-
Tranh cãi tạo hình "Nữ thần Khai phóng", chủ đầu tư khẩn cấp dừng thi công -
Hà Nội xây dựng Nhà hát Thành phố 2.000 tỷ đồng tại Công viên Võ Thị Sáu -
Quyết sách mới cho giáo dục: Tổng Bí thư, Chủ tịch nước yêu cầu kiểm soát chặt chi phí trường học -
Lào Cai: Bắn chết người rồi tự sát bất thành vì mâu thuẫn cá nhân -
Phẫn nộ clip chủ quán cầm vòi xịt nước đuổi khách của tiệm đối diện ở Cửa Lò -
Clip nhóm nhân viên du lịch Phú Quốc trúng độc đắc xổ số miền Nam gây "bão" mạng -
Công an thông tin vụ cô gái bị siết cổ, sàm sỡ ngay trước cửa nhà, nạn nhân kể lại giây phút đối mặt với 2 đối tượng -
Hà Nội sắp lấy ý kiến người dân về Quy hoạch phân khu sông Hồng và Trục đại lộ cảnh quan -
Mưa lớn gây sạt lở, ngập úng nhiều nơi ở Cao Bằng, thủy điện phát thông báo xả lũ khẩn -
Gia đình hé lộ quá khứ ngỡ ngàng của người đàn ông ăn hải sản 16 triệu rồi "bùng" ở Phú Thọ
Tâm sự
22/01/2019 23:14Bạn trai 'vắt cổ chày ra nước', sát ngày cưới tôi chỉ muốn hủy hôn
Chúng tôi yêu nhau cũng không phải là ít. Gần 2 năm tôi nghĩ cũng tương đối đủ để hiểu một người. Nhưng có lẽ người ta nói đúng, tình yêu đôi khi làm mờ mắt. Kể từ khi yêu, tôi luôn tìm cách bào chữa cho sự keo kiệt, bủn xỉn của anh ta mà không nhìn nhận ra vấn đề.
So với bạn bè, chúng tôi có công việc ổn định, thu nhập cũng tương đối khá. Nhưng giờ ngồi nghĩ lại, đúng là từ khi yêu nhau, chưa bao giờ anh mời tôi một bữa ở nhà hàng nào đó trông sang trọng. Tôi không cần phải quá đắt tiền nhưng ít ra nó cũng là một nhà hàng cho xứng với những ngày đặc biệt như kỉ niệm ngày yêu, hẹn hò. Vậy mà, tất cả những nơi anh đưa tôi đi ăn chỉ là quán xá vỉa hè, nhiều nơi vừa bước vào tôi thấy hơi ghê vì trông không vệ sinh. Nhưng tôi không dám chê bai vì sợ anh nghĩ mình kiêu kì.
Về quà cáp, cho tới giờ, ngày cưới chuẩn bị diễn ra, tôi chưa bao giờ nhận được một món quà giá trị nào từ anh. Thú thực nhiều lúc tôi cũng buồn và tủi thân nhưng tôi không dám nói vì sợ anh nghĩ mình lợi dụng, yêu kiểu vòi vĩnh. Tôi đã im lặng trong khi bạn bè đều bảo tôi quá ngốc trong tình yêu.
Tôi và anh cũng có vài lần tranh luận về chuyện chi tiêu. Anh tiết kiệm tới mức đáng ngạc nhiên vì tôi thấy với mức thu nhập của anh thì không cần phải như vậy. Quần áo anh mặc dễ tới vài năm không thay. Anh tiết kiệm cho bản thân anh đã đành, việc tôi mua sắm cho mình, bằng tiền của mình anh cũng để ý, để tứ.
Tôi không phải đứa tiêu xài hoang phí, thi thoảng con gái sắm sửa một chút cho mình thôi, vậy mà anh nói tôi “ăn tàn phá hoại”. Ban đầu tôi tưởng anh nói đùa, nhưng về sau tôi phát hiện ra anh khó chịu thật. Anh nói với tôi, còn trẻ, làm ra thì phải biết tiết kiệm chứ không được phí phạm như vậy. Anh còn “dọa” sau này lấy nhau về, anh sẽ là người quản lí chi tiêu để ngăn chặn thói tiêu hoang của tôi. Mà thực sự, tôi không nghĩ mình là người vung tay quá trán như vậy.
Tôi đã tự bao biện cho anh rất nhiều, cho tới khi chuẩn bị cưới. Hai gia đình bàn bạc, thống nhất, gia đình tôi là nhà gái nên về khoản lễ hỏi cũng đưa ra một vài gợi ý để đẹp mặt cả hai. Nhà tôi hoàn toàn không đòi hỏi mâm cao cỗ đầy gì cả, miễn sao cho vừa mắt thôi. Vậy mà bố mẹ tôi cứ đưa ra cái gì là anh gạt đi kêu bày vẽ, tốn kém. Chốt lại, anh còn mạnh bạo nói một câu: “Tốt nhất theo con, bố mẹ cứ để nhà con bên này liệu theo kinh tế, mình cưới là vì mình có vì thiên hạ đâu mà phải làm đẹp lòng thiên hạ. Giờ bày vẽ ra, chỉ tội sau này con với vợ con trả nợ thôi”.
Bố mẹ tôi giận tím mặt. Nuôi con gái bao năm, nhà tôi hoàn toàn không đòi hỏi gì quá đáng cả, mọi người xung quanh thế này thì làm như vậy cho thiên hạ khỏi chê cười. Mà tôi so với những cô khác đâu phải kém cỏi, xấu xí gì. Nhưng vì nghĩ ngày vui tới nơi rồi, chẳng lẽ làm căng lên vì chuyện này thì không ra sao nhưng tôi biết, bố mẹ xót tôi nhiều lắm.
Cùng anh đi chuẩn bị, mua sắm cho ngày cưới, tôi bàng hoàng trước độ keo kiệt của anh. Giường cưới anh bảo: “Đợt anh chị anh cưới mua cái giường, còn mới tinh, giờ anh chị ấy chuyển ra ở bên ngoài, thôi kê cái giường đó sang mà nằm chứ mua mới làm gì cho tốn”. Từ chăn ga, gối đệm đến tất cả các khoản khác, cái gì anh cũng bảo, mua loại rẻ thôi, bày vẽ làm gì… Đi cùng chồng mua sắm đồ cưới mà tôi cảm giác cưới mình như kiểu một trách nhiệm cho xong. Tôi hoàn toàn không được coi trọng.
Giờ tôi chán thực sự. Ngày cưới càng tới gần tôi càng hối hận vì lấy người chồng keo kiệt như anh. Tôi sợ cuộc sống sau này phải bên người chồng “đo lọ mắm cáy, đếm củ dưa hành” như anh ta. Chẳng lẽ giờ tôi hủy hôn?
Theo Thanh Lam (Thoidaiplus.giadinh.net.vn)
- Cháy rừng ở Quảng Trị, hàng trăm người nỗ lực dập lửa (22:10)
- Cựu đệ nhất phu nhân Hàn Quốc bị kết án 7 năm tù (46 phút trước)
- "Vua bán tải" hoàn toàn mới sắp ra mắt: Công nghệ hybrid, thách thức Ford Ranger và Toyota Hilux (1 giờ trước)
- Xuất hiện trận đấu "đội nào thắng sẽ cực kỳ bất lợi" ở World Cup (1 giờ trước)
- Mẹ U70 và con gái 40 tuổi mua ma túy về cùng phê pha, lời thú nhận trước công an gây bất ngờ (1 giờ trước)
- Cô gái bị shipper giật tóc, đánh giữa đường kể lại nguồn cơn, công bố tin nhắn trước vụ hành hung (1 giờ trước)
- Diễn biến mới vụ gã đàn ông xô người phụ nữ ngã bất tỉnh phải cấp cứu: Cả hai không hề quen biết (1 giờ trước)
- Phó Thủ tướng yêu cầu không để tái diễn vụ "yêu cầu cụ 97 tuổi đến phường làm thủ tục" (2 giờ trước)
- Khởi tố người phụ nữ dùng vòi rửa xe xịt gây thương tích cho người bán rau, đã rõ nguồn cơn sự việc (2 giờ trước)
- World Cup 2026: Đội tuyển Nhật Bản và khát vọng khuất phục "gã khổng lồ" Brazil (2 giờ trước)