợi -
Lý Nhã Kỳ lên tiếng giữa tin đồn, tiếp tục thu hút chú ý với cuộc sống hiện tại -
Đại biểu Quốc hội đề xuất đưa kinh doanh kim cương và bán hợp đồng kỳ nghỉ vào diện kinh doanh có điều kiện -
Mai Phương Thúy tiết lộ triết lý đầu tư: Chọn bất động sản theo trải nghiệm sống, yêu thích chứng khoán vì sự minh bạch
Giới trẻ
13/04/2025 02:42Quyết tâm ly hôn sau khi phát hiện chồng có con riêng bên ngoài, bố chồng liền tìm đến tận nhà trong đêm đưa ra một yêu cầu khiến tôi tái mặt

Tôi chưa bao giờ nghĩ có một ngày mình lại rơi vào cảnh trái tim vỡ vụn đến thế, sau 8 năm chung sống với người đàn ông mình từng tin tưởng tuyệt đối. Chúng tôi có với nhau một mái ấm, một đứa con ngoan, và tôi luôn tự hào vì mình đã dành trọn thanh xuân để vun vén cho gia đình này.
Thế nhưng, mọi thứ sụp đổ khi tôi phát hiện chồng có con riêng với người phụ nữ khác. Đau đớn hơn, cô ta thuê nhà ngay trong cùng khu chung cư – chỉ cách chúng tôi vài tầng lầu, để tiện qua lại với anh ấy như thể là một phần hiển nhiên trong cuộc sống. Bao năm qua tôi hết lòng làm dâu thảo, vợ hiền, là mẹ của con anh, là người đứng sau anh mọi lúc, vậy mà anh đáp lại tôi bằng sự phản bội cay nghiệt như thế.
Tôi đã hy vọng anh sẽ biết hối lỗi thật sự, nhưng không, dù có quỳ gối xin lỗi, nước mắt ngắn dài, anh vẫn không chịu dứt khoát với người kia. Tôi không thể chịu đựng được cảnh con mình phải san sẻ tình cảm, phải lớn lên trong một sự thật méo mó. Tôi quyết định ly hôn. Tôi gọi điện cho bố mẹ chồng, nói rõ mọi chuyện, mong họ hiểu cho quyết định của tôi.
Tôi không ngờ đêm hôm đó, bố chồng tôi – người đã 80 tuổi, sức khỏe đã yếu – lại bắt xe đến tận nhà tôi. Giây phút thấy ông đứng lặng trước cửa, gương mặt hốc hác, tôi đã bật khóc. Ông là người luôn yêu thương tôi như con gái ruột, luôn bên tôi mỗi khi tôi cần giúp đỡ trong việc nuôi con, chăm sóc gia đình.
Ông ngồi lặng hồi lâu, rồi nắm lấy tay tôi và nói lời xin lỗi. "Bố xin lỗi con, vì để con phải chịu những tổn thương này…". Và rồi ông lấy ra sổ đỏ của một căn nhà khác, đặt vào tay tôi và nói: "Căn nhà này sẽ sang tên cho con. Bố chỉ mong gia đình các con đừng tan vỡ. Nếu con đồng ý, cả nhà chuyển về đây sống. Bố không bênh nó, nhưng bố mong con nghĩ cho các cháu, nghĩ cho chặng đường đã qua...".
Những tưởng câu chuyện dừng lại ở tấm sổ đỏ và sự van nài nhẹ nhàng, nhưng bố chồng lại tiếp tục nói, giọng ông trầm xuống như chất chứa quá nhiều nỗi lo toan: "Bố biết con uất ức, bố cũng không bênh nó. Nhưng con thử nghĩ mà xem… bố mẹ đẻ con ở quê cũng già yếu, bệnh tật liên miên, giờ làm sao đỡ đần con được?
Nếu con mang hai đứa nhỏ về đó, rồi lấy gì nuôi chúng? Về quê, không có việc làm ổn định, con vất vả trăm bề. Ở lại đây, bố sẽ cố gắng sắp xếp cho con một công việc đàng hoàng, giúp con tự chủ hơn, còn nếu con vẫn muốn ly hôn mà không nghĩ tới hệ lụy thì… bố cũng đành chịu.”
Tôi chết lặng. Một mặt ông an ủi, trao cho tôi một con đường để “giữ lại” gia đình, mặt khác lại cho tôi thấy rõ sự bấp bênh, đơn độc nếu tôi nhất quyết bước ra khỏi cuộc hôn nhân này. Lời nói của ông như một lời “cảnh báo nhẹ nhàng” nhưng đủ khiến tôi tái mặt.
Tôi không biết mình nên cảm thấy biết ơn hay chua xót. Bố chồng đã làm tất cả những gì có thể, từ tình thương đến sự bảo vệ, nhưng liệu có thể dùng một căn nhà để xoa dịu vết thương lòng của một người vợ bị phản bội không?.
Tôi hiểu ông thương cháu, thương con, thương cả tôi – người con dâu từng coi ông như cha ruột. Nhưng trong thâm tâm, tôi vẫn không thể chấp nhận được sự phản bội của chồng. Một mái nhà đầy đủ vật chất liệu có thực sự là tổ ấm nếu niềm tin đã không còn?
Tôi đã mất niềm tin vào người chồng mà tôi từng yêu, nhưng tôi vẫn còn yêu thương gia đình chồng, đặc biệt là bố chồng tôi – người đã luôn ở bên tôi không phải với tư cách là “bố của chồng” mà là một người cha thực sự.
Tôi vẫn đang suy nghĩ. Đêm ấy khiến lòng tôi rung lên những cảm xúc không tên. Tha thứ hay bước đi? Tình nghĩa hay lòng tự trọng? Gia đình là điều tôi từng rất trân quý, nhưng chính gia đình ấy cũng là nơi khiến tôi rơi nước mắt nhiều nhất.
Tôi viết những dòng này không để tìm sự thương hại, mà chỉ mong có ai đó từng trải qua cảm giác như tôi, có thể cho tôi một lời khuyên chân thành.
Theo Nam An (Thanh Niên Việt)
- Phong tỏa hiện trường vụ cháy chợ Biên Hòa, điều tra nguyên nhân hỏa hoạn gây thiệt hại lớn (2 phút trước)
- Phim "Giây Phút Ấy Quá Giới Hạn" gây tranh cãi với cái kết bi thảm cho toàn bộ dàn nhân vật (5 phút trước)
- Trò lố của FIFA: Lên tiếng xin lỗi nhưng vẫn khẳng định hậu thuẫn tuyệt đối Chủ tịch Infantino (20 phút trước)
- Bên trong biệt thự trăm tỷ phong cách hoàng gia của Lý Nhã Kỳ (21 phút trước)
- Cháy nhà tại TP.HCM, cả gia đình ba người nhập viện (39 phút trước)
- Kết quả thi lại của 328 thí sinh Tuyên Quang sẽ được công khai như đợt thi đầu (43 phút trước)
- Nữ TikToker lĩnh án 18 năm tù vì lừa đảo, chiếm đoạt 15 tỷ đồng của 12 nhà đầu tư (53 phút trước)
- Thân thế bất ngờ của ca sĩ bolero Phương Diễm Huyền vừa bị Công an TP.HCM khởi tố (1 giờ trước)
- Nỗi đau của người vợ trẻ rơi vào cảnh "trả góp" khoản chi phí sinh con cho chồng (1 giờ trước)
- Ăn dưa hấu mỗi ngày: Thận có thể nhận lợi ích gì và khi nào cần cẩn trọng? (1 giờ trước)