-
Vụ lật thuyền ở Thái Nguyên: Tìm thấy thi thể nạn nhân đầu tiên, cách hiện trường khoảng 50m -
Vụ nữ Việt kiều Mỹ bị xâm hại tại Phú Thọ: Vì sao nạn nhân không trình báo ngay với công an? -
Đất đá sạt lở tràn vào trường học ở Thanh Hóa, nhiều tảng đá lớn vẫn chênh vênh trên taluy -
Thanh Hóa: Đi đánh cá giữa mùa bão lũ, người đàn ông 62 tuổi bị nước cuốn tử vong -
Hà Nội tạm cấm, hạn chế phương tiện trên loạt tuyến đường phục vụ chung kết ASEAN Cup -
Nữ CĐV xinh đẹp người Thái Lan gây sốt khi công khai thích Đình Bắc, quyết tâm học tiếng Việt -
Rằm tháng 7 năm 2026: Có nên thắp hương ngay ngày 14/7 âm lịch hay chờ chính Rằm? -
Ô tô 7 chỗ tông liên hoàn rồi lao vào nhà dân, cô giáo mầm non tử vong -
Lộ diện thủ khoa bác sĩ nội trú Đại học Y Hà Nội 2026: Vượt hơn 1.000 thí sinh, giành quyền chọn chuyên ngành đầu tiên -
Từ 27/8, CSGT phạt tài xế không giữ khoảng cách an toàn trên cao tốc
Tâm sự
23/11/2018 16:54Chồng làm ăn xa gửi về cả bạc tỷ rồi mất hút, tới nơi tôi bật khóc trước cảnh tượng
Vợ chồng tôi từng có thu nhập rất ổn. Chồng tôi trước làm trong một công ty xây dựng. Sau một thời gian làm việc tích luỹ kinh nghiệm, anh cùng vài người bạn ra ngoài mở công ty riêng.
Những năm ấy, phải nói là dễ kiếm tiền tới nỗi, cứ mạnh dạn đầu tư là có lời. Công ty của chồng tôi cũng làm ăn rất khấm khá. Vợ chồng còn trẻ nhưng đã có căn chung cư nho nhỏ và một chiếc ô tô. Nhưng ông trời cũng không cho ai tất cả. Khi chúng tôi vừa đón bé đầu tiên chào đời thì công ty anh gặp chuyện, lũ bạn của anh đã "thân ai người nấy lo", bỏ đi để lại toàn bộ trách nhiệm cho anh.
Chúng tôi bán hết mọi thứ có thể để trang trải khoản nợ rồi chuyển sang một căn nhà đi thuê. Cú sốc quá lớn lại vào thời điểm tôi mới sinh xong, thực sự nhiều lúc tưởng chừng không thể vượt qua nổi.
Biết lỗi không phải do chồng nên tôi chưa khi nào trách móc nửa lời. Thôi thì từ bây giờ vợ chồng lại bảo ban nhau đi lên từ hai bàn tay trắng. Anh là người có năng lực, tôi tin vợ chồng sẽ chẳng sống mãi cảnh nhà đi thuê.
Chồng tôi thì luôn cảm thấy rất có lỗi. Anh chuyển sang làm thuê cho một công ty xây dựng lớn với mức lương 40 triệu đồng/tháng. Con số đó không hề nhỏ nhưng để kiếm lại số tiền đã mất thật chẳng thấm vào đâu.
Ngày con tròn 1 tuổi, anh bàn bạc với tôi về việc sẽ đi nước ngoài làm vài năm để kiếm tiền.
"Anh đã nghĩ rất lâu rồi. Em cố gắng ở nhà chăm sóc con. Anh đi vài năm kiếm được khoản kha khá rồi về. Cảnh nhìn em và con phải sống nhà đi thuê, anh chịu không nổi. Tất cả là do anh năm đó đã không ..."
"Em với con vẫn sống tốt mà. Nếu anh đã quyết, em theo anh. Mẹ con em luôn ủng hộ mọi quyết định của anh. Em chỉ thương anh phải xa nhà vất vả thôi".
Lúc đầu nghe chồng nói, tôi cũng hoang mang lắm. Vợ chồng đang yên đang lành, dù có ở nhà đi thuê thật nhưng cuộc sống cũng dư dật thoải mái. Giờ mỗi người một nơi, ai biết được thế nào. Nhưng sự quyết tâm của anh đã khiến tôi quyết định tin tưởng, là hậu phương vững chắc cho anh.
Mọi thủ tục diễn ra khá nhanh chóng. Chồng tôi sang bên đó có mức thu nhập rất cao. Ngày gửi về tháng lương đầu tiên, tôi nhìn số tài khoản còn không tin vào mắt mình. Gọi cho anh, cả hai chúng tôi cùng rưng rưng mà chẳng ai dám khóc. Chỉ sợ khóc rồi sẽ để người kia lo lắng, chẳng thể nào an tâm.
Thời gian cứ thế lặng lẽ trôi qua. Những tháng đầu tiên với tôi dài đằng đẵng như cả năm vậy. Cũng may có bà ngoại ở gần nên chuyện con cái của tôi cũng không quá vất vả. Những lúc bận tôi có thể gửi nhờ bà hay mấy bác hàng xóm bộ đội đã về hưu. Ai cũng thương chồng tôi vất vả nên giúp đỡ rất nhiệt tình.
Chúng tôi không được ở cạnh nhau nên cũng phải tìm mọi cách liên lạc thường xuyên cho phần nào nguôi ngoai nỗi nhớ. Hồi đầu ngày nào anh cũng gọi điện, nhắn tin về cho tôi. Anh bảo thương tôi một thân một mình phải cáng đáng mọi chuyện ở nhà. Tôi thì chỉ thương anh một mình nơi xứ xa, ốm đau chẳng có ai chăm sóc.
Tầm sang tới năm thứ 3 thì những cuộc gọi, tin nhắn cũng trở nên thưa thớt hơn. Hàng tháng anh đều gửi tiền về cùng những lời dặn dò hai mẹ con cứ tiêu thoải mái, còn đâu thì gửi tiết kiệm. Tôi gọi cho anh thì anh chỉ bảo do công việc giờ bận quá, không còn thời gian rảnh như trước.
Rồi anh dần mất hút hơn, cảnh vợ chồng sống xa nhau khiến tôi không khỏi nảy sinh nhiều suy nghĩ. Không biết liệu ở nơi xa anh có bị ốm không, hay ở bên đó có chuyện gì. Đỉnh điểm là khi, một lần như thường lệ điện thoại tôi nhận được tin nhắn báo tiền gửi về tài khoản. Nhưng lần này số tiền nhiều gấp 10 lần bình thường.
Tôi dụi mắt mấy lần mới tin được vào mắt mình. Gọi cho anh không được, tôi gọi đến ngân hàng xem có gì nhầm lẫn không thì câu trả lời đúng là số tiền anh chuyển thật.
Vài ngày sau vẫn không liên lạc được với anh, ruột gan tôi như lửa đốt. Sau đó tôi nhận được 1 tin nhắn duy nhất: "Hai mẹ con rút tiền mà mua lấy căn nhà. Anh nợ hai mẹ con một lời xin lỗi".
Không hiểu chuyện gì đang xảy ra, điện thoại anh lại không thể liên lạc được, tôi tìm đến công ty anh chi nhánh ở Việt Nam để hỏi thì họ nói bên đó không có tình hình chính trị gì căng thẳng, công việc vẫn bình thường. Sợ có chuyện chẳng lành, tôi thuê người làm thủ tục để có thể bay sang đó sớm nhất có thể.
Tìm đến địa chỉ trước đây anh có nói, tôi sững người khi thấy chồng mình đứng trước mặt. Vợ chồng bao năm mới được gặp nhau, nhưng sao lại trong hoàn cảnh trớ trêu quá.
Anh cùng một người phụ nữ nước bản xứ đang mang thai vừa đi đâu đó về, có vẻ là đi siêu thị. Hai người họ có vẻ vui lắm. Ban đầu tôi còn tưởng đó là đồng nghiệp bên này của anh, nhưng không phải. Tất cả sự lo lắng của tôi rằng chồng nơi xứ xa cô đơn không ai chăm sóc đã là quá thừa.
Nghe tiếng tôi gọi tên, anh giật mình quay lại rồi vô cùng sốc khi nhìn thấy mặt tôi.
"Em! Sao em lại ở đây?"
"Anh không hề liên lạc gì về nhà mà chỉ nhắn một tin nhắn đầy khó hiểu. Em đã lo anh có chuyện chẳng lành nên gửi con cho bà rồi tức tốc bay sang đây. Nhưng có lẽ em đã lo thừa".
"Anh xin lỗi. Giờ anh không biết nói gì với em ngoài hai từ xin lỗi".
Tôi ù cả hai tai khi nghe chồng nói về sự thật đớn đau ấy. Trong những tháng ngày vất vả nơi xứ người, anh đã phải lòng cô gái nước bản địa kia. Hai người thậm chí còn sống chung với nhau và cái thai trong bụng cô ta chính là giọt máu của anh.
Nhờ người đặt chuyến bay sớm nhất để về nước, tôi thiết nghĩ mình chẳng còn lý do gì để ở lại đất nước này thêm một giây. Tất cả những khủng cảnh tôi từng vẽ nên, cảnh gia đình được đoàn tụ nay đã vỡ như bong bóng xà phòng. Số tiền bạc tỷ trong tài khoản anh đều đặn gửi về hàng tháng kia hoá ra là tiền bù đắp sao? Cuộc đời ôi sao mà rẻ mạt quá!
Theo Vân Anh (Khampha.vn)
- Hai đối tượng dùng dao tấn công người đi đường vì cho rằng bị “đá đèn” (14:35)
- 6 tháng đầu năm, Việt Nam nhập gần 1,5 tỷ USD thịt, Ấn Độ dẫn đầu nguồn cung (14:32)
- Trizzie Phương Trinh trải lòng về lý do đổ vỡ với Bằng Kiều và góc nhìn văn minh hậu ly hôn (14:27)
- Chồng cũ bất ngờ chuyển 600 triệu, tin nhắn sau đó khiến tôi sững sờ (14:11)
- Huyền thoại nhạc đồng quê Mỹ Dolly Parton qua đời ở tuổi 80 sau thời gian chiến đấu với ung thư (14:10)
- Đề xuất bổ sung 9 tội danh mới vào Bộ luật Hình sự (14:08)
- Vụ lật thuyền ở Thái Nguyên: Tìm thấy thi thể nạn nhân đầu tiên, cách hiện trường khoảng 50m (14:05)
- Chuyên cơ đưa Chủ tịch FIFA tới Hà Nội có thể là Gulfstream G650ER của giới siêu giàu (14:03)
- Rò rỉ iPhone màn hình gập đầu tiên: Đắt đỏ, dùng Touch ID và bỏ camera telephoto (41 phút trước)
- 7 loại quả giàu chất chống oxy hóa tốt cho phụ nữ sau tuổi 40 (48 phút trước)