-
Đi đường thẳng vẫn có khả năng về đích trước, 3 tuổi này không cần chiêu trò vẫn dẫn đầu thành tích cuối năm 2026 -
Giải mã hiện tượng "trắng" điểm 10 môn Ngữ văn kỳ thi tuyển sinh lớp 10 tại TPHCM -
Nỗi đau xé lòng của người mẹ có con gái bị chồng bạo hành dẫn đến tử vong -
Tử vi thứ 7 ngày 6/6/2026 của 12 con giáp: Sửu thuận lợi, Mão rủng rỉnh -
Bộ Xây dựng đề xuất giao Hà Nội làm chủ đầu tư hai dự án đường sắt 37.000 tỷ đồng -
Miền Bắc và Trung Bộ đón nắng nóng đỉnh điểm trước khi hứng mưa lớn giải nhiệt -
Hiểm họa khôn lường khi cha mẹ khoe giấy khen của con lên mạng xã hội -
Nguy cơ từ sự cố xô lệch loạt gối cầu trên tuyến Vành đai 3 trên cao ở Hà Nội -
"Vua AI" Jensen Huang ưu tiên gặp Faker trước cả các trùm công nghệ Hàn Quốc -
Hải Phòng chuẩn bị đón siêu nhà máy bán dẫn rộng bằng 45 sân bóng đá
Giới trẻ
13/04/2025 02:42Quyết tâm ly hôn sau khi phát hiện chồng có con riêng bên ngoài, bố chồng liền tìm đến tận nhà trong đêm đưa ra một yêu cầu khiến tôi tái mặt

Tôi chưa bao giờ nghĩ có một ngày mình lại rơi vào cảnh trái tim vỡ vụn đến thế, sau 8 năm chung sống với người đàn ông mình từng tin tưởng tuyệt đối. Chúng tôi có với nhau một mái ấm, một đứa con ngoan, và tôi luôn tự hào vì mình đã dành trọn thanh xuân để vun vén cho gia đình này.
Thế nhưng, mọi thứ sụp đổ khi tôi phát hiện chồng có con riêng với người phụ nữ khác. Đau đớn hơn, cô ta thuê nhà ngay trong cùng khu chung cư – chỉ cách chúng tôi vài tầng lầu, để tiện qua lại với anh ấy như thể là một phần hiển nhiên trong cuộc sống. Bao năm qua tôi hết lòng làm dâu thảo, vợ hiền, là mẹ của con anh, là người đứng sau anh mọi lúc, vậy mà anh đáp lại tôi bằng sự phản bội cay nghiệt như thế.
Tôi đã hy vọng anh sẽ biết hối lỗi thật sự, nhưng không, dù có quỳ gối xin lỗi, nước mắt ngắn dài, anh vẫn không chịu dứt khoát với người kia. Tôi không thể chịu đựng được cảnh con mình phải san sẻ tình cảm, phải lớn lên trong một sự thật méo mó. Tôi quyết định ly hôn. Tôi gọi điện cho bố mẹ chồng, nói rõ mọi chuyện, mong họ hiểu cho quyết định của tôi.
Tôi không ngờ đêm hôm đó, bố chồng tôi – người đã 80 tuổi, sức khỏe đã yếu – lại bắt xe đến tận nhà tôi. Giây phút thấy ông đứng lặng trước cửa, gương mặt hốc hác, tôi đã bật khóc. Ông là người luôn yêu thương tôi như con gái ruột, luôn bên tôi mỗi khi tôi cần giúp đỡ trong việc nuôi con, chăm sóc gia đình.
Ông ngồi lặng hồi lâu, rồi nắm lấy tay tôi và nói lời xin lỗi. "Bố xin lỗi con, vì để con phải chịu những tổn thương này…". Và rồi ông lấy ra sổ đỏ của một căn nhà khác, đặt vào tay tôi và nói: "Căn nhà này sẽ sang tên cho con. Bố chỉ mong gia đình các con đừng tan vỡ. Nếu con đồng ý, cả nhà chuyển về đây sống. Bố không bênh nó, nhưng bố mong con nghĩ cho các cháu, nghĩ cho chặng đường đã qua...".
Những tưởng câu chuyện dừng lại ở tấm sổ đỏ và sự van nài nhẹ nhàng, nhưng bố chồng lại tiếp tục nói, giọng ông trầm xuống như chất chứa quá nhiều nỗi lo toan: "Bố biết con uất ức, bố cũng không bênh nó. Nhưng con thử nghĩ mà xem… bố mẹ đẻ con ở quê cũng già yếu, bệnh tật liên miên, giờ làm sao đỡ đần con được?
Nếu con mang hai đứa nhỏ về đó, rồi lấy gì nuôi chúng? Về quê, không có việc làm ổn định, con vất vả trăm bề. Ở lại đây, bố sẽ cố gắng sắp xếp cho con một công việc đàng hoàng, giúp con tự chủ hơn, còn nếu con vẫn muốn ly hôn mà không nghĩ tới hệ lụy thì… bố cũng đành chịu.”
Tôi chết lặng. Một mặt ông an ủi, trao cho tôi một con đường để “giữ lại” gia đình, mặt khác lại cho tôi thấy rõ sự bấp bênh, đơn độc nếu tôi nhất quyết bước ra khỏi cuộc hôn nhân này. Lời nói của ông như một lời “cảnh báo nhẹ nhàng” nhưng đủ khiến tôi tái mặt.
Tôi không biết mình nên cảm thấy biết ơn hay chua xót. Bố chồng đã làm tất cả những gì có thể, từ tình thương đến sự bảo vệ, nhưng liệu có thể dùng một căn nhà để xoa dịu vết thương lòng của một người vợ bị phản bội không?.
Tôi hiểu ông thương cháu, thương con, thương cả tôi – người con dâu từng coi ông như cha ruột. Nhưng trong thâm tâm, tôi vẫn không thể chấp nhận được sự phản bội của chồng. Một mái nhà đầy đủ vật chất liệu có thực sự là tổ ấm nếu niềm tin đã không còn?
Tôi đã mất niềm tin vào người chồng mà tôi từng yêu, nhưng tôi vẫn còn yêu thương gia đình chồng, đặc biệt là bố chồng tôi – người đã luôn ở bên tôi không phải với tư cách là “bố của chồng” mà là một người cha thực sự.
Tôi vẫn đang suy nghĩ. Đêm ấy khiến lòng tôi rung lên những cảm xúc không tên. Tha thứ hay bước đi? Tình nghĩa hay lòng tự trọng? Gia đình là điều tôi từng rất trân quý, nhưng chính gia đình ấy cũng là nơi khiến tôi rơi nước mắt nhiều nhất.
Tôi viết những dòng này không để tìm sự thương hại, mà chỉ mong có ai đó từng trải qua cảm giác như tôi, có thể cho tôi một lời khuyên chân thành.
Theo Nam An (Thanh Niên Việt)
- Triệt phá 2 cơ sở sản xuất, buôn bán hàng giả thương hiệu nổi tiếng (1 giờ trước)
- Lộ diện ngày ra mắt MacBook Ultra màn hình cảm ứng: Apple chơi lớn với công nghệ OLED đột phá (1 giờ trước)
- Honda Accord "bản đặc biệt" giá rẻ chỉ 710 triệu: "Đe nẹt" Toyota Camry, Kia K5 bằng động cơ tăng áp (1 giờ trước)
- 3 doanh nghiệp được Hà Nội lựa chọn làm nhà đầu tư xây Trục đại lộ cảnh quan sông Hồng (1 giờ trước)
- Chính thức chốt lịch & công bố điểm thi tốt nghiệp THPT 2026: Thí sinh nắm rõ thông tin quan trọng (2 giờ trước)
- UAV "quấy rối" vùng trời Nội Bài, 16 chuyến bay bị hoãn cất cánh khẩn cấp (2 giờ trước)
- Ở tuổi 106, nhà biên khảo đại thụ Nguyễn Đình Tư được tặng căn nhà hơn 3,4 tỷ đồng (3 giờ trước)
- Triệt phá đường dây trộm chó liên tỉnh, bắt 9 đối tượng cùng hơn 100 con chó tại Tây Ninh (4 giờ trước)
- Xác minh clip nhóm người khiêng quan tài chứa người sống, nhảy múa náo loạn đường phố Cần Thơ (4 giờ trước)
- Dừng tìm kiếm hai phu vàng mất tích trong hang ngập nước ở Lào (4 giờ trước)