-
Danh tính thai phụ định nhảy cầu tự tử ở Thanh Hóa, tình hình hiện tại ra sao? -
Hành trình bỏ nhà ra đi của 3 học sinh ở Lâm Đồng: Không đội mũ bảo hiểm, kẹp 3 xe máy đi bụi 250km -
Đồng Nai: Yêu cầu xử lý nghiêm vụ hỗn chiến tranh giành chở thi thể tại bệnh viện -
Thực hư vụ 1 thanh niên bị hăm dọa, đánh vào đầu trong lúc đợi đổ xăng ở cây xăng Lạc Trung, Hà Nội -
Lãi tiết kiệm vượt 8%/năm: Cuộc đua hút tiền giữa các ngân hàng nóng trở lại -
Lý do Việt Nam chưa phải dùng đến xăng dầu dự trữ quốc gia, nguồn cung trong nước đủ đáp ứng đến khi nào? -
Tình hình 17 tàu chở dầu cùng 213 thuyền viên Việt Nam tại Trung Đông, cơ quan hàng hải lên phương án ứng phó -
Thủ tướng Phạm Minh Chính điện đàm Tổng thống UAE, trao đổi an ninh năng lượng, cam kết hỗ trợ nguồn cung cho Việt Nam -
Phát hiện cuốn sổ bí mật của chồng quá cố, người phụ nữ thay đổi quyết định bán nhà về quê -
Chơi ở hồ bơi gần nhà, bé trai 12 đuối nước rồi tử vong: Tiết lộ hoàn cảnh khó khăn đằng sau
Tâm sự
08/07/2019 16:24Khốn khổ vì chồng quá sĩ diện
Vợ chồng tôi cưới nhau hơn 5 năm và có hai con nhỏ. Tôi và chồng học chung lớp đại học, ra trường làm đám cưới rồi sinh con ngay nên tôi chưa có việc làm ổn định. Chồng tôi đang là nhân viên một công ty tư vấn với mức lương 10 triệu đồng một tháng.
Tôi sinh hai đứa con liên tiếp nhau, hiện giờ vẫn đang thử việc cho một công ty vận tải biển với mức lương tối thiểu. Mức thu nhập như vậy khiến cho cuộc sống của gia đình luôn trong tình trạng túng thiếu.
Tiền lương không đủ chi phí thuê nhà, chi tiêu và nuôi con ở thành phố. Trong khi đó, chồng tôi là con trai duy nhất của gia đình có kinh tế ổn định nhưng anh luôn khước từ mọi sự hỗ trợ từ người thân.
Ngày trước, tôi cảm mến chồng vì tính cách tự lập, thích tự bươn chải nhưng giờ đây tôi thấy đó chẳng qua là biểu hiện của sự sĩ diện. Anh lúc nào cũng sợ mang tiếng dựa dẫm ba mẹ, không nhận bất kì sự giúp đỡ nào.
Đợt vừa rồi, con gái út bị bệnh nặng nhập viện, tôi phải lấy tiền dành dụm từ khi cưới ra trang trải đến cạn kiệt. Chị chồng nghe tin lên thăm cháu, đưa một phòng bì tiền dày bảo của ông bà nội và vợ chồng anh chị cho để phụ tiền thuốc men. Tôi chưa kịp mở ra xem thì chồng đã vội vàng giật lấy, mang ra trả lại.
Dù chị nói rất nhiều nhưng anh nhất quyết không nhận số tiền đó. Anh khăng khăng đủ sức lo cho gia đình trong khi chúng tôi thực sự kiệt quệ. Ngay cả tiền mua cháo cho con cũng phải đắn đo vì chi phí điều trị cao theo ngày. Thái độ của chồng như thế, tôi thật sự chán nản.
Cả đồng nghiệp, người thân bên ngoại đến thăm, cho cháu bánh sữa thì anh nhận còn cho tiền, anh luôn từ chối. Tôi nghĩ, ai cũng có lúc ốm đau hoạn noạn, mọi người giúp mình thì sau này có cơ hội mình sẽ trả lại.
Nhưng anh luôn có quan điểm bảo thủ: "Không giúp được cho ai thì thôi, đừng thêm gánh nặng cho họ". Dạo đó, vợ chồng gần như ăn mì gói cả tháng để lo cho con để đợi đến kỳ lương.
Mới đây, anh họ tôi cần tiền nên bán gấp căn nhà chung cư với giá rẻ. Chị báo xem vợ chồng tôi có nhu cầu không, vì biết chúng tôi đang ở trọ trong không gian nóng bức, chật chội. Tôi mừng rỡ vì nghĩ mình đang có cơ hội trời cho.
Căn nhà riêng là mơ ước bao năm của hai vợ chồng. Vả lại con cái ngày càng lớn cần chỗ ở rộng rãi, đàng hoàng để thoải mái học tập. Nhà của anh họ ở được hai năm, còn mới nguyên mà giá chỉ còn hai phần ba lúc mua, ai cũng bảo quá rẻ, không mua ngay là có người sẵn sàng chồng tiền lấy luôn.
Biết tính chồng như thế nên tôi chủ động gọi điện cho bên nội, bên ngoại thông báo về kế hoạch vay tiền mua nhà. Ba mẹ tôi hứa sẽ giúp đỡ vài chục triệu đồng và mượn giúp nếu cần. Ba mẹ chồng cũng mừng vuic ủng hộ, bảo sẽ bán một miếng đất khoảng 800 triệu đồng để cho chúng tôi mượn.
Ông bà nói cho mượn nhưng thực chất là cho luôn bởi ông bà có nhiều đất mà chỉ mình chồng tôi là con trai. Ba chồng còn giục tôi, khoảng vài ngày nữa về quê lấy tiền lên mua cho kịp. Tôi mừng rỡ vì việc lo xoay xở tiền lại thuận lợi như thế, chẳng mấy chốc mà có nhà ở.
Nhưng khi về bàn với chồng, thúc giục anh về quê mượn tiền ông bà thì anh thoái thác. Chồng bảo: "Ngần ấy tuổi rồi không lo được gì cho ba mẹ thì thôi, đừng có bòn rút của ông bà nữa" khiến tôi chưng hửng.
Anh vẫn thờ ơ với việc mua nhà, bảo rằng để đợi đến lúc tiết kiệm đủ tiền đã rồi tính. Trong khi, ba mẹ chồng nhanh chóng bán đất gom tiền cho chúng tôi. Ba mẹ hỗ trợ con cái là chuyện hết sức bình thường, ông bà có thì mới cho, nhưng chồng nhất quyết không lấy.
Nhìn cảnh con cái sinh hoạt chật chột, thiếu thốn, tôi chán chường vô cùng, cảm thấy giận cái tính "sĩ diện" của chồng. Tôi bức xúc quá, bèn nói rõ ý của chồng với ba mẹ chồng, thì ông bà khuyên: "Cứ mua nhà mà ở, nó không lấy thì ông bà cho cháu".
Bởi thế, tôi vẫn tiến hành thủ tục mua nhà khiến chồng nổi giận, gây sự: "Mua xong thì cô ra đó mà ở, tôi sẽ vẫn ở nhà thuê, tôi không quen dùng những thứ không phải là của mình". Đến nước này, tôi cũng bó tay...
Theo Minh Anh (Phunuonline.com.vn)
- Phương Oanh tái xuất mạng xã hội sau thời gian im ắng, diện mạo khiến nhiều người chú ý (23:04)
- Lộ diện vương miện Miss World Vietnam 2025 đính 3.368 viên đá quý (41 phút trước)
- Mỹ cảnh báo mở đợt không kích dữ dội nhất nhằm vào Iran (54 phút trước)
- Trường ĐH Bách khoa TP.HCM nói gì về thông tin di dời cơ sở 268 Lý Thường Kiệt? (1 giờ trước)
- Giả danh công an lừa chính dì ruột gần 3,6 tỷ đồng (1 giờ trước)
- Sự thật về việc “đóng 5 triệu đồng mới nhận thi thể” tại Bệnh viện Chợ Rẫy (1 giờ trước)
- Iran tuyên bố chiến dịch của Mỹ - Israel thất bại, kiên quyết không đàm phán (1 giờ trước)
- Thủ tướng Phạm Minh Chính chỉ đạo sử dụng ngay Quỹ bình ổn giá xăng dầu (2 giờ trước)
- Người Việt đổ xô mua xe máy điện, nhiều cửa hàng bán tăng đột biến (2 giờ trước)
- VKS truy tố Đặng Thị Huệ về tội tuyên truyền chống Nhà nước (2 giờ trước)