-
Bắc Ninh: Thông tin chính thức vụ xe tự chế rơi từ tầng 19, đè chết nam thanh niên ở tầng 1 -
Giá vé máy bay dịp 2/9 “nhảy múa”: Chặng Hà Nội - Đà Nẵng bất ngờ đắt nhất, tăng gần gấp đôi -
Thanh Hóa: Hốt hoảng tìm kiếm nữ sinh để lại "thư tuyệt mệnh", hóa ra bắt taxi đi chơi -
Công an Hà Nội thông tin vụ nhóm người hành hung cô gái và nam thanh niên giữa đường -
Australia bắn 21 phát đại bác chào đón Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm -
Ngỡ ngàng với số tiền phạt vụ cô gái 25 tuổi ở Hà Nội đăng bài bịa đặt, xúc phạm danh dự thiếu nữ 20 tuổi -
Khỏi zona hơn một năm, người phụ nữ vẫn bị những cơn đau như điện giật hành hạ -
Phát hiện người đàn ông nguy kịch nằm giữa rừng, hiện trường phát hiện nhiều dấu chân đáng ngờ -
3 thói quen ngủ tưởng bình thường nhưng có thể làm tăng nguy cơ ung thư -
Huấn Hoa Hồng kiếm tiền thế nào từ những buổi livestream có lượng view khủng trên mạng xã hội?
Tâm sự
25/12/2015 17:28Bố anh bảo con trai thà lấy cave còn hơn lấy tôi
Hai đứa quen nhau đã 7 năm nhưng bị gia đình ngăn cấm vì “bà con 7 đời”. Nói ra nhiều người cười chê nhưng ở làng có một họ lớn thì vấn đề này rất nan giải. Hai nhà chủ yếu vì bị người ngoài nói vào nói ra, sợ bị cả họ tẩy chay vì không dạy bảo được con cái. Từ lúc quen dù bị ngăn cấm kịch liệt nhưng hai đứa càng cấm càng yêu. Gia đình tôi là nông dân, còn nhà anh bố mẹ đều là nhà giáo đã về hưu. Nhà tôi vì thương con gái nên bảo hai đứa nếu thật lòng thì bỏ đi xa xứ chứ ở đây không được. Nhà anh hết sức ngăn cản, ba anh tuy là giáo viên nhưng nhiều lần ra nhà tôi nói chuyện kiểu rất xóc xỉa, một lần ông bảo con trai ông thà yêu một cave còn hơn.

Ba mẹ tôi rất sốc và la mắng nhiều. Vì lúc đó tôi còn là sinh viên nên lời nói không có trọng lượng gì, chỉ im lặng chịu đựng. Anh cũng rất buồn và như thế càng yêu tôi hơn. Giờ đây ra trường được hai năm, anh đã có sự nghiệp ổn định, còn tôi cũng có công việc riêng. Anh thuê nhà ở thành phố để kinh doanh còn tôi cũng thuê trọ riêng. Thỉnh thoảng chúng tôi vẫn ở chung với nhau. Mới đây mẹ anh lên chơi, thấy trong phòng riêng anh có đồ của tôi nên rất giận dữ. Lần này bà hết sức cấm cản, lúc đầu thì nói vì hai đứa là bà con, giờ còn thêm vào bảo tôi xấu tính này nọ. Anh hiền lành, cũng chỉ biết khóc, thậm chí đòi đi tự tử nữa.
Mẹ anh gọi điện muốn gặp riêng tôi. Khi tôi qua bà la mắng suốt nửa tiếng đồng hồ và còn xưng hô “cô, tôi”, bảo anh với tôi chỉ như là “ăn bánh trả tiền”, trong khi chúng tôi quen và yêu nhau lâu rồi. Mắng tôi xong bà bảo tôi tự dọn dẹp hết đồ của mình ra khỏi phòng. Tôi không dọn và bảo phòng của anh thì anh tự dọn. Vậy là bà bảo nếu không tự dọn sẽ vứt hết đi. Lúc đấy tôi gọi cho anh, anh nói mẹ đừng dọn và tôi sẽ qua dọn sau.
Tôi thật sự rất giận dữ, mẹ anh coi tôi không ra gì mà anh còn nói thế để mẹ thỏa mãn suy nghĩ của mình. Tôi không bảo anh phải nói nặng lời với ba mẹ nhưng chỉ cần cương quyết lên cho gia đình thấy anh thật sự yêu tôi thôi. Tôi bảo với anh nếu để mẹ dọn đồ của tôi thì tôi sẽ không bao giờ bước vào nhà đó nữa. Mẹ anh mắng tôi xong còn gọi điện về cho ba mẹ tôi khiến họ cảm thấy nhục nhã và xấu hổ vì con gái sống chung với người khác. Ba anh lần này còn nhắn tin cho tôi với lời lẽ hết sức cay nghiệt, xưng “mày, tao”, bảo tôi có bùa ngải, bảo sẽ chiến thắng bằng sự căm thù.
Tôi tức giận và đau khổ, anh cũng buồn lắm nhưng bảo vì ba mẹ thương anh quá nên mới làm như thế, rồi anh nói tôi đừng hỗn láo với ba mẹ anh. Tôi im lặng chịu đựng bao nhiêu cũng được nhưng nhìn ba mẹ bị sỉ nhục tôi rất đau đớn. Ba mẹ buồn lắm nhưng nghe thoáng qua là hai đứa định tự tử nên không la mắng tôi một lời. Sau lần đó chúng tôi giận nhau, tôi đòi chia tay thì anh bảo sẽ không từ bỏ đâu. Thế mà lúc tôi đau khổ phải khóc lóc, chịu đựng một mình thì anh lại ở bên cạnh mẹ, chẳng ở bên tôi. Vì sợ mẹ buồn mà anh lúc thì bảo sẽ từ bỏ tất cả, lúc thì bảo từ từ sẽ bỏ tôi. Anh nói thế nên ba mẹ mới có cớ để mắng mỏ tôi như thế. Nhiều lúc tôi thấy anh nhu nhược nhưng không biết có phải vì anh hiền quá không.
Khi tôi nói sẽ bỏ đi nơi khác thì anh cũng bảo sẽ theo tôi, hai đứa đã làm hòa và dự định sang năm sẽ có con, hy vọng gia đình chấp nhận, giờ tạm thời cứ để mọi chuyện lắng xuống. Nhưng tối nay tôi qua nhà anh lại cảm thấy rất khó chịu vì cách cư xử của anh khi mẹ bảo sẽ vứt đồ tôi đi và cả cách anh bỏ rơi tôi nữa nên tôi đã bỏ về. Lúc nào anh cũng bảo yêu tôi nhưng khi có chuyện xảy ra lại chẳng bảo vệ gì cả. Anh giận vì thái độ của tôi nên cũng không giữ tôi lại. Tôi tự hỏi không biết sau này còn bị gia đình đó chửi rủa nữa không? Có còn im lặng được nữa không? Vì yêu anh mà tôi đã khóc rất nhiều, có nên tiếp tục tình yêu này hay cần mạnh mẽ hơn, chia tay để rẽ sang một con đường khác? Như thế có phải sẽ tốt hơn cho cả hai không? Mong mọi người cho tôi lời khuyên.
Theo Tâm (VnExpress.net)
- Drone xâm nhập, sân bay Tân Sơn Nhất 2 lần tạm dừng cất hạ cánh, nhiều chuyến bay bị ảnh hưởng (22:19)
- Cựu HLV trưởng tuyển Việt Nam Phan Thanh Hùng qua đời (22:04)
- FIFA chính thức công bố thể thức FIFA ASEAN Cup 2026, tuyển Việt Nam tranh tài ở hạng đấu cao nhất (48 phút trước)
- Hà Nội dự kiến đục thông hàng loạt vòm cầu Phùng Hưng, chia thành 5 không gian đặc sắc (53 phút trước)
- Barcelona hồi sinh Rashford, mở lại cánh cửa trở về MU (1 giờ trước)
- Khởi tố, bắt tạm giam người đánh 5 chú tiểu tại Chùa Bầu (1 giờ trước)
- Phạt chủ quán cà phê vụ du khách bị tàu quẹt trúng, hất văng điện thoại khi quay clip (2 giờ trước)
- Vingroup đổi logo mới nhân dịp kỷ niệm 33 năm thành lập (3 giờ trước)
- Đánh bại đại diện Australia, CLB Công an Hà Nội làm nên lịch sử tại cúp C1 châu Á (3 giờ trước)
- Xử phạt 6 tháng tù người lái Mercedes chặn đường, hành hung tài xế taxi tại Hà Nội (4 giờ trước)