-
Tại sao nhiều gen Z thức dậy với tâm trạng cáu kỉnh, khó chịu? -
Công an thông tin vụ tai nạn khiến biker “Út Lụi” tử vong, hé lộ nguyên nhân ban đầu -
Không giữ khoảng cách trên cao tốc: CSGT tập trung xử lý xe kinh doanh, tuyên truyền với xe cá nhân -
Hé lộ không gian sống giản dị của bố mẹ Tăng Thanh Hà, khu vườn đầy cây trái gây chú ý -
Đàm Vĩnh Hưng trải lòng về hành trình sự nghiệp: "Tôi nổi dai, sống dai" -
Tuấn Hưng đưa vợ và 3 con sang Mỹ, bình luận 3 chữ của vợ cũ Đàm Vĩnh Hưng gây chú ý -
Mai Phương có động thái gây chú ý trước phần phỏng vấn kín của Bảo Ngọc tại Miss World -
Cục CSGT cảnh báo: 9/10 lái xe chưa biết nhường đường đúng khi có xe xin vượt -
Phương Mỹ Chi bất ngờ lọt vào kế hoạch Miss World, vai trò thực sự là gì? -
Diệp Lâm Anh gây sốt với bộ ảnh "nàng tiên cá" dưới lòng đại dương
Sao 360°
19/12/2017 17:19Lá thư tuyệt mệnh của Jonghyun (SHINee) được công bố: 'Cuộc sống nổi tiếng này không bao giờ dành cho tôi'
Ngày hôm qua, làng giải trí châu Á bàng hoàng trước thông tin Jonghyun (SHINee) tự tử trong một căn hộ tại Chungdamdong. Giỏi giang, nổi tiếng, có tài, nhiều người đặt câu hỏi tại sau nam thần tượng lại chọn cái chết để giải thoát tất cả.

Sáng ngày hôm nay, lá thư tuyệt mệnh mà thành viên SHINee gửi tới tất cả mọi người đã được công bố. Trong lá thư này, Jonghyun bày tỏ mình đã gặp phải nhiều áp lực.
Nội dung lá thư như sau:
"Bên trong tôi mọi thứ đã vỡ vụn. Căn bệnh trầm cảm gặm nhấm tôi một cách chậm rãi, cuối cùng cũng đã nuốt chửng tôi. Và tôi không thể nào đánh bại được nó.
Tôi chán ghét bản thân mình, tôi cố gắng buộc chặt những ký ức rời rạc và hét lên để mong tất cả có thể liên kết lại với nhau, nhưng rốt cuộc chẳng có lời hồi đáp nào.
Tôi như tôi không thể thở được một cách bình thường, thì tốt nhất, nên ngừng thở luôn.
Tôi đã chất vấn bản thân rằng ai là người chịu trách nhiệm cho tôi. Hoá ra chỉ có mình tôi. Tôi hoàn toàn cô độc. Thật sự dễ dàng để nói về việc kết thúc, nhưng lại rất khó khăn để chấm dứt thực sự. Tôi đã sống đến bây giờ bởi vì điều khó khăn đó.

Tôi nói với bản thân mình rằng tôi muốn trốn chạy. Đúng vậy, tôi muốn trốn chạy. Khỏi chính bản thân mình, khỏi bạn.
Tôi đặt câu hỏi ai đã ở đây. Chỉ là tôi. Lại là tôi. Và vẫn chỉ có tôi mà thôi.
Tôi hỏi chính mình tại sao tôi cứ tiếp tục mất đi những miền ký ức. Chính là bởi tính cách cuả tôi. Tôi nhận ra rồi. Vì vậy, cuối cùng, tất cả đều là do lỗi của tôi. Tôi muốn được mọi người chú ý, nhưng chẳng ai làm vậy cả. Họ còn chẳng bao giờ gặp tôi, nên tất nhiên họ không biết rằng tôi vẫn còn tồn tại.
Tôi hỏi tại sao họ lại sống. Họ đang sống, và tiếp tục sống.
Nếu như bạn hỏi tôi rằng tại sao tôi lại chết, tôi sẽ trả lời rằng tôi đã quá kiệt sức rồi. Tôi đã phải chịu đựng và dằn vặt suy nghĩ. Tôi chưa bao giờ học cách biến những nỗi đau kiệt quệ trở thành niềm vui.

Nỗi đau vẫn chỉ là nỗi đau. Họ mắng chửi tôi rằng đừng nên làm vậy. Tại sao? Tại sao tôi thậm chí không thể kết thúc mọi thứ theo cách mà tôi mong muốn? Họ nói với tôi rằng hãy tìm ra nguyên nhân khiến tôi đau khổ. Tôi biết rõ chứ. Tôi đau đớn vì chính bản thân mình. Tất cả đều do lỗi của tôi.
Bác sĩ, đó có phải là điều ông mong muốn được nghe?
Không, tôi đã chẳng làm điều gì sai cả.
Khi có giọng nói nhẹ nhàng cất lên, đổ lỗi cho tính cách của tôi, tôi đã nghĩ: "Trở thành bác sĩ dễ dàng thật".
Thật kỳ quặc làm sao khi điều ấy đau đớn vô cùng. Những người đau đớn hơn cả tôi vẫn còn sống tốt, những người yếu đuối hơn tôi vẫn trụ lại được. Rất có thể điều ấy không đúng. Chẳng có ai đang sống trên cõi đời này lại đau đớn hơn tôi, hay yếu đuối hơn tôi cả.
Nhưng tôi vẫn nên tiếp tục sống.
Tôi chất vấn bản thân mình rằng tại sao tôi nên tiếp tục sống hàng trăm lần, và nó chẳng phải là vì tôi, mà vì các bạn.
Xin đừng nói lời nào nếu như bạn không hiểu.

Muốn biết lý do vì sao tôi đau đớn? Tôi đã từng nói rồi. Liệu tôi có cần phải có một lý do nào đó kịch tính hơn? Một lý do cụ thể hơn?
Tôi đã nói với các bạn rồi. Tại sao các bạn không chịu lắng nghe? Nhưng điều bạn bạn có thể vượt qua sẽ không bao giờ làm bạn đau khổ suốt đời.
Đụng độ với thế giới này không bao giờ dành cho tôi. Cuộc sống nổi tiếng này cũng không bao giờ tôi thuộc về. Đó là lý do vì sao tôi đau đớn.
Bởi vì tôi nổi tiếng. Tại sao tôi lại chọn con đường này nhỉ? Thật nực cười làm sao?
Đó là một điều kỳ diệu mà tôi đã kéo dài quá lâu.
Những điều tôi có thể nói. Xin hãy nói với tôi rằng tôi đã làm tốt. Như thế là đủ rồi. Rằng tôi đã làm việc chăm chỉ. Cho dù bạn chẳng thể nở nụ cười, thì cũng mong bạn không đổ lỗi cho tôi. "Bạn đã làm tốt rồi, bạn đã chăm chỉ rồi". Tạm biệt."

Theo Nhã An (Trí Thức Trẻ)
- Ngân hàng phát hành trái phiếu lãi suất tới 10%/năm (14 phút trước)
- Á hậu Kiều Loan công khai hình ảnh con trai (33 phút trước)
- Tại sao nhiều gen Z thức dậy với tâm trạng cáu kỉnh, khó chịu? (38 phút trước)
- Windows 11 bị phát hiện chạy AI ngầm, có thể làm giảm hiệu năng máy tính (39 phút trước)
- "Spider-Man: Brand New Day" vượt "Titanic", tiến vào top 4 phim ăn khách nhất lịch sử (48 phút trước)
- Cô gái bị quản lý quán bar cạo trọc đầu vì hóa đơn hơn 47 triệu đồng (50 phút trước)
- Công an thông tin vụ tai nạn khiến biker “Út Lụi” tử vong, hé lộ nguyên nhân ban đầu (52 phút trước)
- Chủ tịch Fed đứng trước quyết định tăng lãi suất (53 phút trước)
- Bestune Xiaoma thêm phiên bản, cạnh tranh danh hiệu xe rẻ nhất Việt Nam (55 phút trước)
- Báo Trung Quốc ca ngợi HLV Kim Sang-sik, nhận định bóng đá Việt Nam bước vào kỷ nguyên mới (1 giờ trước)